Chương 1577: Tồn tại khó và dễ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1577: Tồn tại khó và dễ

Đây không thể nghi ngờ là một quá trình dày vò, tựa như vô số Ác Đọa bị nhốt ở một chỗ 700 năm vậy. Nhưng năng lực thừa nhận của lão K rất cường đại, cuối cùng, y đã vượt qua 700 năm. Khi kết giới màu vàng bị phá vỡ, bộ dáng của thế giới đã thay đổi. Lão K đi rất nhiều địa phương, trong đó bao gồm thành phố Đằng Lâm. Thành phố Đằng Lâm chỉ có phế tích vô tận, còn có thi thể của rất nhiều Ác Đọa cường đại, cách đó không lâu, thành phố Đằng Lâm như thể đã bạo phát một tràng chiến tranh. Lão K không có nghiên cứu sâu, đi đến địa phương kế tiếp, chính là thành phố Bách Xuyên. Vì vậy cuối cùng, vào giờ khắc này, y cùng với Giang Y Mễ gặp nhau. Sau 700 năm, từ khi biến mất tại trường trung học Bách Xuyên bởi vì bệnh dung hợp, Giang Y Mễ cùng với quái nhân mặt nạ thứ nhất, rốt cục cũng lại gặp nhau một lần nữa.

Giang Y Mễ nghe xong, rốt cuộc cũng hiểu rõ logic bên trong. Chỉ là điều này thực sự khó tin. Hứa Vệ lại càng là trợn mắt há hốc mồm: "Ta biết thế giới này có người có thể sử dụng lực lượng bổn nguyên cải biến quy tắc thời không, mà không phải giống như bị thiên phú hạn chế ở một ít năng lực...thế nhưng vượt qua thời không 700 năm? Hơn nữa còn là chuẩn xác vượt qua...ngươi không phải đang bịa đặt đó chứ? Gã đầu trọc nào có thể lợi hại như vậy?" Lão K ngược lại là có thể lý giải phản ứng của hai người này, nhưng cái chủ đề này, đối với y mà nói là nên chuyển qua: "Chúng ta hẳn là có rất nhiều chủ đề có thể trò chuyện, với tư cách là một người...đã logout 700 năm, ta tin tưởng trong 700 năm này, nhất định sẽ có không ít chuyện ta cần biết." Lão K VỖ VỖ bờ vai của Giang Y Mễ: "Về phần kinh lịch của ta, vẫn là câu nói kia, anh hùng vĩnh viễn

bất tử, Giang Y Mễ, ta đã trở về" "Hiện tại, ta cần biết những gì đã xảy ra trên thế giới này." Ở bên ngoài sương mù. Tỉnh Nhị cùng với Hồng Ân còn có huơu trắng, lần theo dấu vết của đám Ác Đọa chạy trốn, đi đến

thành phố Ác Đọa. Tỉnh Nhị cảm thụ được khí tức ở nơi này, nói: "Nơi này có khí tức quen thuộc, như thể đến từ huynh trưởng của ta." Hồng Ân cầm bóng bay, hiện giờ có thể cảm ứng được oán khí. Tiểu cô nương nhíu mày: "Nơi này đã từng sinh ra một con quái vật vô cùng đáng sợ, ta có thể cảm nhận được xung quanh tràn ngập phẫn uất" Thành phố Ác Đọa cũng không phải là điểm kết thúc, vì vậy hai người một huơu, lại tiếp tục bước tới. Bọn họ càng đi tới gần chiến trường, lại càng trở nên kinh hãi. Rất nhiều khu vực dọc đường, trình độ méo mó có thể so với trong sương mù, Tỉnh Nhị đã hiểu chuyện gì đã phát sinh. Cuối cùng cũng đến chiến trường, nhìn thấy đống hỗn độn trên mặt đất, Tỉnh Nhị chắp tay trước ngực: "Chúng ta đã tới chậm." "Tại sao?" Hồng Ân khó hiểu. Cự ly đại chiến chấm dứt, chẳng qua chỉ là một ngày thời gian.

