Chương 161:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,900 lượt đọc

Chương 161:

"Huống chi vụ án lần này, cũng là Cốc đội đi đến khu vực màu tím, phục vụ quên mình đổi lấy, ta với tư cách là người phụ trách, thua tâm phục khẩu phục, nhưng ta có một điều thỉnh cầu."

Ngũ Cửu ngược lại là không nghĩ tới, Minh Triệt với tư cách là quân đoàn bảo vệ, xếp thứ ba bên trong rất nhiều đội trưởng phân đội, lại đặt tư thế thấp như vậy.

"Nói đi."

"Hai vị đi cùng với nhau, chứng minh suy đoán của ta không có sai, người bắt cóc Yến Cửu tiểu thư, tất nhiên là một cao thủ. Xin hãy mang theo những người này, đây đều tinh nhuệ trong đội 3 của ta, ít nhất có thể đưa đến trợ giúp nhất định."

Lưu Mộ cùng với Ngũ Cửu cũng không ngu ngốc.

Một chiêu này của Minh Triệt là lấy lui làm tiến, mang theo một đám cao thủ, nếu trộm được gà thì đương nhiên là tốt nhất rồi. Nếu như không thể cướp đi mục tiêu từ trong tay Ngũ Cửu, vậy cũng có thể ở trong báo cáo, viết vào một câu cùng nhau với quân đoàn điều tra tìm được Yến Cửu tiểu thư.

Bằng cách này, tuy rằng người thông minh sẽ biết là quân đoàn bảo vệ thua, nhưng ít nhất cũng có thể cứu được một phần thể diện.

Hơn nữa một thỉnh cầu hợp lý như vậy, Ngũ Cửu thật sự là không tiện cự tuyệt.

Nhớ lại câu nói của Bạch Vụ vào trước khi hôn mê, Ngũ Cửu cũng cảm giác được, có lẽ mình sẽ gặp phải một đối thủ đáng gờm.

Phán đoán của Bạch Vụ, theo Ngũ Cửu chính là chính xác như tiên tri.

"Nếu có nguy hiểm, ta có khả năng không thể chiếu cố bọn họ." Đây là một lời nhắc nhở hảo tâm của Ngũ Cửu.

Minh Triệt tiêu sái cười nói: "Bọn họ là tinh nhuệ của quân đoàn bảo vệ chúng ta, thân thủ rất cao minh, người bắt cóc cho dù lợi hại hơn nữa, bọn họ cũng có thể ứng đối, sẽ không liên lụy hai vị."

Trong nội tâm của Minh Triệt không cho là đúng, trong nhóm người mà y mang đến, thậm chí còn có cao thủ cấp năm, đây đã là thực lực cấp bậc đội phó.

Huống hồ Ngũ Cửu cùng với Lưu Mộ đều đồng thời xuất động, có kiếm và khiên của quân đoàn điều tra, còn có thể gặp được nguy hiểm gì?

Tại tầng 3 Tòa Tháp, trong học viện quý tộc số 6 cũ.

Như Minh Triệt đã nói với Bạch Vụ, chỉ cần có tiền, liền có thể khiến cho con cái học được rất nhiều chương trình học ở trước kỷ nguyên Tòa Tháp.

Ở trong tận thế, âm nhạc, nghệ thuật và nhiếp ảnh không còn cần thiết nữa.

Nhưng tầng 3 thì khác.

Tầng 3 hoàn toàn không thể cảm giác được khí tức tận thế. Người ta vẫn đuổi theo những ngôi sao, giải trí, làm việc, học tập, phóng túng, sa đọa.

Bởi vì bọn họ không lo lắng về áp lực sinh tồn, nhiều lắm là sẽ lo lắng tăng ca quá nhiều, ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống.

Trong vài thập kỷ đầu của kỷ nguyên Tòa Tháp, mọi người vẫn còn mang nặng tâm lý lo lắng, nhưng họ dần dần mất đi cảm giác khủng hoảng. Dù sao cũng có quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra, dù sao cũng còn có Tòa Tháp.

