Chương 1473: Không dừng lại

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1473: Không dừng lại

Ngữ khí của Hầu Hải Ngôn thậm chí còn mang theo một tia cầu xin: "Không cần lại đi nữa, không cần lại đi nữa, đi cũng chỉ là lần lượt tử vong...khoảng cách so với mục tiêu càng ngày càng xa...nỗ lực chống lại như vậy, lại có ý nghĩa gì?". Những lời của Hầu Hải Ngôn có lẽ cũng là điều mà mọi người muốn nói. Bất kể nỗ lực thế nào, đều chỉ sẽ khiến cho hi vọng càng mù mịt, nỗ lực như vậy, có thực sự cần thiết không? "Từ bỏ đi...từ bỏ đi, coi như cam chịu số phận, không cần đi con đường cũ của chúng ta." Ngũ Cửu sắp rời đi, dừng bước, y xoay người: "Chính là bởi vì không cần đi con đường cũ của các ngươi, cho nên mới không thể từ bỏ" Gió mạnh gào thét ngoài cửa sổ, xúc tu của quái vật ở trong tòa thành phố này không ngừng tàn phá.

Các nhà khoa học hi vọng chính mình có thể bị hủy diệt chân chính, nhưng người ở bên trong toà nhà này, lại chỉ có thể sống tạm ở trong sự tuyệt vọng cùng với sợ hãi không thấy phần cuối. Bạch Vụ cười cười, không nói gì. Hai người bọn họ đã quên đây là lần thứ bao nhiêu khởi xướng khiêu chiến đối với quái vật. Nhưng bất luận bao nhiêu lần, cho đến khi giết chết quái vật, hắn cũng sẽ không dừng lại.

Ánh nắng ban mai xua tan cơn mưa xối xả đêm qua. Các nhà khoa học nhìn Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu không ngừng xuất hiện, lại không ngừng rời đi, trong nội tâm dần dần chết lặng. Chỉ có Phó Lỗi, sẽ nghiêm túc xác nhận ánh mắt của Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu mỗi lần rời đi. Ngày thứ 2 nhanh chóng trôi qua, sấm sét nổ tung giữa thiên địa, như là tiếng cười nhạo đối với số mệnh của mọi người của quái vật. Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ không biết đã chết bao nhiêu lần. Khoảng cách giữa bọn họ và bản thể quái vật, cách càng ngày càng xa.

Vào ngày thứ 5, mọi thứ phảng phất như trở lại như ban đầu vậy, các nhà khoa học đối với cái gọi là cứu rỗi, không còn ôm bất kỳ chờ mong nào. Cho dù hai huynh đệ kia, vẫn sẽ không ngừng chém giết, nhiệt huyết trong mắt chưa bao giờ sẽ biến mất...nhưng nỗ lực không có kết quả, cuối cùng cũng sẽ có một ngày nguội lạnh. Vào ngày thứ 7, khoảng cách Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ tử vong càng lúc càng ngắn. Thủ đoạn quái vật dùng ra cũng càng ngày càng nhiều, Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ vẫn bảo trì thái độ lúc ban đầu. Bọn họ bình tĩnh giao lưu, bình tĩnh chỉ ra những thiếu sót của mình trong lần biểu hiện trước đó. Rõ ràng là mỗi lần đều nỗ lực hơn so với lần trước, mọi hành động mỗi lần đều hoàn hảo hơn lần trước...những khoảng cách với bản thể quái vật lại ngày càng xa xôi. Liền ngay cả các nhà khoa học thấy thế cũng đều rất không hiểu được...hai huynh đệ này, chẳng lẽ...không biết thống khổ sao? Mỗi một lần đều là trải qua tử vong thảm thiết nhất, một ngày phải chết mấy chục lần...thống khổ như vậy còn mạnh mẽ hơn trạng thái tiêu cực quá nhiều, bọn họ sẽ không sợ hãi sao? Vào ngày thứ 9, vũ khí của Ngũ Cửu xuất hiện vết nứt, Ác Đọa Phải Chết bồi bạn với Ngũ Cửu đã

