Chương 1450: Lời nguyền dối trá
[Lúc trước, khí tức của Tỉnh Tứ khiến cho vô số nhân loại biến thành Ác Đọa, duy chỉ có đám nhà khoa học kia, bởi vì quy tắc sáng tạo ra từ chấp niệm, mà không thể biến thành Ác Đọa, dùng phương thức nhân loại-- còn sống. Nhưng oán niệm của Tỉnh Tứ bạo phát, khiến cho Ác Đọa ở cái chỗ này bắt đầu tiến hóa một cách biến thái, cũng làm cho trong toà nhà này, tràn ngập một lời nguyền dối trá. Ảnh hưởng của lời nguyền dối trá là trên đời này không có đấng cứu thế, nếu có, hãy chứng minh điều đó. Cho nên, điều kiện nhiệm vụ thắng lợi-- tìm kiếm trái tim tà niệm của Tỉnh Tứ, giết chết trái tim tà niệm của Tỉnh Tứ. Điều kiện nhiệm vụ thất bại-- không bị đánh bại, một khi người bước vào tòa nhà bị nguyền rủa, mỗi lần người tử vong, đều là bắt đầu của cuộc tra tấn tiếp theo, mà tra tấn, sẽ không ngừng tăng lên theo số lần tử vong của ngươi.]
"Quan sát được gì rồi?" Ngũ Cửu hỏi. Ánh mắt của Bạch Vụ đã không phải là bí mật, nhìn biểu tình có chút kinh ngạc của Bạch Vụ, Ngũ Cửu đại khái đoán được, Bạch Vụ nhìn thấy một số chuyện chẳng lành. "Là quy tắc, ta hiểu được vì sao những Ác Đọa đó hi vọng chúng ta tiến vào toà nhà này. Bởi vì một khi tiến vào toà nhà này, tử vong của chúng ta, liền không còn là điểm kết thúc, tương phản, sẽ khiến cho điểm kết thúc cách chúng ta càng ngày càng xa. Bạch Vụ nói với giọng điệu bình tĩnh, suy nghĩ về nội dung trong chú thích, đồng thời trả lời vấn đề của Ngũ Cửu. Ngũ Cửu nhíu mày, y không hiểu lắm câu nói vừa rồi của Bạch Vụ: "Cái gì gọi là tử vong của chúng ta, liền không còn là điểm kết thúc?" Bạch Vụ đưa ra một ví dụ: "Giống như một trò chơi, muốn để cho dũng sĩ đi đến thành rồng chém rồng. Rồng rất cường đại, giết chết dũng sĩ, dũng sĩ tử vong dẫn đến trò chơi kết thúc, lúc này ngươi có thể lựa chọn rời khỏi trò chơi, hoặc là tiếp tục trò chơi." Ngũ Cửu đã hiểu: "Nhưng hiện tại chúng ta bước chân vào toà nhà này, liền có nghĩa là chúng ta không thể rời khỏi trò chơi, và chúng ta sẽ sống lại trong tòa nhà khi chúng ta chết?"
"Đúng vậy, cho nên những quái vật kia rất hi vọng chúng ta tiến vào toà nhà, bởi vì như vậy chúng có thể ăn thịt chúng ta không chỉ một lần." Bạch Vụ vừa đáp lại, vừa nhìn xung quanh. Ngũ Cửu nói: "Nhưng đây không phải có nghĩa là chúng ta sẽ không chân chính thất bại sao? Nếu thất bại cũng có vô số lần tiếp theo, ta làm sao lại cảm thấy đây trái lại là sự tình tốt?" Sau khi xác nhận xung quanh không còn tin tức có giá trị, Bạch Vụ nói: "Bởi vì tử vong của chúng ta, sẽ khiến cho điểm kết thúc cách chúng ta xa hơn, một khi chúng ta tử vong, toàn bộ quái vật giết chết chúng ta sẽ trở nên cường đại hơn." Ngũ Cửu kịp phản ứng: "Trách không được...ban đêm ngày hôm qua ta thấy được Ác Đọa quấn quanh toà nhà này, vẫn chỉ là xúc tu, hôm nay phát hiện ra trên xúc tu nở ra rất nhiều bông hoa đỏ tươi, điều này có nghĩa là...nó đang biến dạng, đang tiến hóa?" Bạch Vụ gật đầu, tán đồng một cái sự thật cực kỳ bất lợi đối với hai người bọn hắn này: "Đúng vậy, cho nên Ác Đọa trong thành phố này sẽ cường đại dị thường, những nhà khoa học trong toà nhà khoa học kỹ thuật này, bọn họ là nhân loại đối kháng với méo mó, là những nhân loại kiên trì cuối cùng.." "Từ một khía cạnh nào đó mà nói, bọn họ càng là không buông bỏ, những quái vật kia lại càng cường đại, trong 700 năm, bọn họ đã chết bao nhiêu lần, những quái vật kia liền tiến hóa bấy nhiêu
lần..."
