Chương 1619: Niềm vui ngắn ngủi
"Ngươi coi chúng ta là cái bóng, nhưng ta phải báo cho ngươi...thế giới này mới là thế giới ổn định nhất, muốn phá hủy chỗ thế giới của ngươi, dễ dàng hơn xa xa so với phá hủy thế giới này." "Nhân loại của thế giới này, tâm tình cũng càng thêm dồi dào! So với những quái vật méo mó đó,
chúng ta mới càng giống như nhân loại!" "Số 0" nói từng câu chân tình ý cắt. Bạch Vụ cũng có thể cảm nhận được, với tư cách là hình chiếu của Số 0, tâm tình của "Số 0" xác thực càng thêm đầy đủ. "Số 0" hiển nhiên cũng rất để ý đối với bản thân. Bằng không sẽ không nói ra những lời này, với tư cách là một thành viên quấn khởi nghĩa, một kẻ mới đánh cướp ngân hàng Vĩnh Hằng trước đó không lâu, cao tầng tập đoàn Ngạo Mạn có thể nói những lời này, có thể nói là tương đối coi trọng đối với chính mình. "Nếu như người nguyện ý ở lại, lấy năng lực của ngươi, sẽ có được địa vị khó có thể tưởng tượng
tại tòa thành phố này. Nếu như người nguyện ý ở lại...tất cả những gì người làm hôm nay, tập đoàn Ngạo Mạn sẽ có thể bỏ qua chuyện cũ." "Tin tức vào ngày mai, thậm chí sẽ không có bất kỳ ai đưa tin về đủ loại sự kiện ngày hôm nay." "Chỉ cần người chịu ở lại". Bạch Vụ có chút hoang mang: "Ta tưởng rằng ngươi muốn đưa ta đến tầng 3" "Ta không hy vọng người chết ở chỗ này, cho nên nếu như kết cục cuối cùng là người lựa chọn phản kháng chúng ta, như vậy ta sẽ đưa người đến tầng 3" Số 0 đến gần một bước, tiếp tục nói: "Tầng 3 là một địa phương có nồng độ méo mó cùng với hạn mức cao nhất rất cao, nơi này hô ứng cùng với thế giới thực sẽ càng thêm chặt chẽ, ngươi có khả năng bởi vậy mà cải biến rất nhiều nhân quả" "Ngươi có thể sẽ khiến cho thế giới của ngươi biến thành một mớ hỗn độn. Nhưng vẫn có khả năng...sẽ tìm được cơ hội." Bạch Vụ cảm thấy sự mâu thuẫn của "Số 0". Người này một phương diện muốn mình ở lại, trợ giúp trận doanh trật tự, ở trong cái thành phố này qua hết quãng đời còn lại.
Một phương diện...như thể lại còn có tâm tư khác. Nhưng ý nguyện muốn mình ở lại hiển nhiên mãnh liệt hơn. "Cho nên hà tất phải đánh cược vận mệnh của chính mình, ở lại chỗ này đi Bạch Vụ, đây mới thực sự là thế giới, thế giới trong trí nhớ người kia...đã không cần thiết phải cứu rỗi."
Thuyền cứu nạn, trong cấm địa. Muốn ở trong cấm địa, tức là viện bảo tàng ký ức, một mê cung ký ức bao gồm nhiều thế giới, nhìn thấy chủ nhân mê cung, là một sự tình rất khó khăn. Nhưng giống như là lên thuyền vậy, chắc chắn sẽ có vài trường hợp đặc biệt. Quái nhân mặt nạ thứ nhất không thể nghi ngờ chính là trường hợp đặc biệt. Ở trong chớp mắt hắn tiến vào viện bảo tàng ký ức, Tiểu Ngư Kiền, người đang ở một nơi cách vô Số cánh cửa ký ức cũng liền phát giác được.
Ký ức của con người không thể nghi ngờ là thành thật nhất, toàn bộ quá khứ đen tối và bẩn thỉu, toàn bộ dục vọng ở sâu trong nội tâm, đều thể hiện ra một mặt chân thật nhất ở trong ký ức..
Tiểu Ngư Kiền không thích những thế giới ký ức của người lớn, với tư cách là một phân liệt thể, một phân liệt thể vẫn cho rằng chính mình là bản thể, nàng có ký ức thống khổ của bản thể. Cho nên luôn nói chuyện rất mâu thuẫn, muốn giấu ở trong nội tâm, lại vẫn luôn không giấu được. Cũng bởi vậy, nàng thích ký ức của trẻ em hơn. Nàng sẽ luôn ở trong trí nhớ của rất nhiều đứa trẻ, chơi đùa cùng với những đứa trẻ này. Vào giờ khắc này Tiểu Ngư Kiền đang ngồi xổm với một cậu bé, dùng cành cây vẽ các loại hoa văn. Trông giống như một cô bé mặc quần áo bệnh viện, ngồi xổm trong góc với một cậu bé và vẽ những vòng tròn. Răng rắc! Vào thời điểm người nào đó bỗng nhiên tiến vào, cành cây trong tay của Tiểu Ngư Kiền gẫy đổi trong chớp mắt. "Tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy?" Cậu bé không hiểu nhìn về phía Tiểu Ngư Kiền, một người vốn dĩ đang rất vui vẻ, làm sao lại bỗng nhiên bật khóc. Trên mặt của Tiểu Ngư Kiền, hiện ra rất nhiều biểu tình, khiến cho cả người nàng hiển lộ có chút tan vỡ.
Nhưng sau đó, nàng thông qua đủ loại ký ức, hiểu được hết thảy, biểu tình chỉ còn lại vui sướng. Vui sướng gặp lại sau bao ngày. Trong chớp mắt, trong vô số thế giới ký ức xuất hiện vòng xoáy. Nàng không kịp nói lời tạm biệt với đứa trẻ bên cạnh mình, bởi vì mỗi lần rời đi, nàng đều nói lời tạm biệt một cách nghiêm túc. Lần này thì không có, nàng vội vã vượt qua từng vòng xoáy, cuối cùng ở trong Thực Thành 700 năm trước, gặp được người kia. "Lão...lão K? Là ngươi sao?" Nàng từ trước đến giờ đều là người hay khóc nhất trong tổ ba người, nhưng lần này, thiếu nữ hay khóc, cắn môi kiệt lực nhẫn nại. Ngược lại là lão K luôn cười ha hả, sự tình gì cũng có thể chống đỡ, nước mắt chảy ra. "Là ta...xin lỗi Tiểu Ngư Kiền, ta đến muộn...700 năm." 700 năm trước, Tiểu Ngư Kiền là kháng cự ôm lão K. Bởi vì vẻ ngoài của lão K xấu xí, bởi vì lão Bạch luôn biết mình suy nghĩ gì, ân cần săn sóc mình. Nếu như chọn một người để ôm, vậy nhất định là chọn lão Bạch.
Nhưng cuộc hội ngộ 700 năm sau, hai người từng trải qua cô độc to lớn, ôm chặt lấy nhau. Bọn họ một người ở trong kết giới không thể đột phá, trải qua thời gian khó khăn một mình. Không có tin tức từ ngoại giới, cũng không có bất kỳ người nào có thể nói chuyện, chỉ có trống rỗng cùng với hư vô. Một người khác thì làm một vị khách qua đường ở trong trí nhớ của vô số người. Nàng có thể có được niềm vui ngắn ngủi, nhưng vẫn luôn biết, nàng không thuộc về bất kỳ trí nhớ của một người nào, niềm vui ngắn ngủi, là càng thêm cô độc.