Chương 1417: Thì ra là người
Thợ rèn cùng với thương nhân bị Tỉnh Ngũ phân giải không chút do dự, mà bác sĩ hiện giờ cũng biết thế cục là không có khả năng nghịch chuyển. Ba đại Ác Đọa lấy chức nghiệp làm tên này, đều thông minh chọn phe, vào giờ khắc này, bọn hắn đều muốn bán cho Tỉnh Lục một cái nhân tình. Tỉnh Tứ nói: "Đừng có giết hắn! Hắn là bằng hữu!" "Ca ca! Hắn là uy hiếp lớn nhất! Giết hắn đi! Tin tưởng ta, ta chưa bao giờ lừa ngươi!" "Thế nhưng.." "Không có thế nhưng!" Tỉnh Lục thay đổi sự ôn hoà ngày xưa, sự kiên quyết lúc này khiến cho Tỉnh Tứ cũng đều kinh ngạc. phảng phất như Bạch Vụ là một đối thủ còn đáng sợ hơn so với Tỉnh Nhất. "Hắn đang một mực lừa ngươi! Ngươi thấy đấy, hiện tại hắn nắm giữ lực lượng cường đại như vậy,
cũng chưa từng đi đến thành phố Đằng Lâm đúng không? Không có đấng cứu thế! Hắn đang gạt ngươi, cho dù có, người mới là đấng cứu thế" "Ca ca...ngươi còn nhớ rõ kinh lịch trong ký ức méo mó của chúng ta không? Ta không có khả năng lừa ngươi, ta vĩnh viễn là đứng ở phía bên ngươi!" Bạch Vụ cũng không ngoài ý muốn trước một màn này, vào thời điểm nhìn thấy Tỉnh Lục cùng với Tỉnh Tứ cùng nhau xuất hiện, Bạch Vụ liền đoán được hình ảnh này. Nếu như không có Tỉnh Lục, mình có thể dùng mồm mép tiến công chiếm đóng Tỉnh Tứ. Nhưng hiện tại không được. Có lẽ xét về mồm mép, chính mình ngược lại là không có thiên phú mồm mép gì, nhưng vẫn mạnh hơn so với Tỉnh Lục. Nhưng Tỉnh Lục có ràng buộc huynh muội cùng với Tỉnh Tứ, cho dù là ràng buộc méo mó...đây cũng là một trận chiến tuyệt đối không cân sức. Cho nên hắn bỏ qua, theo viên thuốc màu đỏ phát huy tác dụng, hắn nhìn thấy thương nhân lộ ra xúc tu, thợ rèn giơ búa sắt lên, chỉ có người săn đuổi không có động thủ. Đồng thời Bạch Vụ cũng nhận thấy, Tỉnh Lục buông lỏng cảnh giác, Tỉnh Tứ vẫn còn đang do dự,
bác sĩ thì chuẩn bị chuyển dời năng lực dị biến lên trên người Tỉnh Lục.
Thời cơ đang đến, nếu như muốn phát động tập kích bất ngờ, đây là cơ hội tốt nhất, Nhưng vào giờ khắc này, Bạch Vụ rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao gợi ý là không thể tránh né. "Thì ra là thế này...ta bất kể như thế nào cũng không phải là đối thủ của Tỉnh Tứ, ở dưới lời nói của Tỉnh Lục, ta hôm nay cũng không thể nào thoát đi" "Bạch Viễn nói không có sai, ta hẳn sẽ chết ở chỗ này, nhưng ta ít nhất nên quyết định mình sẽ chết như thế nào" Chỉ cần động thủ, liền đại biểu cho khai chiến cùng với Tỉnh Tứ Tỉnh Lục, không thể vãn hồi, nhưng thậm chí không động thủ, CỔ sát ý mãnh liệt này của Tỉnh Lục, Bạch Vụ cũng biết mình khó có thể còn sống. Thời gian phảng phất như trôi chậm lại, trong chớp mắt, khí tức của Bạch Vụ đột nhiên bộc phát
ra!
Ở trong nháy mắt thương nhân cùng với thợ rèn tới gần, bác sĩ chuẩn bị giao luân hồi cho Tỉnh Lục
Lĩnh vực giếng được triển khai.
