Chương 1530: Tỉnh Ngũ đế
"Những con Ác Đọa này cũng không có lập tức tấn công, nhưng phía trước làm sao lại truyền đến tín hiệu chuẩn bị chiến đấu?" Sĩ quan tham mưu cảm thấy rất kỳ quái. Y đưa thiết bị nhìn xa cho Tần Tung, Tần Tung liền nhìn về phía trước nhất. Khi thấy rõ thân ảnh phía trước nhất, Tần Tung trừng to mắt, ngữ khí có chút kinh hoảng: "Địch nhân khó chơi nhất xuất hiện." Sĩ quan tham mưu cũng không trải qua trận chiến bảo vệ chỗ tránh nạn, cho nên y cũng không rõ ràng, như thế nào là địch nhân khó đối phó nhất. Ở phía trước nhất chiến trường, ở bên ngoài kết giới Kính Phản to lớn, xuất hiện ba thân ảnh. Thương nhân, thợ rèn, cùng với Tỉnh Ngũ. Sĩ quan tham mưu nhanh chóng hiểu được tại sao Đoàn Trưởng lại căng thẳng như vậy. Tỉnh Ngũ chậm rãi tiến về phía trước, vô số Ác Địa hình thể to lớn tránh ra một con đường.
Giống như một vị vua đang kiểm tra lãnh thổ của mình, tất cả Ác Đọa giống như thần tử vậy, vẻn vẹn chỉ tản mát ra khí tức cường đại, liền tự động thần phục. Tuy không rõ ràng làm đối phương đến cùng cường đại cỡ nào, nhưng sĩ quan tham mưu rất rõ ràng, Ác Đoạ hình người đột ngột xuất hiện này nhất định không phải là cùng một trình độ với những Ác Đoạ khác.
Ở bên kia khe nứt, Ngũ Cửu cau mày khi nhìn một thân ảnh nhỏ bé bên ngoài kết giới Kính Phản. Cho tới bây giờ, tuy đã chém giết rất nhiều Ác Đọa, nhưng Ngũ Cửu rất rõ ràng, chỉ cần tồn tại họ Tỉnh đứng đầu nhất không có xuất hiện, liền không thể buông lỏng. Y như lâm đại địch. Mặc dù đã tôi luyện thật lâu ở ngoài tháp, nhưng Ngũ Cửu rất rõ ràng, cho dù Tỉnh Ngũ thủ đoạn gì cũng không cần, mình cũng có chênh lệch không nhỏ cùng với đối phương. Y cầm đao, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm Tỉnh Ngũ. Vào giờ khắc này, đối với Ngũ Cửu mà nói, chiến đấu chỉ vừa mới bắt đầu.
"Ngươi không cần phải khẩn trương như vậy." Nói chuyện chính là Lê Hựu. Lê Hựu nhìn thoáng qua Ngũ Cửu, ánh mắt bình tĩnh. "Vương đối với vương, binh đối với binh, nhân vật hung ác tới tự nhiên có ta đối phó, ngươi sợ cái
gì?"
