Chương 1509: Ngơ ngẩ
Vào sau khi âm thanh trầm thấp chấm dứt, Ác Đọa Vốn dĩ đang tấn công K Chuồn, liền không còn phát động tấn công, mà là chậm rãi đi ra ngoài thành phố. Bước tiến của bọn nó chỉnh tề, ánh mắt toàn bộ nhìn chằm chằm Tòa Tháp xa xôi. Mà cơ thể nữ nhân kia–– nhắm hai mắt lại, trụy tim mà chết. Một màn này cũng khiến cho K Chuồn rung động. Vào thời điểm K Chuồn tiếp nhận nhiệm vụ này, còn tưởng rằng sáo xương là một loại đạo cụ khống chế Ác Đọa nào đó. Nhưng về sau y nhìn những Ác Đọa này càng ngày càng lớn mạnh, không ngừng dung hợp, liền cải biến cái nhìn, y không cho rằng loại vật này có thể khống chế nhiều Ác Đọa như vậy.
Hiện tại y rốt cuộc đã hiểu rõ. Sáo xương là một loại triệu hoán vật, có thể triệu hồi ra một CỖ phần thân của Đổng Niệm Ngư.
Lực lượng của Đổng Niệm Ngư, tại thời kì đỉnh phong có thể lau đi một ít tiềm thức của tất cả mọi người. Tự nhiên cũng có thể cải biến mục tiêu của đám Ác Đọa. Nhưng K Chuồn vẫn có một loại cảm giác sởn tóc gáy. Bởi vì cơ thể nữ nhân trượt xuống từ bên trong Lục Mang Tinh...đã chết rồi. Nàng phảng phất như là bị ép sử dụng tinh thần lực vượt qua phụ tải, sau đó kiệt lực mà chết. Nhìn thi thể dưới chân, K Chuồn nghĩ tới một cái khả năng khiến cho da đầu tê dại. Tỉnh Nhất để mình ở lại chỗ này, chứng kiến Ác Đọa dung hợp, dung hợp ra một số lượng Ác Đọa đẳng cấp cao nhất định, liền thổi sáo xương... Cũng chính là, sáo xương còn có thể sử dụng một lần nữa. K Chuồn nhìn đám Ác Đọa không ngừng đi đến Tòa Tháp, lại nhìn Ác Đọa ở phương xa không ngừng dũng mãnh tiến vào tòa thành này, bắt đầu dung hợp... Y đột nhiên hiểu được, cơ thể nữ nhân giống như đúc Đổng Niệm Ngư này-- ý nghĩa tồn tại, chính là vì sửa đổi chỉ lệnh nào đó trong nội tâm của đám Ác Đọa, khiến cho chúng sản sinh dục vọng hủy diệt đối với Tòa Tháp.
Mà cơ thể nữ nhân như vậy...là vật phẩm tiêu hao một lần. Vì phá hủy Tòa Tháp, e rằng trong nông trại đã chuẩn bị rất nhiều "Đổng Niệm Ngư tiêu hao một lần như vậy. Các nàng không có ý thức, bị cất giữ trong thùng chứa nào đó. Ý nghĩa còn sống, chính là vì hoàn thành chỉ lệnh nào đó của Tỉnh Nhất, dùng tinh thần lực đại cường đại để sửa đổi ý niệm trong đầu của toàn bộ Ác Đọa, ngoại trừ người thổi sáo. Cho dù đã sớm biết trong niềm vui và sự yên bình của nông trường, cất giấu tà ác làm cho người ta tê tái...K Chuồn vẫn bị ý nghĩ này làm cho choáng váng. "Chúng ta đối với người mà nói...đến cùng được xem như cái gì?" "Sau khi Tòa Tháp bị hủy diệt...chúng ta có phải hay không cũng không còn giá trị lợi dụng?" Một khi đã không còn giá trị lợi dụng, có hay không sẽ giống như cơ thể nữ nhân này...sử dụng hết liền có thể vứt bỏ? Hô hấp của K Chuồn có chút loạn. Y ý thức được, Tòa Tháp bị hủy diệt là điều gần như chắc chắn. Chỉ cần không phá hủy những cơ thể nữ nhân trong nông trại đó –– Ác Đọa tiến vào tòa thành
phố này, cũng sẽ bị cơ thể nữ nhân thôi miên. Tòa thành phố này sẽ vì tấn công Tòa Tháp, cung cấp liên tục không ngừng Ác Đọa loại dung hợp.
