Chương 1562: Sai lầm
"Nhưng nếu như tuân thủ khế ước, vào trước khi ta tiêu tán, ta liền không thể phá hủy Tòa Tháp. Cũng không thể để cho Tòa Tháp bị bất luận kẻ nào phá hủy" Lời nói của Tiền Nhất Tâm có chút tối nghĩa, Lê Hựu không có nghe hiểu. Nhưng Bạch Vụ thì hiểu, hắn ngơ ngẩn, không nghĩ tới sai lầm lại trí mạng như thế. Hắn thoáng sửa sang trong đầu lại một phen, biết rõ toàn bộ nhân quả -- "Tiền Nhất Tâm lấy được lực lượng chí cao vô thượng, muốn khống chế Cỗ lực lượng này, phải xây dựng một cái khế ước" "Khế ước này nhất định phải được tuân thủ ở trong một thời hạn nhất định." "Tiền Nhất Tâm nhớ lại một phen, cuối cùng lựa chọn thủ vệ Tòa Tháp làm khế ước." "Chỉ cần Tòa Tháp không bị phá hủy, là có thể một mực có được cỗ lực lượng này. Chuyện này rất hợp lý, phù hợp với nhận thức của Tiền Nhất Tâm lúc ấy"
"Nhưng vấn đề là, cỗ lực lượng này quá cường đại, cường đại đến mức vượt ra khỏi tính toán của
mỗi người. Thân thể của Tiền Nhất Tâm không thể hấp thu được CỖ lực lượng cường đại này." "Cái giá phải trả khi thu hoạch lực lượng, chính là tiêu hao sinh mệnh, đúng như Tiền Nhất Tâm nói, từ khi đạt được toàn bộ lực lượng thế giới, gã liền đã chết" "Lực lượng như vậy không thể duy trì quá lâu, cuối cùng thân thể cũng sẽ triệt để tiêu tán." "Gã là phát ra từ hảo ý, cũng là khế ước thích hợp nhất trong nhận thức của gã, nhưng hết lần này tới lần khác...thất bại chú định là ở ngay chỗ này." "Muốn giải quyết ngọn nguồn méo mó chân chính, phải phá hủy Tòa Tháp. Chỉ có phá hủy Tòa Tháp, mới có thể giải quyết được hết thảy căn nguyên." "Lão Tiền hiện tại, tuyệt đối là có thể đánh bại Alpha trong Toà Tháp kia" "Những phá hủy Tòa Tháp, hoặc là Tòa Tháp bị những người khác phá hủy, chẳng khác nào là vi phạm với khế ước...như vậy lực lượng gã đạt được sẽ biến mất." "Đây chính là một nghịch biện, cho nên gã bởi vì một khế ước sai lầm, lãng phí cỖ lực lượng khổng lồ này." Chân tướng sao mà tàn nhẫn, rõ ràng là chiến thắng đã ở trong tầm mắt.
