Chương 1523: Không có ai chú ý
Nhưng khi gã đi đến khoang thuyền nghỉ ngơi xa hoa của mọi người, phát hiện ra cả phương tiện đã không có người. Gã không kịp cảm thụ thất lạc. Bởi vì phương tiện rất nhanh bị khí lưu cường đại dao động. Ở ngoại vi Tòa Tháp, là chiến trường ở giữa vô số Ác Đọa cùng với nhân loại. Ở trong này không có bất kỳ nơi nào an toàn. Trên chiến trường, Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu, phối hợp với vô số binh sĩ tiên phong, dùng khe nứt làm giới hạn, kiềm chế vô số Ác Đọa. Các tướng lãnh còn lại đều phụ trách một sự kiện, đối phó với những Ác Đọa vượt qua phòng tuyến của Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu. Một khi áp dụng loại đấu pháp này, chiến trường sẽ ít biến động hơn rất nhiều.
Nhân loại nhỏ yếu có tác dụng của nhân loại nhỏ yếu, cá thể cường đại cũng có được tác dụng của cá thể cường đại. Thế cục chiến trường trong lúc nhất thời lại ổn định lại. Nhưng Tần Tung rất rõ ràng, thế cục không có khả năng một mực ổn định: "Thể lực của Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu, không có khả năng một mực duy trì loại chém giết cường độ cao này." "Một khi sự liên thủ giữa bọn họ chậm lại...chờ đợi sẽ là huyết tẩy chúng ta." Trong nội tâm của Tần Tung vẫn luôn bất an. Cho tới bây giờ, tuy đã xuất hiện không ít Ác Đọa cường đại, nhưng những...Ác Đọa này vẫn luôn không thể đánh đồng cùng với tồn tại họ Tỉnh lúc trước. Y không cho rằng những tồn tại cấp cao nhất trong chuỗi thức ăn sẽ bỏ lỡ những sự kiện lớn như tấn công Tòa Tháp.
Phương tiện bay trên bầu trời cuối cùng cũng rơi xuống.
Bởi vì vô số Ác Đọa phi hành, đánh về phía phương tiện bay. Ở trên không trung nhân loại không thể với tới, kỳ thật đã có rất nhiều Ác Đọa phi hành, chúng cải biến sách lược tấn công. Thay vì giao chiến cùng với nhân loại, chúng kiệt lực tránh đi nhân loại, bay về phía địa phương càng cao. Ở địa phương vượt quá tầm mắt của nhân loại, va chạm vào Tòa Tháp. Chỉ là những con Ác Đọa này mặc dù có năng lực phi hành cường đại, lại khuyết thiếu lực công kích. Có lẽ cũng là bởi vì Tòa Tháp không hề yếu ớt giống như trong tưởng tượng. Bất luận chúng tổn hại Tòa Tháp như thế nào, vẫn luôn không thể ở ngoại vi Tòa Tháp, để lại bất kỳ một dấu hằn nào. Nhưng cũng không có ai ngăn cản chúng. Thẳng đến khi một phương tiện bay tới, những sinh vật trong không trung này mới ý thức được, nhân loại hẳn là cũng bố trí phòng tuyến ở cái địa phương này? Chúng quyết định tiên hạ thủ vi cường, phá hủy phương tiện.
Đàn chim ập tới, nuốt chửng mọi thứ như một đám mây đen khổng lồ. Trên bầu trời cao, phương tiện bay của Số 0 nhanh chóng bị tan rã dưới tác động dữ dội của bọn quái điểu.
Ngay khi bọn quái điếu đang sẵn sàng chiến đấu với kẻ thù bên trong, lại phát hiện ra trong phương tiện bay này...chỉ có một mục tiêu. Mà mục tiêu này -- không biết bay. Nếu như muốn viết một bài báo về cảm giác rơi từ trên cao xuống như thế nào ...đại khái Ác Đọa tấm gương là có quyền lên tiếng nhất. Người khác ở trên không, là nhảy xuống phương tiện bay. Nhưng thật không may, sự xuất hiện của gã khác với những người khác, gã bị buộc phải hạ cánh theo cách như vậy.
May mắn chính là -- bọn quái điều không có ý định buông tha cho gã. Bọn quái điều còn chưa ý thức được loại quái vật mà chúng đang đối mặt, đây mới thực sự là phòng ngự tuyệt đối trên ý nghĩa. Vào thời điểm bọn quái điều này cho rằng đối phương không biết bay, có thể tùy ý tiến công...
Thần kinh dài dằng dặc của Ác Đọa tấm gương rốt cục cũng kịp phản ứng -- đây là địch nhân. Vì vậy không chút do dự, gã phát động năng lực dị biến hoàn mỹ -- Kính Phản. Mỏ và móng vuốt sắc bén đụng vào mặt kính, đột nhiên cảm giác được lực lượng tương tự đánh vào người mình. Ở trong lĩnh vực Kính Phản, toàn bộ công kích rơi vào trên thân kính...bị bắn ngược toàn bộ. Cái gọi là phòng ngự tuyệt đối, cũng không phải là đại biểu cho lực phòng ngự kinh người, cũng đại biểu cho gã chỉ cần phòng ngự là được. Công thủ nhất thể. Ác Đọa tấm gương phòng ngự chính là công kích. Rơi từ độ cao mấy nghìn mét, trong quá trình ngắn ngủi này, toàn bộ bọn quái điều đều chết bởi Kính Phản. Vào thời điểm Ác Đọa tấm gương rơi xuống mặt đất, mọi người bởi vì tiếng vang mà đưa mắt tới, mà khi bọn họ thấy được Ác Đọa tấm gương vẫy tay... Trong lòng mọi người đột nhiên bị một loại cảm giác chán ghét không hiểu chiếm giữ, vì vậy không có ai để ý Ác Đọa tấm gương.
Ác Đọa tấm gương cười cười xấu hổ, đã thành thói quen. "Ta sẽ dùng màn trình diễn dũng mãnh phi thường của ta, để cho bọn họ yêu thích ta!" Gã không những không uể oải, thậm chí có chút hưng phấn. Nhưng hưng phấn như vậy không có tiếp tục quá lâu. Bởi vì nhìn xung quanh...Ác Đọa tấm gương ngạc nhiên phát hiện ra -- chính mình không có nơi nào để đi. Ở khu vực phía trước, hai tồn tại còn mạnh hơn gã trực tiếp phong tỏa phòng tuyến.
đoạn giữa, mọi người đổi trang bị và chuyển trang bị một cách có trật tự cho người phía trước. Đồng thời thỉnh thoảng an bài nhân viên phía sau đến đây trị liệu. Ở trong toàn bộ chiến trường, còn có mấy nhân loại thực lực cường đại phụ trách kiểm soát tình hình chung... Ác Đọa tấm gương mờ mịt nhìn xung quanh một chút, ngoại trừ cách ra mắt khoa trương rơi xuống từ trên cao đã thu hút sự chú ý của một số người... Hiện tại không có người để ý gã. Không có ai chú ý gã.
Đại khái coi như là nhảy mấy lần tại chỗ cũng sẽ không có ai bởi vì hành vi kỳ lạ mà phát ra tiếng
cười.
Hỏa lực rền vang trên chiến trường, nhưng ở trong thế giới của Ác Đọa tấm gương, hết thảy phảng phất như yên tĩnh không tiếng động.