Từ mùi máu tanh còn sót lại trên chiến trường, cùng với dấu vết nhóm sinh vật cường đại từng chiến đấu. Bầu trời u ám, Tỉnh Nhị nhìn lên bầu trời nói: "Tòa Tháp không thấy, thần...cũng đã thoát ra. Hết thảy đều đã kết thúc, nhân loại đã thất bại. Hồng Ân, tuy ta đối với thần dần dần có chút nghi hoặc, nhưng đối với những tồn tại phản kháng thần như các ngươi mà nói, hết thảy đều đã kết thúc." Hồng Ân vẫn là không hiểu. Tỉnh Nhị dự đoán chuyện sẽ xảy ra tiếp theo: "Có lẽ thần sẽ bởi vì nguyên nhân nào đó, giữ lại một phần nhân loại, nhưng nhân loại đã từng tiến vào Tòa Tháp, thần nhất định sẽ tận khả năng giết chết." "Cho nên thần xuất hiện...cũng không có nghĩa là gã có thể lập tức giết chết tất cả mọi người?" Hồng Ân bình tĩnh hỏi. Tỉnh Nhị khẽ giật mình, lập tức gật gật đầu. Thần trong tiềm thức của y là không gì không làm được, phảng phất như chính là thiết lập ở trong

đầu y.

Nhưng Hồng Ân nói cũng đúng, thần mà Tỉnh Nhị ý thức được, còn chưa có cường đại đến trình độ có thể giết chết hết thảy trong chớp mắt. Hồng Ân vẫn là xụ mặt, tâm tình hiển nhiên rất không tốt: "Vậy chẳng phải đã kết thúc? Ngươi đã nói tận khả năng giết chết, liền có nghĩa là thần làm những chuyện này, cũng tồn tại khó và dễ" "Nếu như tồn tại khó và dễ, liền đại biểu trên cái thế giới này, có những chuyện cũng rất khó khăn đối với gã, năng lực của gã không phải là vô hạn. Bằng không thì giết chết một người, cùng với giết chết tất cả mọi người, đối với gã mà nói hẳn là cùng một độ khó." Tỉnh Nhị triệt để sửng sốt, không nghĩ tới Hồng Ân hiện tại có tư duy lô-gic như vậy. Huơu trắng ở một bên hào hứng không thôi. Nó đã dần dần thành thói quen với cảnh tượng nhà sư bị thiếu nữ giáo huấn. Rõ ràng nhà sư...mạnh mẽ đến làm cho người ta sợ hãi. Hồng Ân không sợ Tỉnh Nhị, cũng không phải là bởi vì Tĩnh Nhị phật tính. Mà là Tỉnh Nhị đã từng tổn thương Bạch Vụ. Phàm là địch nhân của Bạch Vụ, Hồng Ân liền sẽ không sợ hãi.

Chỉ là theo những ngày này ở chung cùng với Tỉnh Nhị, nàng xác thực có chỗ đổi mới đối với Tỉnh Nhi. Từ buồn nôn chán ghét lúc trước, dần dần biến thành có thể giao lưu với nhau. Tỉnh Nhị thở dài: "Lời tuy nói như thế, nhưng thần vẫn như cũ là thần, có lực lượng mà toàn bộ sinh vật không thể ngang hàng. Còn có huynh trưởng của ta, hai người bọn họ, sẽ không để cho nhân loại có bất kỳ cơ hội thở dốc nào." "Chỉ có người có ca ca? Ca ca của ngươi không sánh bằng ca ca của ta."

Hồng Ân cũng không biết Bạch Vụ thế nào, tuy lần trước nhìn thấy Bạch Vụ, thực lực của Bạch Vụ tăng nhiều, nhưng vẫn như cũ không bằng tồn tại họ Tỉnh.