Chương 1442: Vẫn còn là nhân loại
"Bởi vì ta..." Mỗi khi nói một chữ, thân thể đều không ngừng tiêu tán, vào thời điểm nói đến một câu cuối cùng, Chu Trạch Thủy đã không còn thanh âm. Nhưng Bạch Vụ vẫn nhìn ra được, lời nói cuối cùng của y là: "Ta yêu bọn họ." Tỉnh Tam, Chu Trạch Thủy, người đã từng giao thủ cùng với Bạch Vụ ở trong thế giới ký ức, hiện giờ lại cứu Bạch Vụ ở trong tay Tỉnh Tứ...rốt cục cũng triệt để biến mất. Chu Trạch Thủy xuất hiện với thần thông cường đại, cứu sống chính mình, thân là Tỉnh Tam ban đầu, Bạch Vụ bắt đầu cho rằng mình cùng với Chu Trạch Thủy sẽ ở bên nhau lâu dài. Lại không nghĩ tới...người này giống như là lần đầu tiên nhìn thấy quái nhân mặt nạ thứ nhất tại thành phố Bách Xuyên vậy, đến rồi đi như gió. Nhưng rất nhanh, Bạch Vụ tỉnh táo lại từ trong loại không khí này, không còn choáng váng khi Chu Trạch Thủy đến và đi như một cơn gió.
Nếu như người này là bị ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất ảnh hưởng, như vậy rời đi thản nhiên giống như quái nhân mặt nạ thứ nhất, cũng là một loại thuận theo tự nhiên. Sự ghê tởm đối với Bạch Viễn, bởi vì sự tồn tại của Chu Trạch Thủy, cũng tiêu tan một chút. Kế hoạch thuyền cứu nạn, ít nhất đã thực sự cứu vớt một người. Tuy Chu Trạch Thủy tuy đã chết rồi, nhưng ít ra là tìm được ý nghĩa của cuộc sống. Bạch Vụ nhìn sinh mệnh lực cường đại vô cùng khổng lồ trong thân thể không ngừng xua đuổi thi ban màu xám trên người, tự hỏi hành động tiếp theo của mình. "Đợi đến khi thích ứng với Cỗ thân thể này...ta hẳn là nên đi đến thành phố Đằng Lâm." "Chỉ là ta bây giờ, rốt cuộc là nhân loại do lực lượng sinh tử đúc lại...hay là giống như Tỉnh Tam, đã trở thành Ác Đọa?" Lấy được sinh mệnh lực khổng lồ của Tỉnh Tam, điều này liệu có nghĩa là chính mình đã trở thành Tỉnh Tam? Hoặc là nói, xuất hiện một loại phản ứng kỳ dị nào đó, chính mình cũng không có biến thành Ác Đọa? Vấn đề này Chu Trạch Thủy cũng không có nói rõ ràng, hơn nữa còn là một vấn đề rất trọng yếu. Mà Bạch Vụ cũng nhớ lại một thủ đoạn phân biệt Ác Đọa trọng yếu nhất.
Hắn đột nhiên đứng dậy, cúi đầu nhìn về phía bộ phận nào đó của mình. Bạch Vụ không có cảm giác sợ hãi, cho dù là phẫn nộ cùng với bị thương, cũng kém xa người thường, hắn tỏ ra rất bình tĩnh. Chẳng qua phát hiện ra thân thể của mình vẫn còn nguyên vẹn, Bạch Vụ lộ ra biểu tình hài lòng. Giống như là một người đang hoảng loạn lấy được một cái đáp án khiến cho mình hoàn toàn yên tâm. "Ta vẫn còn là nhân loại...thật là kỳ quái, y rốt cuộc là làm sao làm được?"
Hắn nhớ kỹ cái tên Chu Trạch Thủy này, không có tỏ ra bị thương quá mức, cảm nhận được Chu Trạch Thủy ra đi trong mỉm cười, sự trầm trọng trong nội tâm của Bạch Vụ cũng giảm đi không ít.
