Chương 1579: Tự do
Ngay vào trước đó không lâu, gã bị một gã đầu trọc thần bí, vượt qua vô số cự ly, trong chớp mắt đi
tới bên người gã và Tỉnh Tứ. Sau đó ở dưới lực lượng không thể ngăn cản...gã dễ dàng bị đánh bại. Về phần Tỉnh Tứ, theo Tỉnh Nhất, hắn cũng không thể nào sống khá giả, dù sao thì Tỉnh Tứ cường đại thế nào, cũng tuyệt đối không có khả năng so sánh với gã đầu trọc kia. Đó là một loại cường đại không thể tưởng tượng. Tỉnh Nhất biết, chính mình cần cực kỳ lâu mới có thể triệt để khôi phục, nhưng cuối cùng, Tòa Tháp đã biến mất. Mục đích cuối cùng nhất của gã đã đạt thành. Thông qua cảm ứng cùng với Tỉnh Ngư, Tỉnh Nhất biết, chủ nhân méo mó đã hàng làm nhân gian. Sứ mạng của mình, xem như đã hoàn thành hơn phân nửa.
Về phần nông trường hỗn loạn hiện giờ, Tỉnh Nhất cũng không thèm để ý. Trong giáo đường, truyền đến một thanh âm quen thuộc, thanh âm của nữ nhân: "Ta đã trở về" "Ừm, ta bị thương, tiếp theo mọi việc ở nông trường ta sẽ giao cho người quản lý" "Ta dẫn theo một bằng hữu trở về" "Bằng hữu?" Nếu như không phải là Tỉnh Nhất hiện tại quá suy yếu, gã nhất định sẽ lựa chọn nhìn bằng hữu của Đổng Niệm Ngư một cái. Tại giáo đường, đối thoại cùng với Tỉnh Nhất, chính là Đổng Niệm Ngư. "Cũng không tính là bằng hữu, ngươi cứ coi đó như là đồ chơi. Là nữ nhân, dù sao nông trường hiện tại cũng không thiếu người đúng không?" Nghe được câu này, Tỉnh Nhất yên tâm một chút, gã phân phó: "Thanh lý toàn bộ những đứa trẻ bị màn sương mù đen ảnh hưởng biến thành Ác Đọa đó, vào trước khi chủ nhân trở về, nông trường phải giống như trước đây, về phần lũ trẻ...nhân loại ở trong thành phố Tang Thiết, có rất nhiều người nguyện ý bán con và khả năng sinh sản của họ."
Đổng Niệm Ngư biết kế hoạch này, cái gọi là "chủ nhân", chính là quái vật trong Toà Tháp. Nàng không rõ ràng lắm quái vật trong Toà Tháp vì sao không có xuất hiện ở nông trường. Nhưng nàng rõ ràng là, Bạch Vụ rất có thể đã chết. Nàng không thể không cân nhắc một sự kiện, chuyện mà Bạch Vụ đáp ứng mình, còn có thể làm được hay không? Có muốn báo cho Tỉnh Nhất hay không, cái gọi bằng hữu là hoặc là đồ chơi, kỳ thật là nằm vùng của Bạch Vụ? Đổng Niệm Ngư thoáng xoắn xuýt trong giây lát, cuối cùng vẫn không có trút ra hết thảy. "Còn có chuyện khác?" "Đã không còn, ta sẽ hoàn thành hết thảy" Đổng Niệm Ngư rời đi. Cuối cùng nàng làm ra lựa chọn của mình, tin rằng một ngày nào đó, mình nhất định có thể nhìn thấy Bạch Viễn. Ân oán 700 năm trước, nhất định có thể kết toán rõ ràng.
