Chương 1521: Quái vật thiên hạ vô song
"Nếu chúng ta cứ giết chóc như thế này, chúng ta chỉ có thể chết vì kiệt sức" "Tuy bổn đại gia rất không tình nguyện làm như vậy, những người và ta bây giờ...không thể sống sót tại tòa thành phố này, mà ta...không nguyện ý làm đào binh!" "Phải bảo vệ lũ tiểu tử mặc đồng phục quân đoàn điều tra kia, phải cho bọn hắn thời gian từ đồ bỏ
đi biến thành anh hùng! Chúng ta thế nhưng là tiền bối!" "Mà lực lượng tấn công của ta, cộng thêm phòng ngự của ngươi! Sự dung hợp của chúng ta sẽ là thiên hạ vô song! Cũng chỉ có như thế, mới có thể tranh thủ thời gian cho đám đồ bỏ đi kia!"
Nhiếp Trọng Sơn đánh chết quái vật, mở ra hai cánh Ác Ma khiến cho kia bóng lưng vô cùng rộng lớn, phảng phất như đại thụ che gió che mưa.
Y sở dĩ không có lựa chọn dung hợp cùng với quái vật khác, là vì ý chí của hai người là thống nhất. Bất luận ý chí của ai thôn phệ đối phương, dung hợp thể tối thượng hình thành cuối cùng, cũng sẽ tuyệt đối là vì Tòa Tháp mà chiến.
Thông qua quan sát lúc trước, bọn họ ý thức được quy tắc của nơi này có thể khiến cho Ác Đọa dung hợp cùng với Ác Đọa. Mà Ác Đọa sau khi dung hợp, hành động nhanh nhẹn, cũng không có bất kỳ hỗn loạn nào, điều này có nghĩa là linh hồn của Ác Đọa...chỉ có một. Điều này cũng có nghĩa là...bọn họ phải có giác ngộ chết đi. Lưu Mộ cảm thụ được thể lực của chính mình hạ thấp, nhìn Ác Đọa căn bản giết không hết...bỗng nhiên nở nụ cười. Nụ cười của gã mang theo đắng chát, tiếc nuối, cũng mang theo thản nhiên. Trong óc của gã hiện lên rất nhiều hình ảnh. Khi ở tại tầng dưới cùng Tòa Tháp, cùng với Ngũ Cửu một chỗ, còn chưa có đảm nhiệm đội trưởng quân đoàn điều tra, kinh lịch khi từng người còn là đội viên phổ thông, từng màn hiển hiện. Lưu Mộ dùng dáng dấp thuẫn thủ, ngăn cản bọn quái vật trùng kích, thở dài: "Dung hợp, hai ta ai có thể còn sống sót vẫn là không biết, vậy thì hãy nói di ngôn. Ta tới trước." "Ngũ Cửu là huynh đệ tốt nhất của ta, Nhiếp Trọng Sơn, nếu như người chạy tới Tòa Tháp, nếu như người cuối cùng cũng sẽ chết trận."