Sinh mệnh lực khổng lồ trong chớp mắt trào ra từ trong cơ thể của Bạch Vụ, lại dùng tốc độ bất khả tư nghị tiêu hao. Tất cả mọi người cảm giác được gió mạnh đập vào mặt, động tác của thương nhân, thợ rèn, bác sĩ đều trở nên đình trệ trong nháy mắt. Tỉnh Lục thì cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp, chính mình rõ ràng đã xác nhận...Bạch Vụ đã đạt đến cực hạn, vì sao còn có thể bộc phát ra lực lượng đáng sợ như vậy? Chỉ là lần này, Bạch Vụ không để cho thời gian méo mó đến trạng thái đi ngược chiều! Hắn muốn giết chết Tỉnh Lục! Nếu như mình nhất định sẽ chết đi, vậy thì ít nhất phải giết chết Tỉnh Lục, khiến cho Tỉnh Tứ đạt được luân hồi, để cho Tỉnh Tứ thoát khỏi Tỉnh Lục! Có thể Tỉnh Tứ như vậy sẽ oán hận chính mình, cũng có thể Tỉnh Tứ như vậy cũng chưa chắc sẽ là Tỉnh Tứ mà chính mình biết... Nhưng ít ra không thể để cho Tỉnh Lục đạt được toại nguyện! Lĩnh vực giếng màu đen, dùng phương thức triển khai mạnh mẽ hơn mấy chục lần so với thời điểm quyết đấu với Tỉnh Ngũ.
Giống như một lỗ đen hủy diệt mọi thứ đang mở rộng nhanh chóng. Thương nhân bị lỗ đen thôn phệ, biến thành hư ảo trong chớp mắt, lĩnh vực giếng lần thứ nhất, khiến cho toàn bộ vật thể bị phân giải trở lại như cũ, như vậy lần này là triệt để phá hủy! Sau thương nhân chính là thợ rèn, Bạch Vụ tiến lên phía trước một bước, thời gian phảng phất như đình trệ, tất cả mọi người không thể động đậy. Ở dưới tác dụng của sinh mệnh lực gấp mười lần, Bạch Vụ giống như là được truyền vào bí tịch năng lượng vô hạn trong trò chơi vậy, hắn điên cuồng thúc dục lĩnh vực giếng, bất kể phải trả giá như thế nào! Trong mắt của Tỉnh Lục, dấu vết sợ hãi đã bắt đầu hiện ra! Thợ rèn chết đi, giống thương nhân vậy, biến thành hư ảo ở trong vô tận méo mó, hoặc nói là hóa thành một bộ phận của méo mó! Kế tiếp là bác sĩ, rõ ràng luân hồi chỉ cách Tỉnh Lục một bước ngắn, nhưng cũng không có cách nào truyền lên trên người Tỉnh Lục. Vào giờ khắc này, tình thế dường như hoàn toàn đảo ngược! Tỉnh Lục còn tưởng rằng mình đã cắt đứt thành quả chiến đấu của Bạch Vụ, lại không nghĩ tới, một
màn này lại xoay ngược lại, Bạch Vụ lại lừa dối ẩn dấu hậu thủ. Cưỡng ép dựa vào ý chí chèo chống thân thể, chẳng qua là tầng âm mưu thứ nhất của Bạch Vụ. Làm cho đối phương cho rằng mình sơn cùng thủy tận, mới là âm mưu chân chính của Bạch Vụ! Thời gian bị méo mó, không gian bị méo mó, ở trong chớp mắt lực lượng méo mó chạm đến Tỉnh Lục, nhân quả cũng bị méo mó. Những ảo ảnh trong vầng hào quang màu xanh mà chỉ Tỉnh Lục mới có thể nhìn thấy -- rốt cục cũng bị Bạch Vụ thấy được. "Thì ra là ngươi! Thì ra là ngươi!" Bạch Vụ nghiến răng nghiến lợi. Vào giờ khắc thời gian bị cầm cố này, lực lượng nhân quả cũng bị méo mó, Bạch Vụ thấy được đủ loại liên hệ giữa quái nhân mặt nạ thứ nhất cùng với Tỉnh Lục.