"Y rất nguy hiểm, hoàn toàn bất đồng so với các Ác Đọa khác" Ngũ Cửu cũng không có phủ nhận sự sợ hãi của chính mình đối với tồn tại họ Tỉnh. Tính đến trước mắt, y chữa chiếm được tiện nghi một lần nào. Bất kể là chỗ tránh nạn, hay là thành phố máy móc, hoặc là tại thành phố Đằng Lâm gặp được trái tim tà ác của Tỉnh Tứ. Y là nhân loại mạnh nhất, cho nên y biết rõ cái hào rộng này khó vượt qua cỡ nào. Lê Hựu khí phách nói: "Ta đã nói rồi, binh tới tướng đỡ" Thân ảnh của nàng lóe lên, trong chớp mắt đi ra bên ngoài kết giới. Ngũ Cửu không quá yên tâm, cũng phát động Thuấn Ảnh, xuất hiện ở bên người Lê Hựu. Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu, chỉ cách Tỉnh Ngũ vài chục mét. Lúc này Ngũ Cửu mới phát hiện ra bộ dáng của thương nhân cùng với thợ rèn dường như không
đúng lắm. Y rất khó nói chỗ nào không đúng, nhưng chính là có một loại cảm giác, hai vị tùy tùng của Tỉnh Ngũ, thiếu đi một loại linh khí nào đó. Phảng phất như hai xác chết biết đi. Tỉnh Ngũ nhìn Lê Hựu, không nói lời nào, y có thể cảm nhận được tính nguy hiểm của Lê Hựu. Nhưng y cũng không có quá để ý. Chỉ cần Bạch Vụ không có ở đây, ở trên toàn bộ chiến trường này, liền không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản lĩnh vực của mình. Tuy trước đây bị giếng ngược trọng thương, nhưng ở trong sự dày vò của sinh tử, trình độ vận dụng của y đối với Vạn Vật Hóa Giải cùng với Vạn Vật Cải Tạo, cũng càng thêm quen thuộc. Cho nên cho dù Bạch Vụ ở chỗ này, Tỉnh Ngũ cũng không cho rằng ở trong một khoảng thời gian ngắn, Bạch Vụ sẽ có được bao nhiêu biến hoá. Tuy Bạch Vụ nắm giữ thủ đoạn cường đại nhất, những sinh mệnh lực của Bạch Vụ, không đủ để phát huy uy lực thủ đoạn này. Tỉnh Ngũ nhìn về phía Ngũ Cửu: "Bạch Vụ không có ở đây, hắn đã chết rồi sao?"
Có lẽ là bởi vì lần lượt thua ở trên tay Bạch Vụ, Tỉnh Ngũ đã coi Bạch Vụ như là địch nhân vốn có. Địch nhân vốn có của chính mình, đương nhiên không thể chết ở trên tay người khác, cho dù người kia là Tỉnh Tứ. Cho nên y một mực giả định, Bạch Vụ còn sống. Y muốn để cho Bạch Vụ tận mắt nhìn thấy đồng bọn ngày xưa chết đi từng người một. Nhưng hiện tại Bạch Vụ không có xuất hiện, điều này làm cho Tỉnh Ngũ có chút mất hứng. Chẳng qua chỉ có một nữ nhân, một người lùn, một tên gia hỏa có khí tức làm cho người ta chán ghét. Ba người như vậy, làm sao có thể chống đỡ được chính mình? Cuộc chiến tấn công và phòng thủ Tòa Tháp lại bắt đầu. Theo Tỉnh Ngũ đến, đám Ác Đọa đình chỉ tiến công, rốt cục cũng phát động tiến công một lần nữa. Binh sĩ tiên phong ở phía trước có rất nhiều người đã gặp Tỉnh Ngũ. Sự mạnh mẽ tuyệt đối Tỉnh Ngũ thể hiện ra ở chỗ tránh nạn, cho đến nay vẫn còn lưu lại bóng ma
trong lòng bọn họ. Phảng phất như là một người chỉ vẻn vẹn dựa vào sức một mình, là có thể cải biến thế cục chiến
trường. Ác Đọa tấm gương cũng sợ hãi người này, nhưng lần này, chặn đường ở trước mặt gã chính là Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu. Gã đương nhiên là não bổ thành hai người kia là muốn bảo vệ mình. Thậm chí xuất hiện ảo giác, phảng phất như nghe được Ngũ Cửu quay đầu, nói đối với gã "Không có sao chứ, loại lời nói đối với chiến hữu này. "Ta không sao! Ta sẽ ngăn chặn tất cả!" Ác Đọa tấm gương hưng phấn giơ hai tay lên. Chỉ là vào lúc này, Ngũ Cửu cũng không có thời gian để ý gã. Tấm lưới chém cắt y cùng với Lê Hựu liên thủ không có cách nào phát động nữa, vào trước khi giải quyết Tỉnh Ngũ, cử động như vậy sẽ chỉ bộc lộ ra sơ hở to lớn ở trước mặt đối phương.