Chương 1485: Không có khách sáo dư thừa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1485: Không có khách sáo dư thừa

Dù sao thì người trước mắt đã từng đi đến bên ngoài sương mù, chỉ có Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu. Mà hai người kia, không hề nghi ngờ đều là quái vật trong quái vật. Căn bản không thể coi như là

người. Muốn xây dựng một đội ngũ có thể đi ra bên ngoài sương mù, cực kỳ khó khăn.

Cuối cùng, vẫn phải là tìm ở trong đội 7 quân đoàn điều tra. Vì vậy Bạch Tiểu Vũ, Thương Tiểu Ất, Doãn Sương, Vương Thế, Lâm Vô Nhu, cộng thêm mấy vị đội trưởng phấn đội, ở dưới sự dẫn dắt của Thủ Hộ Giả gia tộc Vương Tố cùng với Trịnh Nhạc, bắt đầu đi đến bên ngoài sương mù. Sở dĩ phải phái nhiều chiến lực cực hạn Tòa Tháp như vậy, là vì ở dưới sự nỗ lực không ngừng của Tạ Hành Tri, Số 0 tiết lộ một ít tin tức -- một lượng lớn quái vật đang xuất phát về hướng Tòa Tháp, nếu như không thành lập một trận địa phòng ngự ở ngoài tháp, đợi đến khi bọn quái vật tổn hại Tòa Tháp từ bên ngoài...như vậy trong Toà Tháp có nhiều người như vậy, sẽ không có ai sống

sót.

Một tràng hạo kiếp sanh linh đồ thán sẽ hàng lâm. Điều này làm cho Yến Tự Tại không thể coi thường. Ngũ Cửu đi Đằng Lâm cửu tử nhất sinh, Bạch Vụ cũng đã chết, Tòa Tháp lại gặp hạo kiếp...khiến cho Yến Tự Tại bỗng nhiên có chút lực bất tòng tâm. Trong nội tâm dâng lên một cỗ nôn nóng cùng với bất an. Nhất là hiện tại y còn không biết, nên như thế nào báo tin Bạch Vụ đã chết cho Yến Cửu. Tiểu cô nương biết được, sẽ có bao nhiêu thương tâm cùng với tuyệt vọng? Yến Tự Tại đang nhức đầu những chuyện này, thẳng đến khi đột nhiên...y nhận được điện thoại của cấp dưới-- "Đại nhân, Phó Đoàn Trưởng quân đoàn điều tra trở về!" Nghe thế, ngữ khí của y có chút kích động: "Ngươi nói là Cốc Thanh Ngọc trở về sao?" "Đúng vậy, Cốc Phó Đoàn Trưởng mang theo Bạch đội trưởng đồng thời trở về! Kỳ thật nửa ngày trước Cốc đoàn trưởng đã trở lại, chỉ là y không cho ta báo cho ngài...xin lỗi.." Đầu óc có phần mộng.

Bạch đội trưởng? Tay của Yến Tự Tại bỗng nhiên run lên, thanh âm cũng trở nên dồn dập: "Bạch đội trưởng? Ngươi nói là...Bạch Vụ?" "Đúng vậy, Bạch đội trưởng cũng đã trở về rồi. Bọn họ đang đi về hướng tầng 5" Yến Tự Tại cúp điện thoại, sau đó gọi một cú điện thoại cho Tạ Hành Tri. Phản ứng nghe xong điện thoại của Tạ Hành Tri, giống như Yến Tự Tại, cúp điện thoại, vô cùng cấp bách bắt đầu chạy tới lối vào tầng 5. Hai người rất nhanh gặp mặt tại lối vào tầng 5, theo tiếng nổ vang của chiếc thang máy to lớn, nhịp tim đập của hai người đều tăng nhanh. Bạch Vụ chết đi, rất nhiều chuyện liền trở nên khó giải quyết. Khi hắn còn sống, Yến Tự Tại với tư cách là kẻ thống trị, Tạ Hành Tri với tư cách là Thủ Hộ Giả Tạ gia cùng với người phụ trách chỗ tránh nạn, đều rất rõ ràng tầm quan trọng của Bạch Vụ. Nhưng sau khi Bạch Vụ chết, hai người mới hiểu được tính không thể thay thế của người này. Hiện giờ đối mặt với sự tình phổ thiên cái địa, hai người đều dâng lên cảm giác vô lực. Tin tức "Bạch đội trưởng" trở lại Tòa Tháp đột nhiên truyền đến, khiến cho hai người có chút lo