Tại Phúc Đảo, bến cảng. Thẩm Thù Nguyệt, người lẽ ra đã rời hòn đảo này nhiều ngày trước, vẫn luôn không có rời khỏi nơi này. Những ngày này nàng đã trải qua một đại sự.
Tỉnh Lục nắm trong tay lực lượng nhân quả, với tư cách là Thủ Hộ Giả của Tỉnh Lục, dựa vào một ít vật phẩm trang sức mà Tỉnh Lục đưa cho, ở giữa Thẩm Thù Nguyệt cùng với Tỉnh Lục vẫn luôn có liên hệ. Ngay vào trước đó không lâu, vào thời điểm Tòa Tháp xuất hiện, Đổng Niệm Ngư hôn mê, Thẩm Thù Nguyệt ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, muốn liên hệ với Tỉnh Lục. Lại chợt phát hiện ra...khí tức của Tỉnh Lục biến mất. Điều này làm cho Thẩm Thù Nguyệt rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Không liên hệ được với Tỉnh Lục, Thẩm Thù Nguyệt cũng không dám mạo muội hành động, liền lại quay Phúc Đảo. Đổng Niệm Ngư bởi vì giải trừ áp chế tâm tình tiêu cực đối với toàn bộ nhân loại, tinh thần lực quá tải dẫn đến hôn mê. Ngũ Cửu lúc ấy còn chưa rõ ràng thân phận của Đảng Niệm Ngư, y vội vã đi tìm kiếm Bạch Vụ, cho nên Đổng Niệm Ngư hôn mê lại không có ai quản.
Vào thời điểm Thẩm Thù Nguyệt quay lại, Đổng Niệm Ngư vẫn ở chỗ cũ. Cho nên những ngày này, Đổng Niệm Ngư luôn ở bên cạnh Thẩm Thù Nguyệt. Đổng Niệm Ngư cũng không để ý, bởi vì nàng cũng rất muốn biết, Tỉnh Lục đến cùng làm sao vậy. Hiện giờ nàng, đã hoàn thành sứ mạng, bảy thành nhân loại biến thành Ác Đọa, có thể nói đều là do một tay nàng tạo thành. Tòa Tháp xuất hiện, cũng là nàng tạo thành. Nàng đã không có tác dụng đối với Tỉnh Nhất, chẳng bằng đi theo Thẩm Thù Nguyệt, cùng tìm kiếm Tỉnh Lục. Có lẽ có thể từ trong miệng người nhìn như biết được hết thảy - Tỉnh Lục, đạt được tung tích của
Bạch Viễn.
Cho nên hai người này, những ngày này ở chung khá hoà hợp. Thẩm Thù Nguyệt biết, đây là có đại sự xảy ra. Tỉnh Lục sẽ không có khả năng vô duyên vô cớ biến mất. Người biết được tương lai thậm chí biến thất, cũng có thể sớm báo trước. Cho nên nếu như mình không tìm được Tỉnh Lục, liền có nghĩa là Tỉnh Lục rất có thể đã phát sinh một loại ngoài ý muốn nào đó. Ở bến cảng Phúc Đảo, Thẩm Thù Nguyệt quyết định tìm một con thuyền, trở về trong sương mù tìm kiếm Tỉnh Lục. Mà khi nàng cùng với Đổng Niệm Ngư đi đến bến cảng, hai người khiến cho nàng không tưởng được, ngăn cản đường đi của nàng. Hai người kia Thẩm Thù Nguyệt cũng không lạ lẫm, ở trong vô số lần phân liệt, đều là hai người này kéo ý thức của nàng lại. Giống như là cái neo của linh hồn nàng. Thẩm Thù Nguyệt ngơ ngẩn, vì sao lại gặp được hai người các nàng ở nơi này?
Lưu Chanh Tử cùng với Khúc Lan, vì sao lại ở chỗ này?