Chương 1629: Hoang mang
Một đống lớn lời nói mạc danh kỳ diệu, 10 Bích phảng phất như đột nhiên thấy được đồ vật mà Bạch Vụ cùng với Tỉnh Lục không nhìn thấy. Tin tức cất giấu trong những lời này, khiến cho Bạch Vụ cảm thấy có chỗ nào là lạ.
Nhưng hắn không còn kịp suy tư nữa. Thế giới trong ý thức của Doãn Sương kia, đang không ngừng bao trùm hắn. Rất nhanh, mọi thứ xung quanh Bạch Vụ, chỉ còn là căn phòng tối rất quen thuộc từ thuở nhỏ. Dao động thời không cường đại, khiến cho thân thể của 10 Bích hiện ra vết rạn. "Ngươi nhất định sẽ từ một sản phẩm lỗi trở thành một sản phẩm hoàn chỉnh" Đây là câu cuối cùng của 10 Bích. Sau khi nói xong những lời này, thân thể của 10 Bích biến mất. Y giống như là...chết đi.
Thân thể với vô số vết rạn lập tức tan biến vào hư vô. Nếu không phải giọng nói vẫn còn lơ lửng trong biển ý thức của Bạch Vụ cùng với Tỉnh Lục, Bạch Vụ thậm chí rất hoài nghi -- liệu người này có thực sự tồn tại. Người này liệu có phải là một trong những nhân cách của chính mình.
Tại thế giới không xác định, thị trấn không xác định. Trong một căn phòng tối đến mức gần như không có ánh sáng, Bạch Vụ từ từ tỉnh dậy. Thị giác của hắn tự nhiên vô cùng cường đại, và hắn vẫn có thể nhìn rõ trong hoàn cảnh ánh sáng yếu. Nhưng chưa kịp cảm thụ rung động trên thị giác, Bạch Vụ lập tức nghe thấy thanh âm quen thuộc. Một đứa bé trai, đang ở trong góc phòng tối tăm, đếm tên những con quái thú. Sau đó, Tỉnh Lục dựng lên thủ thế giữ im lặng: "Không cần nói, ta vẫn một mực trông coi ngươi, kể từ bây giờ, ngươi chính thức ở trong một thời không khác, hơn nữa...không phải là người quan sát, mà là kẻ xâm nhập."
Bạch Vụ không nói gì, chỉ là dùng ánh mắt hỏi thăm Tỉnh Lục. "Biên giới tầng 3 thế giới Giếng, dường như là một vành đai biến dạng thời không nhân quả rất lớn, những vòng xoáy đó, chính là sản phẩm của méo mó." "Ngươi ở ba cái thời đại, gần như đồng thời xuất hiện, như thể đã dẫn phát thời không loạn lưu to lón." "Chỉ là rất kỳ quái...tại sao chết đi, lại là 10 Bích?" Bạch Vụ vẫn luôn không nói gì. Tỉnh Lục cũng lắc đầu: "Được rồi, không thể nói rõ ràng được. Tóm lại chuyện này rất kỳ quái, ta không biết nơi này rốt cuộc là thế giới chân thật nào đó, hay là khu vực do giếng biến ảo...hoặc là có đủ cả." "Nhưng vào trước khi biết rõ ràng, người vẫn đừng có dễ dàng làm ra bất kỳ cử động nào, dù sao đây cũng không phải là quá khứ của người khác, mà là quá khứ của chính người, sự xuất hiện của ngươi, có lẽ sẽ tạo thành biến hóa cực lớn đối với tương lai" Điều Tỉnh Lục nghi hoặc, cũng là nghi hoặc của Bạch Vụ. Thông qua xúc cảm, Bạch Vụ cảm giác được chính mình đi tới thế giới lúc ban đầu.
