Chương 1505: Xin chào thần cô
Tòa thành phố này, trên danh nghĩa là thành phố Tỉnh Nhất đưa cho Đổng Niệm Ngư. Nàng sẽ là nữ hoàng của tòa thành phố này. Nhưng Đổng Niệm Ngư, đã biến mất một hồi lâu. Liền ngay cả mấy K cũng không biết Đổng Niệm Ngư đến cùng đi nơi nào. Hiện giờ hai người quản lý thành phố, một người là người đứng đầu tập đoàn Khải Ân, một người chính là Khê Vân Tử phụ trách bảo vệ trật tự trong thành phố. Với tư cách là một gã thần côn, được an bài tới quản lý tòa thành phố này, đã khiến cho Khê Vân Tử có chút tức giận. Y không thích chỗ như thế. Tuy người nơi này tôn kính đối với y, nhưng người nơi này không tín ngưỡng thần. Năng lực của Khê Vân Tử đến từ sự tín ngưỡng của nhân loại đối với chúng thần.
Tín đồ càng nhiều, lực lượng càng mạnh. Nhưng vấn đề ở chỗ, đây cũng không phải là tín ngưỡng đơn thuần là được. Đó phải là một người thực sự tin vào sự tồn tại của thần, có nghĩa là người đó cần phải hơi cuồng tín một chút Mà loại người này...ở trong tận thế nguy cơ, thường thường sống không lâu. Thật giống như một người bình thường sẽ kêu cứu khi bị đuối nước, một công dân của một quốc gia bình thường tìm kiếm bác sĩ khi họ bị nhiễm bệnh. Nhưng nhiều người cuồng tín thì không, họ chọn tin tưởng vào chỉ dẫn của dẫn. Vì vậy thần chỉ dẫn bọn họ đến chỗ chết đuối, chỉ dẫn bọn họ không tìm kiếm bác sĩ. Khi thấy Ác Đọa ập tới, đại đa số người lựa chọn né tránh. Mà giáo đồ sẽ chọn hát: Ngợi khen chân thần. Sau đó bị quái vật ăn sống. Cho nên ở trong tận thế nguy cơ, người có đầu óc bình thường, tin tưởng khoa học, xác suất sống sót sẽ cao hơn so với những giáo đồ đầu óc không bình thường này. Cuối cùng đi đến thành phố Tang Thiết, đại đa số là người bình thường.
Những người này không tin thần, không tin quỷ. Bọn họ biết rõ, anh hùng sẽ không rơi xuống từ trên trời, trời sẽ không trợ giúp mình. Đương nhiên, thành phố Tang Thiết cũng không phải là không có giáo đồ, tòa thành phố này cũng có không ít giáo đồ, chỉ là không có cuồng nhiệt như vậy. Tóm lại, bởi vì lần tận thế nguy cơ này, công lực của Khế Vân Tử đã giảm bớt đi nhiều. Trực giác thần côn của y nói cho y biết -- chính mình có thể sẽ gặp nguy hiểm. K Bích hiện tại phụ trách tập đoàn Khải Ân, thế lực của K Bích càng lúc càng lớn, nhưng lực lượng của bản thân Khế Vân Tử y lại đang không ngừng giảm bớt. Mặc dù mọi người đều là đến từ nông trường, những ai không muốn độc chiếm tòa thành phố này chứ? Khế Vân Tử có lẽ có chút âm mưu, chỉ là thân là thần côn, trực giác của y gần như chuẩn xác như vị hiệp sĩ ánh sáng kia. Cho nên Khê Vấn Tử rất muốn mưu đồ một con đường lui. Thành phố Tang Thiết hiện giờ đang không ngừng biến dị. Tập đoàn Khải Ân chế định một cái chính sách -- mỗi người tiến vào tòa thành phố này, cũng sẽ
bị lấy đi toàn bộ tiền tài. Sau đó cấp một số vốn ban đầu là 50 Mai Nam tệ.
Về phần toàn bộ tài nguyên của tòa thành phố này-- việc làm, nhà cửa, xe hơi, thực phẩm, quần áo và các hàng hóa khác, tất cả đều được định giá rõ ràng.
Cách mà K Bích quản lý tòa thành phố này, chính là cổ vũ tất cả mọi người -- ở dưới tình huống không cho phép dùng bạo lực, đi kiếm tiền của người khác để kiếm thêm tài nguyên. Ngoại trừ thành phố này, tiền là thứ vô dụng nhất. Người ta có thể bỏ ra hàng trăm triệu để mua một lát bánh mì đã hết hạn sử dụng. Nhưng ở tòa thành phố này, bởi vì không thiếu vật tư, hơn nữa vật tư chỉ có thể mua được bằng tiền, cho nên tiền trở nên rất trọng yếu. Đáng nhắc tới chính là, những nữ nhân có tiềm năng sinh sản được nơi này ưu đãi, chỉ cần các nàng nguyện ý ký kết cùng với tập đoàn Khải An-- "hợp đồng cho thuê tử cung", các nàng có thể nhận được mấy trăm Mai Nam tệ. Rất khó tưởng tượng, nơi này tuy không trực tiếp mua bán nhân mạng, nhưng nhân mạng ở trong tòa thành phố này, đang dần bị thương mại hóa.
Nếu như Bạch Vụ ở chỗ này, sẽ phát hiện ra, thành phố Tang Thiết –– đang hình thành một loại quy tắc nào đó. Nơi này rất có thể sẽ diễn biến thành một khu vực nào đó. Chấp niệm của mọi người chính là kiếm tiền, nghĩ biện pháp bảo trụ 50 Mai Nam tệ trong tay mình, đồng thời cũng nghĩ biện pháp cướp đi tiền của người khác. Mà quy tắc trò chơi chính là lừa dối cùng với giao dịch. Cho nên cả tòa thành phố, đang hình thành một loại quy tắc mới: vạn vật đều có thể giao dịch. Tại một chỗ như vậy, ai còn sẽ quan tâm đến việc rao giảng và thuyết giảng? Thậm chí ngồi ăn xin dọc đường còn hơn nghe thần thánh lảm nhảm. Khê Vân Tử càng ngày càng chán ghét nơi này. Hoặc chính là tương ứng với câu nói kia, người hệ Cơ, trong nội tâm đều là kẻ làm phản. Trong những ngày này, Khế Vân Tử tới lui ở trong thành phố, ngẫu nhiên sẽ hỏi một số người, có nguyện ý tin tưởng các loại thần hay không. Đương nhiên là không hề có thu hoạch. Đi ngang qua quảng trường lớn nhất tòa thành phố này, y nhìn thấy tấm biển của Số 0 lúc trước--
Méo mó vĩnh viễn không hàng lâm. Điều này có chút châm chọc, nhưng ngay vào thời điểm Khê Vân định giơ ngón tay giữa lên đối với tấm biển này, điện thoại của Khê Vân Tử vang lên. Khê Vân Tử rất kỳ quái, số trên ID người gọi là một vùng không xác định. Do dự một giây, Khê Vân Tử mới nhận điện thoại. "Xin chào, thần côn."
Ở phía tây Mai Nam. Nhìn từ phía xa, có thể nhìn thấy tòa tháp sừng sững, giống như là cột chống trời đến từ thiên ngoại. Tất cả mọi người đi theo sau lưng "Ngũ Cửu", cũng bị Tòa Tháp làm cho rung động. Dọc theo con đường này, bởi vì nguyên nhân thành phố Tang Thiết, người nguyện ý đi theo vị "Cốc tiên sinh" này, đã không còn nhiều lắm.