Chương 1413: Kinh tởm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1413: Kinh tởm

Lời này có thể nói là vô cùng kinh tởm, Bạch Vụ cười lạnh nói: "Xem ra ta đã thật sự bị hung hăng tính kế một phen. Không chỉ là ta...còn có Lâm Duệ" Nếu như bác sĩ là chấp niệm thể của Tỉnh Nhất, hoặc nói bác sĩ là người của Tỉnh Nhất, như vậy lúc trước Lâm Duệ truy đuổi bác sĩ, chính là hành vi chính xác. Nhưng nếu như bác sĩ cùng với Tỉnh Nhất...bắn đại bác cũng không tới thì sao? Nếu như bác sĩ là người của Tỉnh Lục thì sao? Nếu như bác sĩ căn bản chính là một miếng mồi do Tỉnh Lục cố tình tạo ra thì sao? Biến Dạng Dung Hợp Thuật, phân liệt thể, nửa Ác Đọa. Thông qua những yếu tố này suy luận, cộng thêm gợi ý trong lời tiên tri kia, Bạch Vụ tin chắc rằng, phân tích của mình cùng với Bạch Viễn không có sai, bác sĩ có khả năng nhất chính là người của Tỉnh Nhất. Nhưng nghĩ kỹ lại, bác sĩ luôn là có dây dưa cùng với nửa Ác Đọa, nếu như là mệnh lệnh của Tỉnh

Lục, ngược lại là rất bình thường. Nhất là Lâm Duệ, hoặc là nói quái nhân mặt nạ thứ nhất, có thể nói là đã bị Tỉnh Lục hung hăng tính kế một phen. Bạch Vụ biểu hiện ra không cam lòng thật lớn, lần này Bạch Vụ giống như là Tỉnh Ngũ vậy, vào thời điểm cuối cùng sắp thành công, đột nhiên bị nghịch chuyển kinh thiên. Bác sĩ nói: "Ta còn đang băn khoăn không biết tất cả chuyện này có nằm trong kế hoạch của đại nhân hay không, nếu như nàng không đến, ta thật sự dự định giúp đỡ ngươi, Bạch Vụ, chớ có trách ta, ta cũng chỉ là một cọng cỏ đầu tường" Về bác sĩ, Bạch Vụ có rất nhiều nghi vấn. Bác sĩ không phải là người của Tỉnh Nhất, mà là người của Tỉnh Lục, điều này thực sự khiến cho Bạch Vụ vô cùng ngoài ý muốn. Bạch Vụ cũng mơ hồ hiểu được, vì sao Tỉnh Lục có thể thấy được đoạn nhân quả này, rõ ràng mình đã che giấu hết thảy. Đáp án rất đơn giản đáp, bởi vì bác sĩ. Tỉnh Lục không cần thấy được nhân quả hoàn chỉnh, chỉ cần thấy được bác sĩ là được rồi.

Đúng vậy, mình đã bị che đậy, mà bác sĩ không có bị che đậy. Dù là như thế, muốn dò xét đoạn nhân quả này, cũng làm cho Tỉnh Lục bỏ ra cái giá lớn đau đớn thê thảm. Nhưng đối với Tỉnh Lục mà nói, hết thảy đều xứng đáng. "Bạch Vụ, ngươi đã cho ta rất nhiều kinh hỉ, cho tới nay, ta luôn cho rằng chúng ta là bằng hữu. Ca ca của ta cũng rất thích ngươi." Mối ràng buộc giữa Tỉnh Tứ cùng với Bạch Vụ, bắt đầu ở thành phố Huyền Hồi, trong lĩnh vực do trái tim của Tỉnh Tứ sáng tạo. Lúc đó Bạch Vụ dùng một loại thái độ ta là đấng cứu thế nào đó, khiến cho chấp niệm của Tỉnh Tứ tan biến. Bạch Vụ nhìn Tỉnh Tứ, trong nội tâm nổi lên bất an. Nếu như chỉ là Tỉnh Tứ ở chỗ này, Bạch Vụ có nắm chắc tương đối lừa dối đối phương. Nhưng vấn đề là, Tỉnh Lục cũng ở nơi đây, Bạch Vụ có thể chắc chắn rằng, Tỉnh Tứ không thanh tỉnh ai cũng sợ hãi, Tỉnh Tứ thanh tỉnh thì không đáng sợ. Mà Tỉnh Tứ thanh tỉnh gặp Tỉnh Lục, đại khái còn đáng sợ hơn so với Tỉnh Tứ phát điên.