"Vậy thì nhất định phải, giống như thuẫn canh giữ ở trước mặt của y. Đây là lời thề ta tiến vào quân đoàn điều tra liền lập xuống." "Đây cũng là ước định của ta cùng với y!" "Đến ngươi, Nhiếp Trọng Sơn." Nhiếp Trọng Sơn hừ lạnh một tiếng: "Ta không có di ngôn, quân đoàn điều tra có tâm huyết kia ta đã gặp được" "Ta trời sinh tính hiếu chiến, nếu như là người chạy tới Tòa Tháp...vào trước khi thuẫn của người vỡ, hãy chiến thống khoái. Để cho đám đồ bỏ đi kia nhìn, cái gì mới gọi là chiến đấu chân chính!" "Được!" Nhiếp Trọng Sơn VỖ cánh Ác Ma, nổi lên một trận gió mạnh, toàn bộ Ác Đọa xung quanh bị lực đạo khủng bố thổi bay. Trong đường kính hơn mười mét, chỉ có hai người Lưu Mộ cùng với Nhiếp Trọng Sơn. Người giống như đá đen, cùng với quái vật như Ác Ma vươn nắm đấm của mình. Lưu Mộ cùng với Nhiếp Trọng Sơn đều nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp nhau. Hai người lúc ấy vốn là đối thủ, lại không ngờ được cuộc tập trận giữa hai quân hóa ra lại là một
cuộc gặp gỡ định mệnh. "BỔn đại gia có thể sẽ không từ bỏ, nỗ lực sống sót, tiểu tử". "Nhiếp Trọng Sơn, đừng có luôn là giọng điệu lão tiền bối, hậu bối quân đoàn điều tra, đã có người vượt qua ngươi!" Hai thế hệ người rắn rỏi của quân đoàn điều tra, song quyền đụng nhau. Đá đen cùng với Ác Ma phảng phất như bắt đầu tương dung tại thời khắc này. Mang theo quyết ý hẳn phải chết, công cùng với thủ cực hạn, tại thời khắc này hợp hai làm một. Khí lưu cường đại dâng lên, lấn chiến của Ác Ma nhanh chóng ánh lên một lớp đá đen tuyền. Trong bụi mù, toàn bộ Ác Đọa đều cảm nhận được run rẩy trên linh hồn-- Quái vật thiên hạ vô song...chào đời!
Thành phố Ác Đọa, toà thành phố bị K Chuồn thức hóa quy tắc này, có tính sáng tạo cực hạn. Ở trong mắt K Chuồn, thành phố này là một nhà máy tổng hợp khổng lồ, hoặc là một nhà máy chế biến quái vật.
Nhìn bọn quái vật không ngừng dung hợp, y sẽ rất cảm giác thành công. Nhưng cách đây không lâu, K Chuồn bỗng nhiên cảm giác được có chỗ không đúng. "Thân thể của ta đang bản năng cảm thấy sợ hãi?" Nói cho cùng, y cùng với toàn bộ Ác Đọa nơi này, đều là Ác Đọa ở bên ngoài sương mù. Ác Đọa ở bên ngoài sương mù, trên cơ sở tự nhiên là xa xa không bằng Ác Đọa trong sương mù. Bọn hắn cũng chưa từng gặp sinh vật cấp cao nhất. Chủ nông trường tuy cường đại, nhưng K Chuồn cũng chưa từng cảm thụ khí thế lúc chủ nông trường chiến đấu. Trong thành phố Ác Đọa, một cơn gió thổi qua trên đường đi phía xa. Gió thổi tung cát sỏi, khiến cho phương xa trở nên đục ngầu. K Chuồn nhìn về phương xa, trong nội tâm có dự cảm bất hảo. "Chẳng lẽ lại dung hợp ra quái vật cực kỳ khủng khiếp gì?" Loại khả năng này đương nhiên là có, thậm chí không thấp, dù sao khu vực này cũng chính là vì làm được loại chuyện như vậy.
Nhưng ngàn vạn Ác Đọa dung hợp , ở trong quá trình này, tuy ngẫu nhiên sẽ có mấy con Ác Địa mang đến cho K Chuồn cảm giác rung động- lại sẽ không như hiện tại. K Chuồn kiềm chế lòng hiếu kỳ của mình, không có đi về phía trước. Y cũng không muốn bị dung hợp, y là người giám thị tòa thành phố này. Dù sao đi nữa, đợi cho khí tức trong thành phố Ác Đọa vượt qua trình độ nhất định, liền có thể triệu hồi ra cơ thể nữ nhân quỷ dị kia một lần nữa, tiến hành thôi miên đối với chúng. Vì hủy diệt Tòa Tháp, cống hiến làn sóng sức mạnh tiếp theo. K Chuồn là nghĩ như vậy. Nhưng theo thời gian trôi qua, y phát hiện ra tình huống như thể bất đồng so với trong tưởng tượng của y... Khí tức trong toà thành phố Ác Đọa này đang dần dần giảm bớt.