Học viện quý tộc số 6, hàng năm cũng không thiếu học sinh, bởi vì đây là nơi học tập các loại kỹ năng xã hội thượng lưu.

Cho nên trường học này sau vài năm, liền có tiền để xây dựng cơ sở mới, mà cơ sở cũ chưa kịp xử lý lại trở thành nơi không ai đoái hoài đến.

Đặc biệt là đã từng có hai học sinh chết ở đây, có tin đồn nơi này bị ma ám, càng khiến cho người ta ít lui tới nơi này.

...

Trong phòng chứa đồ ở góc phòng thể dục của học viện quý tộc số 6, Yến Cửu đang lặng lẽ vẽ tranh.

Căn phòng được thắp sáng bởi những ngọn nến, xung quanh chất đầy đồ dùng thể thao và nhiều đạo cụ chơi các môn bóng khác nhau phủ đầy bụi.

Bên ngoài căn phòng là một sân bóng rổ, nhưng nàng không thích những nơi quá trống trải.

Nàng kỳ thật rất thích những nơi nhỏ và kín, vì vậy khi bị bắt cóc, nàng đã đề nghị được nhốt trong một căn phòng nhỏ tối tăm.

Điều này làm cho kẻ bắt cóc mang mặt nạ tươi cười kia, có chút ngoài ý muốn.

Nói một cách khác, tiểu nha đầu này khiến y cảm thấy bất ngờ từ đầu đến cuối.

Y rất thích những đứa trẻ có nhân cách méo mó, theo y, những đứa trẻ như vậy trở thành Ác Đọa, đều sẽ có tiềm lực cực cao.

Ngay vào trước đó không lâu, y vừa vặn mất đi một đứa trẻ như vậy. May mắn mà ở loại địa phương Như Tòa Tháp, luôn luôn tạo ra một số mảnh đời bất hạnh.

...

...

"Dựa theo sự phát triển của câu chuyện, ta hẳn là có hai loại kết cục. Tiếp tục ở bên ngài, nghe ngài nói về những vụ bê bối ở tầng trên, sau đó lại có một ngày, ngài sẽ đưa ta ra khỏi đây."

"Hoặc là...ngài sẽ chết ở chỗ này, ta sẽ trở lại bệnh viện tâm thần."

Trong phòng chứa đồ, Yến Cửu đóng bút vẽ, nhìn người đeo mặt nạ trong bóng râm.

"Vậy ngươi thích cái kết nào hơn?" Người đeo mặt nạ hỏi.

"Nếu là hai giờ trước, ta sẽ thích cái kết mà ngài nói hơn, nhưng bây giờ ta đã thay đổi quyết định và ta không muốn rời khỏi đây nữa."

"Ồ? Tại sao? Ngươi muốn trở lại bên cạnh những người điên kia? Ta đã nói với ngươi rồi, đó là một cái lồng giam, những người bị nhốt trong đó là những đứa trẻ bị bỏ rơi không ai chăm sóc."

Đôi mắt của người đeo mặt nạ rơi vào bức tranh của Yến Cửu.

Trong một khoảng thời gian ngắn, nàng đã vẽ tổng cộng bảy bức tranh, bức đầu tiên là một người phụ nữ ngồi trên máy bay với vẻ mặt căng thẳng.

Bức thứ hai, là một nhân loại kỳ quái với con mắt mọc trên cánh tay, trên khuỷu tay mọc sừng.

Bức tranh thứ ba, thì là một con Ác Đoạ sau lưng mọc ra đôi cánh xương, đang đi ngược lại so với một đám Ác Đoạ.

Bức tranh thứ tư, con Ác Đọa kia bị chém đứt cánh tay, dùng cánh tay còn lại, đụng vỡ vụn khoang máy bay.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right