Bởi vì Tỉnh Lục liền tương đương với đầu óc của Tỉnh Tứ. Hắn cũng đã hiểu được mục đích của Tỉnh Lục-- luân hồi. Đạt được luân hồi, Tỉnh Tứ sẽ có thể thủy chung dùng dáng dấp thanh tỉnh xuất hiện. Chỉ cần Tỉnh Tứ có được luân hồi, nói không chừng sẽ có thể chính diện chống lại quái vật trong Tòa Tháp. Cục diện bây giờ, đối với Bạch Vụ mà nói, xem như là cục diện phải chết không thể nghi ngờ. Hắn có thể cảm nhận được, Tỉnh Lục sẽ không để cho chính mình bình yên vô sự rời đi. "Bằng hữu sao? Như vậy bằng hữu muốn rời khỏi nơi này, có thể không?" "Đương nhiên, chẳng qua trước đó ta cũng cần xác nhận, ngươi cũng coi ta như bằng hữu, khục khục khục.." Tỉnh Lục ho khan. Trong lòng Bạch Vụ tự nhủ tình huống của nữ nhân này bây giờ, đại khái cũng không khá hơn bao nhiều so với chính mình cùng với Tỉnh Ngũ. "Ngươi muốn như xác nhận thế nào? Dò xét nhân quả của ta sao?" "Lực lượng nhân quả ta có thể dùng đã không còn nhiều lắm, ta chỉ có thể thấy được một thứ đại khái...ta tin tưởng tương lai của ngươi, là đứng ở phía chúng ta, như vậy là tốt nhất" "Ca ca, mang ta tới"

Tỉnh Tứ ôm Tỉnh Lục, đi tới bên người Bạch Vụ. Tuy trận chiến hội tụ méo mó này, vai chính biến thành Tỉnh Tứ cùng với Bạch Vụ, nhưng hiện tại Tỉnh Ngũ cùng với người săn đuổi, vẫn luôn không hề động. Nếu như nói Bạch Vụ là một đối thủ đáng kiêng kị, như vậy Tỉnh Tứ chính là một tồn tại nhất định phải tránh đi. Người săn đuổi cũng không nghĩ tới, trong cuộc săn bắn méo mó này, từng méo mó thể gặp phải, đều có được lực lượng quá cường đại. Nếu như Tỉnh Ngũ không có nắm giữ Vạn Vật Phân Giải, y có lực lượng đánh một trận cùng với Tỉnh Ngũ, thậm chí có thể dựa vào Vạn Tướng Pháp Thân, dần dần thu hoạch lực lượng của Tỉnh Ngũ. Nhưng Vạn Vật Phân Giải quá mức mạnh mẽ. Mà Bạch Vụ thì càng mạnh, dùng méo mó cứng rắn làm cho Vạn Vật Phân Giải quay trở về. Còn tưởng rằng đây là kết thúc, lại không nghĩ tới lại có một tồn tại còn mạnh hơn Bạch Vụ vô số lần giết ra. Chuyện này giống như là rời cảng đi tìm kiếm đồ ăn, gặp một con sóng lớn, con sóng còn chưa có

đánh xuống, liền thấy được biển động, biển động còn chưa cuốn tới, bỗng nhiên phát sinh trời biển

đảo lộn.

Nhưng người săn đuổi cũng vẫn luôn bảo trì lãnh tĩnh. Khác với Bạch Vụ, Bạch Vụ dự cảm được nguy cơ mãnh liệt, ánh mắt của hắn cũng đang cảnh báo về mối nguy cơ này, hơn nữa Bạch Vụ hiện giờ cũng đã sức cùng lực kiệt. Mà người săn đuổi tuy cũng dự cảm được nguy cơ, lại cũng không có trí mạng, y có thể nhạy bén bắt được, Tỉnh Lục, cũng không thèm để ý những người khác.