Cũng chính là thế giới mà Bạch Viễn cùng với 10 Bích chạy trốn. Nhưng thế giới này, Bạch Vụ nhớ rõ rất rõ ràng, thế giới này không có méo mó. Bạch Viễn đã từng chính miệng nói, một khi đi đến thế giới này, lực lượng méo mó sẽ biến mất. Nhưng Bạch Vụ cảm giác được, lực lượng của bản thân cũng không có biến mất. Điều này có nghĩa là chính mình vẫn còn ở trong thế giới Giếng? Đây là đặc tính của tầng 3 thế giới Giếng? Một ảo cảnh rất thật? Không đúng lời nói của 10 Bích trước khi biến mất, rất kỳ quái. 10 Bích phảng phất như biết kế tiếp sẽ phát sinh cái gì vậy. Giếng, cùng với cái thế giới này, đến cùng là có quan hệ gì? Ta bây giờ đang ở trong giếng, hay là đã trở lại thế giới ban đầu? Đây có phải hay khôn là thế giới Giếng giữ lại chính mình, một loại thủ đoạn khác méo mó chính mình? Vô số hoang mang hiển hiện ở trong đầu của Bạch Vụ. Cái trấn nhỏ này, chính là thị trấn nhỏ Bạch Vụ sinh sống từ nhỏ đến lớn.
Trước kia, Bạch Vụ rất chán ghét người trong tiểu trấn, bọn họ đều cho rằng Bạch Viễn là một người hoàn mỹ. Chán ghét Bạch Viễn, cũng sẽ thuận tiện chán ghét những người thích Bạch Viễn đó. Cái trấn nhỏ này, Bạch Vụ đương nhiên rất quen thuộc. Hắn đi đến thế giới Tòa Tháp chưa đầy hai năm, tuy bởi vì uống nước giếng, ở trong méo mó đã trải qua vài chục năm thời gian, nhưng đúng là vẫn sinh sống lâu nhất ở thế giới ban đầu. Trong căn phòng tối, đột nhiên có ánh sáng. Thì ra là cậu bé trong góc, bỗng nhiên mở cửa. Trong chớp nhoáng này, Bạch Vụ thấy được cảnh tượng quen thuộc ngoài cửa. Thị trấn nhỏ gần giống hệt cảnh tượng trong thế giới nội tâm của hắn...chân thật xuất hiện ở trước mặt của hắn. Hai K thế hệ vàng, K Cơ cùng với K Bích, sân khấu quyết đấu liền chính là ở chỗ này. Cũng là ở chỗ này, vài năm sau, chính mình sẽ chết ở dưới súng của K Bích, mở ra một cuộc hành trình mới. Bạch Vụ còn nhỏ mơ hồ cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm chính mình, nhưng vào
thời điểm cậu quay đầu lại, cái gì cũng không có trông thấy. Bạch Vụ đến từ tầng 3 thế giới Giếng, tốc độ sớm đã đạt đến mức mắt người không thể theo kịp. Bên người Bạch Vụ có một mảnh khu vực méo mó, hắn phảng phất như hóa thân của giếng, lấy hắn làm trung tâm, sương mù màu đen chậm rãi lan tràn. Nhưng đến một trình độ nhất định, sương mù màu đen liền dừng lại. Phảng phất như một đạo lĩnh vực của Bạch Vụ. Bạch Vụ rất kỳ quái, nếu có người tới gần đạo lĩnh vực nơi này, sẽ là hiệu quả gì? Bạch Vụ còn nhỏ cũng không có làm sự tình khác. Bạch Vụ còn nhớ rõ, chính mình lúc này đếm xong Ultraman, sẽ đi dạo một vòng để giải tỏa tâm tình. Ngược lại là Tỉnh Lục, một mực đi theo bên người Bạch Vụ còn nhỏ, muốn nhìn bộ dáng lúc nhỏ của người đã từng đánh bại mình. Tỉnh Lục vẫn như cũ là hư ảnh, không có thật thể, người khác không nhìn thấy không sờ được không nghe được. Chỉ có Bạch Vụ có thể giao lưu.