Nếu mọi thứ là một câu chuyện, có lẽ hôm nay sẽ là hồi kết. Nhưng hiện tại...câu chuyện đã có một bước ngoặt đột ngột. Bởi vì một phục bút sai lầm, câu chuyện lại một lần nữa đi theo một hướng không xác định, không có hồi kết. Trong mắt Tiền Nhất Tâm hiện lên sự giãy dụa, như là nhân tính có ý đồ đoạt lại thần tính: "Sau khi ta ý thức được sai lầm của ta, ta phát hiện ra hết thảy đều đã quá trễ, sự tình ta có thể đi làm đã rất có hạn." "Bởi vì một khi quái vật trong Toà Tháp xuất hiện, mọi thứ ta có thể làm bây giờ sẽ bị lật đổ". "Mà thời gian ta còn lại rất ít. Cỗ lực lượng này quá cường đại, nhưng lại ngắn như pháo hoa, thật xin lỗi, Bạch Vụ, ta chỉ có thể làm được một lần...cứu rỗi trị phần ngọn không trị phần gốc". Muốn nói không thất vọng, chính là giả. Một cái cơ hội triệt để giải quyết méo mó, một cái cơ hội triệt để chấm dứt toàn bộ địch nhân...Tiền Nhất Tâm đã cách rất gần. Thế nhưng điều này có thể đổ lỗi cho Tiền Nhất Tâm sao? Gã không có thị giác thượng đế, gã vào trước khi đạt được nỗ lực lượng này, chỉ là một tiểu nhân
vật nắm giữ thực lực cùng với nhận thức đều vô cùng có hạn. Gã khát vọng thủ hộ Tòa Tháp, lại cũng bởi vậy, không thể thủ hộ thế giới này. Đây quả thực giống như một cái bẫy định mệnh, giống như là mạng sống của quái vật trong Toà Tháp không có đến tuyệt lộ. Lại phảng phất như một thanh thần binh có thể chặt đứt hết thảy, nhưng chỉ có thể sử dụng một lần, bị dùng để chặt củi. Bạch Vụ biết rằng tất cả những chuyện này không phải lỗi của Tiền Nhất Tâm. Nhưng trong nội tâm rất khó không dâng lên cảm giác bất đắc dĩ. Coi như là hắn từ trước đến nay đều lý trí, cũng có một loại cảm giác bị thất bại trong gang tấc. Trên khuôn mặt tràn đầy thần tính của Tiền Nhất Tâm, cũng hiện lên tâm tình như vậy: "Tuy ta đã thất bại, thế nhưng ngươi có thể. Bạch Vụ, lựa chọn của ngươi không có sai" "Thật giống như người ở trên người của ta, thấy được vô hạn tính khả năng, ta ở trên người của
người, cũng đồng dạng thấy được tính khả năng như vậy." Bạch Vụ sững sờ, Tiền Nhất Tâm đây là thấy được nhân quả của chính mình? Thấy được mình làm ra lựa chọn kia ở tầng 7?
?
"Quyết định của ngươi là chính xác. Một hành trình mới sắp mở ra ở trên người của ngươi. Dù không phải là hành trình giống như người tưởng tượng, nhưng cuối cùng người sẽ nhận được đáp án mà người mong muốn." "Đám người đã từng chống lại người, cũng sẽ vào thời khắc mấu chốt, tiến về phía trước với ngươi." Một đoạn văn sao mà tối nghĩa, Lê Hựu hoàn toàn nghe không hiểu, liền ngay cả Bạch Vụ cũng không có nghe hiểu toàn bộ. Tiền Nhất Tâm xoay người. Ánh mắt của gã nhìn phía Tỉnh Ngư: "Ta là hiện thân của ý chí thế giới, chỉ là cho dù là ta, ở trong thời gian còn thừa, cũng không có cách nào giết chết thân thể méo mó này." "Nhưng ít ra, có thể khiến cho nó cảm nhận được sợ hãi. Cũng có thể tranh thủ cho các ngươi một ít thời gian. Mà Tòa Tháp, phải bị hủy diệt, đây là nhân quả ta thấy." Cột ánh sáng to lớn biến mất. Tiền Nhất Tâm...biến mất. Trên chiến trường, Ngũ Cửu, Nhiếp Trọng Sơn, Ác Đọa tấm gương, mang theo tất cả mọi người bắt
đầu rút lui khỏi chiến trường. Bọn họ không biết vì sao Tiền Nhất Tâm chỉ để lại Lê Hựu cùng với Bạch Vụ. Nhưng bọn họ tin tưởng Tiền Nhất Tâm. Hơn nữa nhân loại ý thức được chính mình nhỏ bé một lần nữa. Đối mặt với loại trình độ méo mó này, bọn họ cái gì cũng không làm được. Theo thời không chuyển di, mọi người rất nhanh liền đi tới bến cảng, đám người Vương Thế, Thương Tiểu Ất, Lâm Vô Nhu, Bạch Tiểu Vũ tụ tập toàn bộ.