Chương 1477: Đào giáo sư
1186 chū Có lẽ là trong ấn tượng quan niệm bảo thủ, hắn vẫn luôn tin tưởng vào giáo sư không phải là một ác nhân. Lời nguyền tại thành phố Đằng Lâm, thực ra không là bổn ý của Đào giáo sư. Phổ Lôi Nhãn cũng nhanh chóng đáp lại Bạch Vụ, nhưng nó cũng khiến cho Bạch Vụ cảm nhận được sự tàn khốc của hiện thực. [Chỉ có một loại phương pháp làm tan rã trái tim này, giải trừ lời nguyền cùng với chấp niệm-- giết chết kẻ đáng thương trước mắt. Điều này sẽ khiến cho ngươi khó chịu vì y thực sự là một anh hùng. Cũng bởi vì ngươi đã đáp ứng sẽ cứu vớt y. Nhưng hiện thực có đôi khi không thể đáp ứng được những cam kết của chúng ta.] Đoạn văn này có chút không đầu không đuôi, nhưng Bạch Vụ hoàn toàn hiểu được.
1186 chū Có lẽ là trong ấn tượng quan niệm bảo thủ, hắn vẫn luôn tin tưởng vào giáo sư không phải là một ác nhân. Lời nguyền tại thành phố Đằng Lâm, thực ra không là bổn ý của Đào giáo sư. Phổ Lôi Nhãn cũng nhanh chóng đáp lại Bạch Vụ, nhưng nó cũng khiến cho Bạch Vụ cảm nhận được sự tàn khốc của hiện thực. [Chỉ có một loại phương pháp làm tan rã trái tim này, giải trừ lời nguyền cùng với chấp niệm-- giết chết kẻ đáng thương trước mắt. Điều này sẽ khiến cho ngươi khó chịu vì y thực sự là một anh hùng. Cũng bởi vì ngươi đã đáp ứng sẽ cứu vớt y. Nhưng hiện thực có đôi khi không thể đáp ứng được những cam kết của chúng ta.] Đoạn văn này có chút không đầu không đuôi, nhưng Bạch Vụ hoàn toàn hiểu được.
Đại kiếm cầm ở trong tay đột nhiên trở nên trầm trọng. Dũng sĩ một đường chém giết quái vật, đi tới chỗ sâu nhất trong tòa thành Ác Long, hắn nhìn thấy trên người dũng sĩ ngày xưa, mọc ra vảy và móng vuốt. Dũng sĩ biến thành Ác Long không có gì kỳ lạ, đây cơ hồ chính là quy luật trong lịch sử. Nhưng lúc này đây, Ác Long trước mắt, vẫn còn có linh hồn anh hùng. Y không phải là dũng sĩ ngày xưa biến thành Ác Long, y là một vị dũng sĩ bởi vì có thân thể Ác Long, thừa nhận sự hiểu lầm. Đầu óc của Bạch Vụ xoay chuyển vô cùng nhanh, nhìn ánh mắt của Đào giáo sư, cùng với một câu cuối cùng trong chú thích -- khiến cho hắn biết, trong 700 năm, người này chưa từng thay đổi. Chỉ là trái tim to lớn đang đập sau lưng kia, đã khiến cho vào giáo sư trở thành một tội nhân. Y bị trái tim tà niệm hóa của Tỉnh Tứ treo ở trên đài hành hình, trong 700 năm cầm tù, y bị trái tim Tỉnh Tứ nguyền rủa, cũng bị các nhà khoa thành phố Đằng Lâm học ghê tởm. Bạch Vụ quan sát Đào Hành Tri, Đào Hành Tri cũng quan sát Bạch Vụ. Cả hai người đều có những đặc điểm giống nhau. Bạch Vụ đương nhiên còn nhớ rõ, ở trong trái tim thiện niệm của Tỉnh Tứ, trong hồ sơ từng xuất