Ở bên ngoài sương mù, tại vùng địa cực hải vực. Thuyền cứu nạn mới đầu cũng không phải tàu phá băng, nhưng thể tích to lớn đích xác có thể đi xuyên qua biển bằng. Hai ngày thời gian, xuất phát từ bến cảng bờ biển phía tây Mai Nam, mục tiêu của thuyền cứu nạn, chính là tận khả năng đi đến một địa phương mà nhân loại tương đối thưa thớt. Nhiệt độ cực thấp là rất thấp, nhưng Ác Đọa trên thuyền đối với các loại nhiệt độ khắc nghiệt đều vô cùng thích ứng. Mà những nhân loại lên thuyền cách đây không lâu, cũng đều là tinh nhuệ trong Toà Tháp, bọn họ cũng có thể chịu được nhiệt độ khắc nghiệt. Trên boong thuyền, Văn Hạo đón gió tuyết, cảm nhận được cái lạnh giá của vùng địa cực, sau lưng y không còn là ba đại tướng lĩnh thiên tai, tật bệnh, nhân họa. Trang phục của Cốc Thanh Ngọc có biến hóa, vùng địa cực chỉ có mùa đông lạnh giá, nên y buộc một chiếc khăn quàng cổ. Trong gió lạnh, một đầu chiếc khăn không ngừng bị thổi tung, trường đao cùng với đoàn đao đều
dắt ở bên hông, thân ảnh của y nhìn rất cô độc. Y cũng đích xác rất cô độc. Trong trận chiến cuối cùng, hầu như tất cả mọi người đều đi đến thuyền cứu nạn. Tuy Tòa Tháp bị hủy diệt, nhưng Văn Hạo vẫn có nắm chắc có thể tránh thoát chủ nhân méo mó. Có lẽ nhân loại còn có cơ hội xây dựng văn minh của chính mình, thuyền cứu nạn trên biển, chỗ tránh nạn trong sương mù, đều cho nhân loại cơ hội thở dốc cùng với tu dưỡng. Những cơ hội như vậy, cũng không thuộc về Bạch Vụ cùng với Lê Hựu. Vào trước đó không lâu, nhân loại đã được sơ tán khỏi Tòa Tháp, ở dưới sự giúp đỡ của Tiền Nhất Tâm, tất cả mọi người đã thành công đi tới bờ biển phía tây. Chỉ có Lê Hựu cùng với Bạch Vụ...bị ngăn cách. Ngũ Cửu cùng với Lê Hựu có một loại cảm ứng nào đó, nhưng chẳng biết tại sao, cuối cùng truyền tới Ngũ Cửu trong đầu -- là lời từ biệt của Lê Hựu. "Quan hệ giữa ta và ngươi, đã giải trừ, chớ nhớ ta" Y cùng với Lê Hựu vốn có thể tương liên giác quan, nếu như Lê Hựu chết rồi, y cũng sẽ chết. Theo lý thuyết, chỉ cần mình còn sống, liền đại biểu cho Lê Hựu cũng còn sống.
Nhưng hiện tại Ngũ Cửu không có loại lực lượng này. Bởi vì y cùng với Lê Hựu giống như là triệt để bị ngăn cách hết thảy. Câu cuối cùng Lê Hựu lưu lại ở trong ý thức-- cũng làm cho Ngũ Cửu không thể suy nghĩ theo hướng này. Một loại quy tắc càng cường đại hơn so với Vạn Tượng Kiếp Hình, đã giải trừ khế ước của Vạn Tượng Kiếp Hình. Y trở thành tự do. Nhưng trong nội tâm của Ngũ Cửu cũng rất khổ sở. Bạch Vụ cùng với Lê Hựu, rất có thể đã đã gặp phải bất trắc. Đối mặt với quái vật trong Tòa Tháp...không có ai có thể còn sống. Một người nói rằng hãy nhớ ta, thường thường sẽ bị quên. Một người nói chớ nhớ ta, thì thường thường sẽ bị người lo lắng. "Tiếp theo chúng ta đi đâu? Ngươi gọi ta tới, là muốn nói với ta cái gì?" Ngũ Cửu lắc đầu, gió lạnh không có cách nào làm cho y không tưởng niệm Cố nhân, y chỉ có thể lựa chọn tìm chút chủ đề chuyển dời lực chú ý.