Chương 1550: Bất khả tư nghị
"Ngươi cứ như vậy chắc chắn...đám người Bạch Vụ sẽ chết?" Tỉnh Tứ hỏi.
Tỉnh Nhất nhún nhún vai: "Thân thể thần không có linh hồn, không thể triệt để phát huy được uy lực, nhưng tuyệt đối có năng lực đánh một trận với người. Vấn đề này không có gì hồi hộp, nhân loại hẳn phải chết" "Đương nhiên, đệ đệ thân ái, nhân loại sẽ không tuyệt diệt, chúng ta đặc biệt giữ lại một tòa thành phố, cung cấp đồ ăn và nước uống cho nhân loại. Cho nên người hoàn toàn không cần có gánh nặng. "Cùng lắm thì...cứu xong Tỉnh Lục, ngươi liền lập tức giết thần là được. Nếu vào một ngày ngươi trở thành thần mới, ta cũng xây cho ngươi một toà giáo đường, mang một đám trẻ con ca xướng
trước tượng của ngươi." Tỉnh Nhất giang hai tay ra: "Hãy làm ra lựa chọn, vì tiểu muội, khiến cho mấy nhân loại căn bản không có khả năng rung chuyển thần chết, lại có quan hệ gì chứ?" "Bọn hắn quá nhỏ bé, chết cũng liền chết rồi, giữ lại bọn hắn, người sẽ không cho rằng bọn hắn sẽ
có trợ giúp gì cho cuộc chiến giữa người và thần chứ?" "Hai con mãnh hổ quyết đấu, không phải là kiến hôi có thể nhúng tay vào" Lời nói của Tỉnh Nhất như thể rất có lý. Tỉnh Tứ suýt nữa đã giết chết Bạch Vụ, cũng vẫn luôn bởi vì việc làm của Bạch Vụ đối với Tỉnh Lục mà canh cánh trong lòng. Nhưng Tỉnh Tứ cũng ở trên người Bạch Vụ, thấy được bóng dáng của bạn thân ngày xưa. Cho nên Tỉnh Tứ rất giãy dụa. Tỉnh Nhất hoàn toàn không vội, gã quá rõ ràng tầm quan trọng của Tỉnh Lục đối với Tỉnh Tứ. Tỉnh Tứ cũng không có khả năng thoát ra khỏi sự gò bó của tư duy. Kế tiếp chỉ cần chờ đợi phía Tòa Tháp truyền đến tin chiến thắng, chờ đợi chủ nhân méo mó vĩ đại hàng làm nhân gian là được. Gã là nghĩ như vậy, ở trong trận doanh nhân loại, căn bản không có khả năng xuất hiện tồn tại mạnh hơn so với "Thân thể thần". Tỉnh Tứ cũng là nghĩ như vậy, y thậm chí bắt đầu tự lừa gạt mình-- có lẽ Bạch Vụ đã chết, có lẽ những người phản kháng méo mó đó, đã chết.
Coi như mình không đi làm cái gì, cũng không có liên quan. Nhưng ngay vào thời điểm hai người chuẩn bị tiếp tục dông dài, Tỉnh Tứ đột nhiên ngẩng đầu. "Không có khả năng...Cỗ khí tức này." Tỉnh Nhất từ trước đến nay vô cùng trấn tĩnh, phảng phất như mọi thứ đều nằm trong khống chế giống như Bạch Viễn trở nên kinh hoảng. Tỉnh Tứ kinh ngạc nhìn về phía phương xa, sau đó có nhìn về phía Tỉnh Nhất. Tỉnh Nhất bừng tỉnh: "Không phải là khí tức...bất kỳ sinh vật cường đại nào, khí tức cũng không có khả năng vượt qua mấy vạn dặm, từ bên ngoài sương mù truyền vào trong sương mù. Loại khí tức nóng bỏng này...đến từ chính giếng!" "Là giếng đang nói cho ta biết...một tồn tại vô cùng cường đại bỗng nhiên ra đời." Giếng, chẳng lẽ là vật sống? Cho dù đã từng ngâm trong nước giếng, Tỉnh Tứ đối với giếng cũng cực kỳ lạ lẫm. Mà thuyết pháp của Tỉnh Nhất, khiến cho Tỉnh Tứ càng thêm mờ mịt. "Đến cùng là dạng quái vật gì, có thể làm cho giống cảm thấy cảnh giác?" Đáp án của vấn đề này, Tỉnh Nhất cũng rất muốn biết.
