Chương 1542: Suy xét

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1542: Suy xét

Sở dĩ có thể nhớ rõ chuyện này như thế, là vì thế giới còn chưa có bị méo mó phá hủy, nhân loại còn chưa có trốn vào Tòa Tháp. Nhưng người kia, cũng đã biểu hiện ra một loại lực lượng siêu phàm nào đó. Bạch Vụ nói: "Là du thuyền, thuyền cứu nạn. Nếu như chúng ta thua trận chiến đấu này, hơn mười dặm phía tây, chính là địa điểm chúng ta rút lui". Không lo thắng, trước lo bại. Ngũ Cửu ngược lại là cũng không nói cái gì, nhưng có thể đoán ra, có lẽ địch nhân phải đối mặt kế tiếp sẽ rất khó giải quyết. Bạch Vụ kỳ thật cũng không biết mình sẽ phải đối mặt với cái gì, chỉ là sự kiêng kị của Bạch Viễn đối với Tỉnh Nhất, khiến cho hắn rất chắc chắn rằng, Tỉnh Nhất tất nhiên có thủ đoạn phi thường. "Ngươi có vẻ như đã chuẩn bị khá kỹ." Hỏi chính là Lê Hựu. Bạch Vụ không có phủ nhận: "Vì để cho trận chiến tranh này đạt được thắng lợi, ta lưu lại hai cái hậu thủ, nhưng cả hai đều không chắc chắn."

"Ta hi vọng dùng cái thứ nhất, nhưng không hy vọng sẽ dùng đến cái thứ hai" Lê Hựu liếc mắt: "Hắn nói chuyện một mực gợi đòn như vậy sao?" "Hắn nói chuyện có chỗ nào không đúng sao?" Ngũ Cửu rất nghi hoặc. "Ngươi không biết là hắn cố ý nói không rõ sao?" Lê Hựu trừng mắt nhìn Ngũ Cửu. Ngũ Cửu gật gật đầu, y cũng cảm thấy như vậy, những biểu hiện trên khuôn mặt của y không quan trọng: "Ngươi làm quen dần đi, hắn tương đối thông minh, cho nên vào thời điểm cần nói cho ngươi, hắn sẽ nói cho ngươi biết." Lê Hựu hít vào một hơi thật sâu, ngực phập phồng, đè nén tức giận, người lùn làm sao lại nói chuyện giúp người khác?

Ác Đọa tấm gương ở bên ngoài khe nứt đắm chìm ở trong vui sướng. Cảnh tượng ở trong gương thì xấu hổ, không thể miêu tả. Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu không nói một lời, bởi vì Bạch Vụ vẫn luôn cúi đầu. Khác với tiếng ồn ào bên trong khe nứt, bên ngoài lại có chút im lặng lạ thường.

Bạch Vụ nghĩ đến nội dung trong gợi ý. Cho tới bây giờ, rất nhiều nội dung trong gợi ý đã được cải biến, những gợi ý kỳ thật vẫn còn đang phát sinh. Du thuyền rất có thể sẽ trở thành bến cảng cuối cùng của nhân loại. Nồng độ méo mó không ngừng nâng cao, toàn bộ khu vực trong sương mù rất có thể sẽ chuyển biến thành khu vực màu đen. Hơn nữa trên phương tiện bay, hắn đã từng gọi một cú điện thoại cho Khê Vân Tử. Nội dung của cuộc gọi, là hỏi về tung tích của Đổng Niệm Ngư. Nhưng cũng nhận được tin tức khác –– hiện trạng của thành phố Tang Thiết. Hoá ra những tình tiết thể nghiệm ở trong ma tháp ban đầu kia, lại phát sinh ở thành phố Tang Thiết. Cũng không biết trong nội thành Tang Thiết, liệu sẽ có một bệnh viện như vậy hay không.

Cho nên gợi ý bị cắt bỏ một bộ phận, nhưng phần lớn vẫn còn đang phát sinh. Bạch Vụ nghĩ tới đây, liền nghĩ đến gợi ý Phó Đoàn Trưởng gia nhập nông trường.