Ngũ Cửu im lặng. Đây là một cảnh tượng tuyệt vọng cỡ nào? Y từng nghe Bạch Vụ nhắc đến việc các nhà khoa học thủ vững cuối cùng đã từ bỏ cơ hội tiến vào Toà Tháp. Họ sợ rằng một khi toàn bộ nhân loại tiến vào Tòa Tháp, họ sẽ càng ngày càng cách xa quê hương đã từng nuôi dưỡng họ, và cuối cùng họ sẽ không thể trở về. Họ không muốn nhìn thấy một màn như vậy, cũng không muốn loài người bị đày đọa bởi Ác Đọa, bị méo mó đánh bại. Vì vậy họ tiếp tục thủ vững trong toà nhà khoa học kỹ thuật Đằng Lâm, tiếp tục nghiên cứu phát minh biện pháp đối kháng với Ác Đọa. Trong khoảng thời gian này, Tạ Anh Kiệt - một thành viên quan trọng đi đến Tòa Tháp, tạo thành đả kích nghiêm trọng đối với toàn bộ đoàn đội nhà khoa học. Liền ngay cả Đào giáo sư luôn luôn kiên định, ý chí lúc đó cũng bị lung lay. Nhưng cuối cùng, Đào giáo sư vẫn là mang theo đám người kia tiếp tục nghiên cứu, quyết tâm tìm
được phương pháp có thể giúp nhân loại đánh bại Ác Đọa. Quyết định này, khiến cho cuộc đời của y và Tạ Anh Kiệt, chênh lệch càng lúc càng lớn. Đào giáo sư ở thành phố Đằng Lâm, trải qua ngày này qua ngày khác, tuyệt vọng ngày càng gia tăng. Mà Tạ Anh Kiệt ở trong Tòa Tháp, lấy được vĩnh sinh cùng với quyền lực. Tuy chưa hẳn đã là hạnh phúc chân chính, nhưng so với Đào giáo sư, gánh nặng của Tạ Anh Kiệt là quá nhẹ. Tạ Anh Kiệt cũng không phải là một ác nhân, nhưng nếu so sánh với nhau, Đào giáo sư không khỏi quá đau buồn. Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu cũng có thể tưởng tượng, trong 700 năm, các nhà khoa học không
ngừng thử nghiệm, lại không ngừng thất bại, mỗi một lần thất bại, đều làm cho những Ác Đọa đó trở nên cường đại hơn. Mỗi một lần thất bại, đều làm cho khả năng trục xuất Ác Đọa, trở nên càng thêm mù mịt. Chí khí trước đây không ngừng bị Ác Đọa trở nên mạnh mẽ đánh tan một lần lại một lần, hơn nữa bất kể nỗ lực thế nào, cũng đều chỉ có thể cảm nhận được mục tiêu cách bọn họ càng ngày càng
xa.
Như vì vậy mà chết đi cũng không sao, nhưng bởi vì quy tắc, vĩnh viễn không thể chết được. Mỗi một lần chết đi, không có nghĩa là kết thúc, nó chỉ có nghĩa là tiếp theo sẽ chết thống khổ hơn.