Gã giống như Tỉnh Lục, xem như người sở hữu năng lực hệ nhân quả. Chỉ là phương thức hai người sử dụng bất đồng. Nhưng ít nhiều gì, Tỉnh Nhất đã nhìn thấu nhân quả của trận chiến tranh này. Nhưng cỗ khí thế bỗng nhiên xuất hiện này, loại cảm giác nguy cơ đến từ linh hồn này, khiến cho Tỉnh Nhất cảm thấy có chút sợ hãi. Đây là một cỗ cường đại nằm ngoài nhân quả, là lực lượng nhân quả của mình không thể dò xét. Khí tức cường đại của một sinh vật nào đó đột nhiên ập đến, khiến cho bố cục của Tỉnh Nhất triệt để rối loạn. Gã cho rằng chỉ cần kiềm chế Tỉnh Tứ, thân thể thần sẽ có thể đại sát tứ phương, không bị ngăn trở. Nhưng bây giờ...mọi thứ đã thay đổi.
Ở ngoài sương mù, tại địa phương không xác định.
Huơu trắng cũng thiếu nữ, nhà sư dắt huơu trắng. Một sự một huơu một thiếu nữ bình an vô sự đi thật lâu, mỗi một bước đều vượt qua không gian cực lớn. Họ đang đi trong đống đổ nát của thành phố nhân loại, thiếu nữ nhìn tất cả những thứ này, nhớ tới thành phố Bách Xuyên. Nàng đến thành phố Bách Xuyên từ một ngôi làng trên núi, lúc đó thành phố Bách Xuyên rất giống với thành phố hiện tại, chỉ là kiến trúc ở nơi này...tràn ngập ý vị hoang tàn. Lại về sau, nàng tiến vào bệnh viện tâm thần số 9, liền không còn có nhìn thấy những kiến trúc này. Thiếu nữ chính là Hồng Ân, nhà sư thì là Tỉnh Nhị. Với tư cách là người trấn thủ giếng, Tỉnh Nhị vào trước đó không lâu, liền cảm thấy một cỗ khí tức nóng bỏng. "Giếng...đang sợ hãi" "Giếng là vật sống sao?" Hồng Ân rất kỳ quái. Giếng không phải là một địa phương nào đó sao? "Méo mó, ở chỗ hết thảy đều không có giới hạn, không gian, thời gian, sinh tử, nhân quả, đều không có giới hạn. Cho nên giếng có thể là chết, cũng có thể là sống." Tỉnh Nhị đưa ra giải đáp cho
Huơu trắng cũng thiếu nữ, nhà sư dắt huơu trắng. Một sự một huơu một thiếu nữ bình an vô sự đi thật lâu, mỗi một bước đều vượt qua không gian cực lớn. fiHọ đang đi trong đống đổ nát của thành phố nhân loại, thiếu nữ nhìn tất cả những thứ này, nhớ tới thành phố Bách Xuyên. Nàng đến thành phố Bách Xuyên từ một ngôi làng trên núi, lúc đó thành phố Bách Xuyên rất giống với thành phố hiện tại, chỉ là kiến trúc ở nơi này...tràn ngập ý vị hoang tàn. Lại về sau, nàng tiến vào bệnh viện tâm thần số 9, liền không còn có nhìn thấy những kiến trúc này. Thiếu nữ chính là Hồng Ân, nhà sư thì là Tỉnh Nhị. Với tư cách là người trấn thủ giếng, Tỉnh Nhị vào trước đó không lâu, liền cảm thấy một cỗ khí tức nóng bỏng. "Giếng...đang sợ hãi" "Giếng là vật sống sao?" Hồng Ân rất kỳ quái. Giếng không phải là một địa phương nào đó sao? "Méo mó, ở chỗ hết thảy đều không có giới hạn, không gian, thời gian, sinh tử, nhân quả, đều không có giới hạn. Cho nên giếng có thể là chết, cũng có thể là sống." Tỉnh Nhị đưa ra giải đáp cho
Hồng Ân, lộ ra thần sắc ngưng trọng. Hồng Ân hỏi: "Nó vì sao lại sợ? Nó đang sợ hãi cái gì?" Tỉnh Nhị lắc đầu: "Ta cũng không biết, nhưng có thể khẳng định, một con quái vật không nằm ở bên trong nhân quả...sắp xuất hiện."
Tại Hắc Kim Đảo. Trong mật thất dưới biển sâu, pháp trận vận chuyển. Tỉnh Ngũ hiện tại cái gì cũng không làm được, y trước đó không lâu bị Bạch Vụ, Lê Hựu, Ngũ Cửu, liên thủ trong thương. Ở bên trong một đoạn thời gian rất dài, y vốn nên ở trong vị trí sợ hãi, Bạch Vụ sẽ dần dần trở thành tâm ma của y. Nhưng đột nhiên, thân thể phảng phất như có một loại cảm ứng nào đó, một cỗ khí tức nóng bỏng như ánh mặt trời lan tỏa trong sâu thẳm linh hồn. "Giếng...đang sợ?"
Tỉnh Ngũ không có hình thể, mà chỉ giống như một làn sương đen cảm thấy bất khả tư nghị.
Tỉnh Ngũ không có hình thể, mà chỉ giống như một làn sương đen cảm thấy bất khả tư nghị.