Hắn không tin Phó Đoàn Trưởng sẽ gia nhập nông trường, vì vậy liền nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu suy xét. "Trong khiêu chiến ma tháp, cuối cùng ta bị Phó Đoàn Trưởng phát hiện ra, sau đó Phó Đoàn Trưởng giết chết ta dẫn đến chấm dứt" "Nhưng Phó Đoàn Trưởng thật sự sẽ gia nhập nông trường sao? Từ các loại biểu hiện mà nói, Phó Đoàn Trưởng cũng sẽ lựa chọn chết trận." "Mà điều thú vị nhất ở nơi này, ta cho rằng trong nội thành Tang Thiết, ta bị Phó Đoàn Trưởng giết chết, đại biểu cho khiêu chiến ma tháp đã thất bại." "Nhưng cuối cùng, ta mang theo đạo cụ trong ma tháp thành công trở về, điều này có nghĩa là ta đã thành công! "Nếu như nói trong ma tháp, ta sắm vai nhân loại, như vậy địch nhân ta đối kháng chính là Ác Đọa." "Mà qua cửa, hẳn là đại biểu cho ở trong chuyện đối kháng với Ác Đọa này, ta đã tìm được điểm đột

phá."

Vô số tin tức hội tụ ở trong đầu Bạch Vụ. "Chuyện ta chết đi này, lúc ban đầu là Yến Tự Tại truyền đi."

"Trong ma tháp, Yến Tự Tại nghĩ rằng ta đã chết. Ta cũng nghĩ rằng ta đã chết. Bởi vì tràng thất bại nhất định kia, khiến cho ta ý thức được ta hẳn là chết rồi." "Nhưng Bạch Viễn có một câu rất đúng, thất bại nhất định một lần nữa, không có nghĩa là nhất định sẽ thất bại." "Trong hiện thực tế rõ ràng còn sống, thế nhưng số 0, Yến Tự Tại, đều đã cho rằng ta chết rồi. Hết thảy vô cùng tương tự với gợi ý?" Một ý nghĩ táo bạo hiển hiện ở trong đầu của Bạch Vụ-- "Như vậy liệu có khả năng...ở trong gợi ý, ta vẫn còn sống?" Vào thời điểm nghĩ tới đây, Bạch Vụ bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Lê Hựu. Lê Hựu đón ánh mắt của Bạch Vụ, có chút khó hiểu. "Người để lại gợi ý trong ma tháp, ta tưởng rằng đó là người sáng tạo Tòa Tháp, nhưng giả thiết ở trong gợi ý kia ta không có chết...ta không ngại suy đoán lớn mật một chút, có lẽ người lưu lại gợi ý, chính là ta?" Lúc trước Bạch Vụ sở dĩ cho rằng mình lấy được gợi ý của người sáng tạo Tòa Tháp, là vì người sáng tạo Tòa Tháp biết được thiên phú ngôn ngữ.

Là vì người kia cũng biết về nông trường. Nhưng nghĩ kỹ lại, mình cũng cũng biết thiên phú ngôn ngữ, trong trận chiến đấu này, mình cũng phái người đi đến nông trường, thậm chí rất có thể -- mình cũng sẽ đi đến nông trường. Bạch Vụ cũng không phải là tự kỷ, mà là hiện tại nhớ tới, gợi ý này vô cùng kỳ quái.

Ai sẽ hiểu rõ lịch sử của chính mình nhất? Nếu như người sáng tạo Tòa Tháp muốn cải biến lịch sử, y đại khái có thể lựa chọn trở lại thời gian sớm hơn. Bản thân Bạch Vụ cũng hiểu được, sự tín nhiệm của chính mình đối với gợi ý, có chút đột ngột. Nếu như một người báo cho ngươi hắn đến từ tương lai, là một vị thần, cho dù người tin tưởng đây là thật, ngươi cũng có khả năng cảnh giác với hắn. Nhưng ở trong ma tháp, Bạch Vụ gần như tin tưởng gợi ý theo bản năng.