Chương 1606: Chuyện hoang đường viển vông

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1606: Chuyện hoang đường viển vông

"Hơn nữa những kế hoạch bên lề này cũng kỹ lưỡng chẳng kém gì kế hoạch lẻn vào ngân hàng Vĩnh Hằng" "Không có vấn đề, chỉ cần Phó Đoàn Trưởng người có quyết đoán, ta nhất định sẽ chế định một cái kế hoạch có thể thực hiện" "Ngươi thật sự là một kẻ điên rồ" "Ngũ Cửu" không nhịn được cảm thán. Bach Vụ nhún nhún vai: "Có lẽ ta chỉ là làm ra vẻ."

Đêm đó, Bạch Vụ cung cấp tình báo giả cho "Số 0", an bài ba thành viên tầng giữa quân khởi nghĩa, hấp dẫn lực chú ý của tập đoàn. Vì vậy "Số 0" mang theo một số lớn nhân mã, đi đến phía bắc thành phố Giếng.

Về phần phía nam thành phố Giếng, quân khởi nghĩa tiềm phục tại tòa thành phố này cho tới nay, toàn bộ bắt đầu tập kết. Vì tránh đi tai mắt Vệ Tinh Do Thám, Bạch Vụ cùng với đám người "Ngũ Cửu" đặc biệt chọn những nơi có lượng người qua lại đồng nhất, đồng thời truyền tải thông tin bằng ngôn ngữ cử chỉ hoặc tờ rơi hoặc bằng giấy mật mã để ngăn chặn dò xét. Cũng thông qua hành động lần này, Bạch Vụ nắm rõ ràng quy mô của quân khởi nghĩa. Ước chừng hơn hai trăm người. Hơn hai trăm người, trong đó đại đa số không phải là năng lực giả", chỉ là những kẻ cục cằn chống đối mệnh lệnh, muốn dựa vào CỖ lực lượng này đánh bại bảy đại tập đoàn, không khác gì nói chuyện hoang đường viển vông. Cũng bởi vậy, Bạch Vụ suy đoán ra...Alpha hàng lâm, thế giới thực đã gần như đã không còn đất lành. Toàn bộ thế giới đã rơi vào bên trong méo mó chiều sâu. Chẳng qua Bạch Vụ tin tưởng...một tràng hung ác chung cực kế tiếp, sẽ khiến cho nồng độ méo mó thế giới thực có chỗ hạ thấp.

Bởi vì một cuộc siêu bạo loạn chưa từng có chống lại thành phố Giếng, sắp diễn ra. Sáng sớm hôm sau, những người không biết điều gì sắp xảy ra vẫn sống như ngày hôm trước. Trên đường cái tràn đầy nhân loại. Tuy những người này không có gương mặt, nhưng Bạch Vụ có thể cảm nhận được một ít tâm tình dào dạt của bọn họ. Phần lớn là tâm tình tiêu cực, đều là những người bị cuộc đời vùi dập. Thế giới này tràn ngập trật tự, nhưng không có nghĩa mọi người ở dưới trật tự là hạnh phúc. Nhóm cao tầng của bảy đại tập đoàn, bỏ ra vô số năm thời gian, đã triệt để phá hỏng con đường đi thông đến tầng cao nhất. Nơi này trông có vẻ giống thành phố nơi Bạch Vụ ở trong kiếp trước, nhưng càng tiếp cận Tòa Tháp trước khi biến cách. Mọi người sống có thứ bậc rõ ràng. Các đại tập đoàn thẩm thấu đến ăn, mặc, ở, đi lại, cũng không hề cung cấp thang cho những người bên dưới leo lên. Người làm công sẽ làm công cả đời, những người bán hàng rong nhỏ khó có thể nâng cấp quầy

hàng nhỏ của mình thành nhà hàng lớn. Điều này đúng ngay cả trong các ngành công nghiệp sáng tạo, sau bữa tối, mọi người muốn chơi

