Chương 1483: Hiểu được
"Thật sự thắng...bọn họ đã giết Đào Hành Tri...không, giết Tỉnh Tứ?" Hầu Hải Ngôn nhìn về phía Phó Lỗi. Phó Lỗi người có ý chí mạnh nhất trong đám người này, chỉ là Phó Lỗi hiện tại cũng đang ở trong rung động. Y không biết tất cả những điều này có phải thật hay không, có thể hay không tất cả mọi người đều rơi vào bên trong một loại trạng thái tiêu cực tên là "Ảo mộng"? Y VỖ VỖ mặt của mình, nhưng không có lực đạo gì, cánh tay dường như bởi vì quá mức hưng phấn, ngược lại không phát ra được lực đạo gì. Y không thể tưởng tượng, hai người đã thất bại hơn một ngàn lần, khoảng cách với hi vọng càng ngày càng xa, lại phá vỡ lời nguyền! không thể tưởng tượng cái gọi là nỗ lực cùng với kiên trì, ở cái địa phương này lại thật sự có ý nghĩa.
Nhưng y vô cùng rõ ràng, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, là hai nhân loại đặc thù. Sự tình bọn họ có thể làm được, theo những người khác chính là thần tích, hoặc là đầm rồng hang hồ. Bạch Vụ không muốn trì hoãn nữa thời gian: "Lời nguyền đã được giải trừ, các ngươi có thể rời đi, chúng ta sẽ thử trở lại Tòa Tháp, nếu như Tòa Tháp vẫn còn...ừm, ta sẽ an bài người đến đón các ngươi." "Nếu như không còn...ta cũng không có cách nào lập tức mang các ngươi rời đi." Các nhà khoa học còn ở trong hưng phấn, vào giờ khắc này mới hoàn toàn chân chính tin tưởng, quái vật đã thật sự bị giết chết. Vận mệnh tuyệt vọng của họ đã kết thúc tại đây. Phó Lỗi hỏi: "Đào Hành Tri...đã chết?" Bạch Vụ gật gật đầu, nhìn biểu tình vui sướng của người chung quanh, hắn nói: "Ta có chút việc
muốn nói với các ngươi, là về Đào giáo sư cùng với Tỉnh Tứ. Có lẽ lời kế tiếp các ngươi không thích nghe, nhưng ta nghĩ, ta vẫn là có quyền yêu cầu các người nghe ta nói hết."
Các nhà khoa học không rõ ràng cho lắm, thế nhưng Phó Lỗi, như thể đoán được một ít điều gì, y
khẽ lắc đầu, trong mắt mang theo vài phần kinh ngạc. Mà theo Bạch Vụ bắt đầu kể, sự kinh ngạc ở trong mắt Phó Lỗi, bắt đầu biến thành mê mang. Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Bạch Vụ kể về toàn bộ lịch sử của thành phố Đằng Lâm, là những lịch sử mà các nhà khoa học không biết: "Có lẽ các ngươi sẽ cho rằng, tử vong chính là giải thoát, nhưng nếu như không có sinh mạng vô tận, chết trong khi còn mang hi vọng đối với tương lai...nhất định sẽ rất không cam tâm." "Các ngươi đã chán ghé sống, nhưng thẳng đến cuối cùng, Đào giáo sư đều là khát vọng còn sống." "Trong 700 năm, các ngươi kháng cự hi vọng, nhưng có người chưa từng kháng cự hi vọng. Y thống Ỗkhổ hơn so với các ngươi. Lời nguyền và y không có liên quan" "Mãi cho đến chết, y cũng đều tin tưởng các ngươi có thể nghiên cứu ra được biện pháp đối phó với Ác Đọa." Ân oán trong 700 năm có thể bị vài lời hoá giải sao? Bạch Vụ cũng không biết, nhưng hắn rõ ràng, nhóm người trước mắt này, không phải là tiểu nhân ngụy quân tử gì.
Bọn họ là hạng người thẳng thắn vô tư quang minh chân chính. Có lẽ bọn họ sẽ cầu xin biến thành Ác Đọa, sẽ cầu xin tiến vào Tòa Tháp. Nhưng tra tấn trong 700 năm, ai có thể vỗ bộ ngực nói, ý định ban đầu không thay đổi? Ai có thể thật sự làm được không dao động không thay đầu không ngoảnh lại? Cho nên Bạch Vụ nguyện ý tin tưởng, khi bọn họ hiểu được chân tướng, có lẽ trong một lát rất khó tiếp nhận, nhưng cuối cùng sẽ hiểu được. Phó Lỗi nói: "Các ngươi trở về Tòa Tháp lại đến nơi đây, cần bao lâu?" "Nhanh nhất cũng phải 12 tiếng đồng hồ. Muốn đến Tòa Tháp cần một ít đạo cụ, ta sẽ về trước, Bạch Vụ sẽ ở lại chỗ này cùng với các ngươi." Trả lời chính là Ngũ Cửu, y không rõ ràng lắm vì sao Phó Lỗi hỏi như vậy. Chẳng qua Bạch Vụ hiểu được. Phó Lỗi, còn có toàn bộ nhà khoa học ở trong này, trên người vẫn treo trạng thái tiêu cực. Lời nguyền đã biến mất, thế nhưng quy tắc ngoài tháp ở tầng dưới chót vẫn còn. Phó Lỗi nói: "Ta đại khái không thể sống lâu như vậy, ta không đi."
Lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Phó Lỗi. Hầu Hải Ngôn không hiểu, Phó Lỗi ngày bình thường tuy nhìn bình thường nhất, nhưng trong nội tâm là kháng cự hi vọng nhất. Giống như là một người có khả năng kiên trì nhất, một khi đã từ bỏ, sẽ càng tuyệt vọng hơn những người khác. Nhưng hiện giờ, lời nguyền đã bị giải trừ, đây không phải là hi vọng, mà là hiện thực thật thật thực thực, vì sao đột nhiên không đi? Phó Lỗi nhìn về phía mọi người: "Các ngươi không cần nhìn ta như vậy, đây chỉ là một phép tính rất đơn giản, hơi tính một chút sẽ biết" "Trạng thái tiêu cực ở trên người chúng ta không có tiêu trừ, điều này đại biểu cho lời nguyền cũng không bao gồm một ít đồ vật" "Cho nên sau khi bọn họ rời khỏi, đám người chúng ta có thể cho bọn họ trở về, đại khái chỉ có một phần ba." Phó Lỗi nhìn về phía Bạch Vụ: "Bạch Vụ, giống như người nói, tử vong đối với ta, đối với chúng ta mà nói, chính là giải thoát, ta mặc kệ Đào...Đào giáo sư nghĩ như thế nào, nhưng tuyệt
vọng mà chúng ta kinh lịch, chính chúng ta rất rõ ràng" "Nếu như ta chết đi, coi như ta được giải thoát. Nếu như ta không có chết..." Bạch Vụ nghe đến đó đã hiểu, hắn nói: "Ngươi nói là, quy tắc che chở của toà nhà này đối với nhân loại vẫn còn?" Phó Lỗi gật gật đầu: "Chúng ta lúc trước tưởng rằng không thể tử vong, mà kinh lịch tử vong một lần nữa. Sẽ thấy được quái vật trở nên cường đại hơn." "Nhưng hiện tại nếu như những gì người nói là chân thật, vậy liền đại biểu cho, hai thứ đồ vật này là tách ra. Điểm này cũng rất dễ nghiệm chứng, bởi vì toà nhà này, ngoại trừ nhân loại sẽ không chết đi, vật tư cũng sẽ tự động bổ sung."