lâu, rốt cục cũng bị bẻ gẫy. Ngày thứ 11. Vào một ngày này, tâm tình của tất cả những người sống trong tòa nhà này bạo phát, bọn họ lớn tiếng khóc lóc kể lể, muốn Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu từ bỏ. Bởi vì quái vật sẽ chỉ càng ngày càng mạnh...cái gọi là hi vọng, tại tòa thành phố này, chẳng qua chỉ là hình ảnh phản chiếu của tuyệt vọng mà thôi. Theo đuổi hy vọng vốn là một điều cực kỳ ngu xuẩn. Các nhà khoa học ngắn ở trước mặt Bạch Vụ, rõ ràng hai người trước mắt là đang giúp bọn họ, nhưng hiện tại lại như là hại bọn họ, đẩy họ đến một kết cục tuyệt vọng hơn. Phó Lỗi nhớ được, những người này 700 năm trước cũng là bị chia cắt như vậy. Ban đầu là chỉ trích lẫn nhau, càng về sau, mâu thuẫn giữa mọi người ngày càng leo thang, mọi nỖ lực để thoát khỏi số phận, không còn được coi là một sự phản kháng nào đó mà giống như một loại phản bội. Bạch Vụ nhìn những nhà khoa học ngăn cản ở trước người mình này, bình tĩnh nói: "Sẽ không tử vong, cũng sẽ không biến thành Ác Đọa, đây sẽ là một loại mong đợi như thế nào?"

"Liền ngay cả Tòa Tháp cũng không làm được điểm này, liền ngay cả địa phương méo mó nhất ta đi qua, quái vật cường đại nhất ta từng gặp cũng không làm được điểm này." "Chấp niệm của Đạo giáo sư tuy bị bóp méo, nhưng ta có thể cảm nhận được ý định ban đầu ở trong này." "Chấp niệm phải cường đại cỡ nào, mới có thể sáng tạo ra một loại quy tắc như vậy?" "Ta luôn tin rằng, y vẫn đang chờ đợi một người có thể chấm dứt toàn bộ Ác Đoạ và xuất hiện trước mặt y." "Ta không muốn chờ đợi một người như vậy xuất hiện giống như các ngươi đồng. Vào trước khi người này xuất hiện, lời nguyền đặt ở trên người ta, sẽ do ta tự mình đánh võ!" Giống như là mưa gió gào thét đột nhiên thổi vào trong toà nhà, khí thế Bạch Vụ phát tán trong nháy mắt, lại khiến cho những nhà khoa học này trở nên sợ hãi. Thời gian 11 ngày đối với tử vong vô tận mà nói, kỳ thật là cực kỳ dài dằng dặc. Những ánh mắt của Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, vẫn luôn không có bất kỳ biến hóa nào. Vào lúc sắp sửa rời đi, Ngũ Cửu bỗng nhiên nói: "Ta tương đối chậm chạp, rất khó lĩnh ngộ được tuyệt vọng các ngươi trải qua đến cùng có bao

nhiêu đáng sợ...các ngươi là anh hùng, nhưng thế giới này, không chỉ có các ngươi đang chống lại" "Trong 700 năm, những người trốn vào Tòa Tháp trong mắt các ngươi đó, cũng đều đang chống

lại."

"Tử vong có lẽ đối với các ngươi mà nói là giải thoát, nhưng nếu như có thể lựa chọn...ta tin tưởng những người chết ở ngoài tháp đó, sẽ càng muốn còn sống, đi cải biến thế giới" Chiến đấu lại bắt đầu một lần nữa. Hai nam nhân cầm đao sắc bén cùng với đại kiếm, một lần nữa bước lên hành trình tàn sát cự thú.