được lo mất. Rất lo lắng đó là vui mừng công dã tràng. Thang máy rốt cục cũng đến tầng 5, khi nhìn thấy hai bóng người ở trong thang máy, Yến Tự Tại bỗng nhiên có chút cảm giác mộng huyễn. Người cao kia, tuy y không có nhìn thấy thi thể, thế nhưng tin tức đến từ Số 0, hơn nữa Số 0 hiện giờ hờ hững lạnh lẽo đối với nhân loại, chuyện này làm sao có thể sai được? Người lùn kia, toàn cơ bắp, làm người quá thẳng, nghe tin người nào đó chết, nhất quyết sống phải thấy người chết phải thấy thi thể, đi đến thành phố Đằng Lâm vô cùng hung hiểm. Yến Tự Tại cho rằng hai người kia, hai người truyền kỳ nhất trong Toà Tháp này, sẽ không còn có thể gặp lại. Nhưng vào giờ khắc này, hai người kia một lần nữa xuất hiện ở trước mặt của y, phản ứng đầu tiên của y là muốn đánh Tạ Hành Tri một chưởng, xem có phải đang nằm mơ hay không. "Làm sao vậy, không nhận ra ta?" Hai người kia, đương nhiên là Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu. Một lần nữa trở lại Tòa Tháp, cũng làm cho Bạch Vụ có một loại cảm giác thổn thức.

Tạ Hành Tri tỉnh táo lại trước hết nhất: "Mẹ kiếp!" Y không nhịn được phát ra một câu nói tục, với tư cách là người vĩnh sinh, mẹ y đều đã chết mất trăm năm. Yến Tự Tại cũng tiếp nhận sự thật này, phản ứng đầu tiên vẫn không phải là vui sướng, mà là mang theo vài phần mờ mịt: "Hai người các ngươi...phải nói cho ta biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì!" Bạch Vụ nói: "Thời gian không còn nhiều lắm, ta cũng cần biết được chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này. Chúng ta tìm một chỗ tâm sự thật kỹ." Bốn người không có khách sáo dư thừa. Bởi vì quá rung động, cho nên đối với hai người Yến Tự Tại mà nói, thậm chí cũng không kịp vui sướng. Mà Bạch Vụ trên đường đi không ngừng quan sát, cũng tin chắc rằng Tòa Tháp đã phái người ra ngoài, cho nên rất nhanh đã liền biết được một sự tình. Vui sướng khi gặp nhau, mấy đại nam nhân liền ép xuống. Trong phòng tiếp khách trang viên Yến gia, Yến Tự Tại kể lại những gì đã xảy ra những ngày này và những khó khăn mà y gặp phải -- đặc biệt là Số 0 không phối hợp.

Không có sự phối hợp của Số 0, tất cả các loại tình báo bên ngoài sương mù bị cắt đứt. Sau khi Bạch Vụ hiểu rõ xong toàn bộ, cũng kể lại ngắn gọn trải nghiệm của bản thân. "Cho nên ngươi...xem như đại nạn không chết?" "Đúng vậy, tình huống lúc đó, Số 0 cho rằng ta đã chết cũng rất bình thường, tuy mảnh vỡ của y có thể giữ lại linh hồn, nhưng loại xác suất này cũng không phải là 100%, hướng đi của linh hồn cũng có thể là Hoàng Tuyền Đảo."