Hắn bây giờ còn chưa thể hoàn toàn chưởng khống cỗ thân thể này, đối với cỗ thân thể này cũng có rất nhiều nghi hoặc. Bạch Vụ vuốt gương mặt của chính mình, đại khái có thể đoán được chính mình vẫn là chính mình. "Ta đạt được thân thể của tồn tại họ Tỉnh, nhưng như thể thực sự không phải là ta tu hú chiếm tổ, ta vẫn là bộ dáng của chính mình trước kia." Từ tin tức trước khi chết của Chu Trạch Thủy, Bạch Vụ có thể đoán được, Chu Trạch Thủy có thể
cứu chính mình, là vì lực lượng sinh tử, vào trước khi lực lượng giếng ngược tan rã chính mình, treo chính mình ở giữa thời khắc sinh tử. Nhưng chỉ dựa vào lực lượng sinh tử là không đủ, vì vậy Chu Trạch Thủy như thể dời đi loại đặc tính của tồn tại họ Tỉnh nào đó vào trong thân thể của mình. Để cho mình có được sinh mệnh lực cường đại như tồn tại họ Tỉnh. Chỉ là tất cả những chuyện này rốt cuộc là làm sao làm được? Là năng lực mà chỉ có Chu Trạch Thủy mới có, hay là từng tồn tại họ Tỉnh cũng có thể làm như vậy? Bạch Vụ có khuynh hướng về trước, vị Tỉnh Tam nằm ngửa 700 năm này, hẳn là nắm giữ một ít năng lực đặc thù. "Y có được ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất, Bạch Viễn, còn có Tiểu Ngư Kiền, trong đó tỷ lệ ký ức của quái nhân mặt nạ thứ nhất là cao nhất, cũng bởi vậy chịu ảnh hưởng của quái nhân mặt nạ thứ nhất lớn nhất, cho ta một loại cảm giác rất quen thuộc" "Chắc hẳn Chu Trạch Thủy cũng biết một chút bí mật, ta nhận được một loại gợi ý nào đó, như vậy Bạch Viễn, quái nhân mặt nạ thứ nhất lúc trước, có hay không cũng đã được gợi ý?" "Chu Trạch Thủy có phải là...thông qua ký ức biết được gợi ý, nắm giữ loại phương pháp nào đó hay
không?"
Bạch Vụ ngược lại là rất muốn trực tiếp tiếp nhận hiện trạng, coi như là quà tặng của Chu Trạch Thủy, là hậu phúc sau khi đại nạn không chết, cái gì cũng đều không tiến hành suy nghĩ. Nhưng luôn cảm thấy, đây cũng là một điểm mấu chốt. Chỉ là theo việc Chu Trạch Thủy chết đi, hết thảy cũng không có biết được. Thân thể còn cần thích ứng, tuy Bạch Vụ có thể cảm nhận được chính mình có được sinh mệnh lực to lớn trước đó chưa từng có. Nhưng bởi vậy, cho dù đã thoát khỏi nguy hiểm tử vong, nhưng vẫn như cũ không có biện pháp khiến cho mình hành động tự do. Hắn cũng không biết phải mất bao lâu, lớp tro tàn kia mới biến mất hoàn toàn. Ở trong thời gian này, Bạch Vụ liền nằm ngửa trên mặt đất dưới biển mây màu máu, suy nghĩ về một số vấn đề khiến mình bối rối. Ở phía dưới biển mây màu máu rất yên tĩnh, giống ngược phân giải hết thảy đồ vật méo mó, máy bay cũng không có rơi xuống. Tỉnh Tứ đi nơi nào, Bạch Vụ cũng không rõ ràng lắm, Chu Trạch Thủy chính miệng thừa nhận luân
hồi không thuộc về y, bây giờ nghĩ lại, luân hồi hẳn là ở ngay trên người Tỉnh Tứ.