một chút trò chơi, một ít công ty nhỏ độc lập có lẽ sẽ ngẫu nhiên làm ra những trò chơi tuyệt vời. Có lẽ dựa vào những trò chơi này, bọn họ sẽ có thể trở mình. Nhưng vào ngày hôm sau, trò chơi liền có phiên bản crack. Rất nhanh công ty lớn lại tung ra phiên bản bình mới rượu cũ, điều thú vị chính là, game của công ty nhỏ bị bẻ khóa và vi phạm bản quyền, game của công ty lớn lại không bi. Ngành văn học cũng có địa phương tương tự. Đối với ngành giải trí, người ta thích ngôi sao gì, thích bài hát gì, xem chương trình truyền hình nào, toàn bộ đều có dây chuyền sản xuất công nghiệp riêng. Từ người đến tác phẩm, đều là như thế. Dần dần, thế giới này là có oán khí. Chỉ là thế lực của bảy đại tập đoàn thật sự là quá khổng lồ. Cũng không có ai dám đi làm chim đầu đàn.

Bạch Vụ nhanh chóng xuống xe.

Hôm nay hắn đóng giả làm một doanh nhân giàu có, chuẩn bị đi đến ngân hàng Vĩnh Hằng để bàn chuyện kinh doanh. Hắn biết rõ, mình bị theo dõi bởi ít nhất một Vệ Tinh Do Thám. Chẳng qua Bạch Vụ cũng giải thích cho "Số 0"-- chính mình sắp đi kết thân với một vị phú hào bị nghi ngờ là người trong quân khởi nghĩa. Dù sao cũng phải chào hỏi trước, hành vi của Bạch Vụ liền phảng phất như nằm trong dự liệu của tập đoàn Ngạo Mạn. Cho nên Bạch Vụ đi đến ngân hàng Vĩnh Hằng, cũng không có khơi dậy sự nghi ngờ. Cũng như Bạch Vụ dự đoán, vào thời điểm hắn tiến vào ngân hàng Vĩnh Hằng, điểm chú ý của bốn Vệ Tinh Do Thám, toàn bộ đều ở ngân hàng Vĩnh Hằng. Một người ở trên người Bạch Vụ, ba người thì là giám thị từng góc hẻo lánh trong ngân hàng Vĩnh Hằng. Thậm chí dựa vào Phổ Lôi Nhãn, Bạch Vụ cũng không có cách nào ở dưới loại tình huống độ khó cao này, lặng lẽ lẻn vào. Chẳng qua Bạch Vụ không nóng nảy, cách ăn mặc của hắn khiến hắn trông giống như một doanh

nhân giàu có thực sự. Phải biết rõ loại vật phú hào này, thành phố Giếng ở dưới sự khống chế của bảy đại tập đoàn, căn bản không có người bên ngoài, chỉ có cao tầng bảy đại tập đoàn, mới có thể trở thành phú hào. Cho nên rất nhanh, Bạch Vụ được mời đến phòng chờ VIP, quản lý của ngân hàng sẽ sớm đến phục vụ tận nơi. Trong phòng tiếp khách, Bạch Vụ đang giao lưu cùng với các phú hào khác. "Chậc chậc, thế giới này có thứ bậc rõ ràng, loại lý niệm giai cấp này đã xâm nhập vào nhân tâm, người nào mặc quần áo gì, cũng đã thành một loại quy tắc, quả thật chính là thiên đường đi lừa

gạt."

10 Bích ở sau lưng Bạch Vụ độc miệng. Tỉnh Lục thì đi loanh quanh. Những ngày này Tỉnh Lục cùng với 10 Bích đã phát hiện ra một sự kiện, bọn họ không thể cách Bạch Vụ quá xa. Tỉnh Lục có thể lý giải chính mình là bị trói chặt, nhưng nàng không thể lý giải 10 Bích là tình huống như thế nào. Bạch Vụ nói chuyện phiếm cùng với phú hào bên người.

Chủ đề đại khái chính là thời tiết khác nhau ở từng khu vực.