hiện có ghi chép -- Đào Hành Tri từ nhỏ chính là một người có tính tình nhạt nhẽo, thăng trầm, ngọt bùi cay đắng trong cuộc sống, y rất khó đồng cảm. Bạch Vụ vào một năm trước, cũng là như vậy. Vẻn vẹn chỉ vài lần quan sát, Bạch Vụ liền có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng với đau đớn, tra tấn cùng với dày vò mà vị giáo sư này chịu đựng trong 700 năm, càng lớn hơn so với các nhà khoa học ở thành phố Đằng Lâm. Mà Đào Hành Tri cũng biết, thời gian của mình không còn nhiều lắm, nghe được câu trả lời của Bạch Vụ, liền hỏi: "Ngươi...đã đáp ứng ai? Là nhận lời giao phó của ai?" Một năm trước, vào thời điểm trái tim thiện niệm của Tỉnh Tứ bởi vì chấp niệm được tiêu trừ mà tan rã, ở trong cảnh tượng trò chơi tất cả mọi người pixel hóa kia, Bạch Vụ nhận được một cái nhiệm vụ -- Đi đến thành phố Đằng Lâm, cứu vớt nhà khoa học. Từ một khía cạnh nào đó mà nói, hắn tiếp nhận là nhiệm vụ của Tỉnh Tứ. Những lời đến bên miệng, Bạch Vụ cười cười, bỗng nhiên sửa lại:
"Là Phó Lỗi, Hầu Hải Ngôn, Tất Vân Hà, còn có Tạ Anh Kiệt, toàn bộ đều là những người đã từng cộng sự với ngài." Trong ánh mắt suy yếu bỗng nhiên có ánh sáng, Đào Hành Trì đột nhiên ngẩng đầu lên. Như là hồi quang phản chiếu của người sắp chết. "Bọn họ chưa từng bỏ cuộc, có lẽ theo ngài, nhóm người Phó Lỗi cực kỳ lâu không có đi ra khỏi tòa
nhà kia, nhưng bọn họ chưa bao giờ ngừng chống lại." "Bọn họ không có một khắc nào không đang nghiên cứu biện pháp trục xuất Ác Đọa, cũng đang
một mực cố gắng bắt liên lạc đối với bên ngoài." "Ta cùng với đồng bọn của ta đã trải qua hơn một ngàn lần tử vong cùng viwus thất bại...chúng ta cũng đã suýt nữa bỏ cuộc, nhưng đều dựa vào sự cổ vũ của bọn họ, ta rốt cục...rốt cục cũng có thể đi đến trước mặt của ngài." "Đào giáo sư, bọn họ không có bỏ cuộc, nhân loại chưa từng bỏ cuộc, bọn họ đều giống như ngài, chịu đựng gian khổ, cùng chờ đợi có một ngày có thể trở lại quê hương." Bọn họ chưa từng có bỏ cuộc. Thật sự là một lời nói dối lý tưởng hóa, Bạch Vụ cả đời này đã nói dối vô số lần.
Nhưng chưa từng có một khắc nào, mong muốn lời nói dối này trở thành sự thật như vậy. Cũng chưa từng có một khắc nào, hi vọng người bị lừa gạt, có thể tin tưởng lời nói dối. Ánh sáng ở trong mắt của Đào Hành Tri càng ngày càng thịnh, y biết mình đã sắp chết. Y có thể cảm nhận được cái chết của mình, là chìa khóa để phá bỏ lời nguyền. Cho nên y vô cùng rõ ràng, người trẻ tuổi này, đang dốc hết sức làm cho chính mình không có tiếc nuối, có lẽ đây là cứu rỗi. Bạch Vụ vẫn còn đang kể về rất nhiều thứ. "Tạ Anh Kiệt có một hậu bối, tên là Tạ Hành Tri. Tạ Anh Kiệt chưa bao giờ quên chuyện năm đó, cũng không dám quên." "Nhân loại ẩn nấp trong Toà Tháp, Ở dưới sự lãnh đạo của những kẻ thống trị, có can đảm thăm dò, suốt 700 năm chưa từng từ bỏ việc thăm dò nguồn gốc của méo mó." "Bọn họ vẫn luôn bảo trì cảnh giới đối với Tòa Tháp, vẫn luôn hướng tới một ngày có thể trở lại quê hương" "Mỗi người trong Toà Tháp, đều có được linh hồn bất khuất, bọn họ chưa bao giờ thỏa hiệp với Ác Đọa"
"Bọn họ sinh hoạt ở trong Tòa Tháp, tự do, bình đẳng và mọi người đều làm việc vì lợi ích chung của nhân loại." Vào thời điểm Bạch Vụ kể những điều này, thần sắc nghiêm túc trước đó chưa từng có, phảng phất như muốn lừa gạt cả mình. Đào giáo sư nhìn hắn, lộ ra nụ cười, trong tươi cười mang theo tiếc nuối, lại cũng mang theo vui mừng: "Thật sự rất tốt đẹp...nhưng tất cả...đều là giả, đúng không?" Bạch Vụ vẫn còn đang thao thao bất tuyệt nói dối, đột nhiên trì trệ.