Chương 1646: Nao nao

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1646: Nao nao

Bạch Vụ dừng lại một chút, có chút lạnh nhạt nói: "Trong vài năm tới, hắn sẽ trở thành những gì ngươi nói." Tỉnh Lục nao nao. Bạch Vụ như vậy, nàng chưa bao giờ nhìn thấy. Rõ ràng không có bất kỳ tâm tình nào, lại có thể khiến cho nàng cảm giác được một loại cô độc cùng với đau thương. Rõ ràng đại đa số người ở nơi này, đều rất thích hắn. "Hắn nhìn như rất cô độc, hắn không nên cô độc như vậy." Bạch Vụ vẫn là loại ngữ khí nhàn nhạt kia: "Bởi vì thế giới của hắn, chỉ lớn bằng thị trấn nhỏ này. Nhưng ở trong mắt người trong thị trấn này, thân phận đầu tiên của hắn luôn không phải là Bạch Vụ, mà là con trai của Bạch Viễn". Bạch Viễn rốt cuộc là một người như thế nào?

Y đến cùng muốn làm cái gì? Rõ ràng ở trong mắt của tất cả mọi người, đều là một nam nhân hoàn mỹ, nhưng tại sao y lại tra tấn con mình đến vậy? Tỉnh Lục đương nhiên biết, tâm tình của Bạch Vụ bị phai mờ, có quan hệ rất lớn cùng với thủ đoạn của Bạch Viễn. Sự tồn tại của Bạch Vụ, chính là một dị loại tại thế giới Tòa Tháp. Chỉ là nàng chưa bao giờ cảm nhận được nỗi thống khổ thời thơ ấu của Bạch Vụ, không phải là người từng trải qua, tự nhiên sẽ cảm thấy mọi việc Bạch Viễn làm-- đều có thâm ý. Tỉnh Lục vào giờ khắc này, kỳ thật cũng giống như vô số người trong thị trấn nhỏ, không tự chủ nghiêng về phía Bạch Viễn. Cho dù tiểu Bạch oán trách Bạch Viễn tuyệt đối không tốt, mọi người cũng sẽ chủ động tìm một cái cớ cho tiểu Bạch. Phảng phất như toàn bộ anh hùng trong phim ảnh đều diễn như vậy, dù người cha có tra tấn con trai như thế nào đi chăng nữa, chỉ cần con trai sau này trở thành anh hùng thì những hành động

khác nhau của người cha đều có thể hiểu được, và thậm chí là...tràn ngập hướng về tương lai.

Nhưng mọi người sẽ không bao giờ nghĩ rằng , càng nhiều đứa con bị người cha tra tấn, sẽ bị hủy bởi loại tra tấn này. Tiểu Bạch lắc lư suốt quãng đường, cuối cùng dừng lại ở trong quán cà phê.

Dọc theo đường đi, Bạch Vụ đi theo tiểu Bạch từ xa. Hắn đã trải qua tất cả những gì tiểu Bạch đã trải qua. Lúc này, nó giống như ký ức từ góc nhìn của một người qua đường, được chồng lên bởi ký ức của ngôi thứ nhất. Tiếp theo hắn biết rõ, tiểu Bạch sẽ đi đến gần khu vực đồ ăn nhanh của quán cà phê, quán cà phê này có tên là Freshness, nhưng không phải chỉ buôn bán cà phê. Cũng có cung cấp một ít thức ăn nhanh, Hamburger, gà rán và những thứ tương tự. Tiểu Bạch rất thích, tuy vài năm sau liền không thích. Hôm nay, Bạch Vụ nhớ rõ, chỉ cần mua gói trẻ em, liền có thể nhận được một món đồ chơi siêu nhân. Hắn muốn có món đồ chơi này. Mọi thứ vẫn giống như trong trí nhớ của Bạch Vụ, tiểu Bạch muốn có món đồ chơi này, mặc dù

tâm trí cao hơn rất nhiều so với các bạn cùng lứa tuổi, nhưng loại vật Ultraman này, thậm chí đến tuổi trung niên cũng vẫn ưa thích. Cho nên tiểu Bạch rất cao hứng. Bạch Vụ cũng bất giác mỉm cười, có lẽ chỉ có nhân viên bán hàng của quán cà phê này mới khiến hắn bớt cô đơn khi còn nhỏ. Bởi vì trí lực của nhân viên bán hàng có chút khiếm khuyết, y sẽ không nghĩ Bạch Viễn hoàn mỹ, tương phản y sẽ cảm thấy Bạch Vụ mới là người hiểu rõ y nhất. Rất khó tưởng tượng, đứa trẻ thông minh nhất trong thị trấn và một người trưởng thành hơi chậm phát triển trí tuệ" lại có một tình bạn không thể dễ dàng nhận ra. Về sau tiểu Bạch lớn lên, sự tình kinh lịch càng ngày càng nhiều, cũng quên mất nhân viên bán hàng này. Thị trấn nhỏ, Bạch Viễn, đều là vùng cấm trong trí nhớ của Bạch Vụ. Mãi đến tận lúc này, Bạch Vụ mới chợt nhận ra, hoá ra chính mình lúc ấy, cũng có một người bạn nhỏ, tuy không phải là loại đồng bọn có thể chơi đùa với nhau mỗi ngày kia. Nhưng tóm lại là một...tồn tại khác loại trong thị trấn nhỏ, một người chính mình không ghét.

Bạch Vụ theo bản năng nhìn thoáng qua nhân viên bán hàng, nhân viên bán hàng liền đứng ở cách đó không xa nhìn tiểu Bạch. Vào thời điểm Bạch Vụ nhìn về phía nhân viên bán hàng, người nhân viên bán hàng này cũng vừa vặn quay đầu, đón nhận ánh mắt của Bạch Vụ. Trong chớp mắt, nhắc nhở trong mắt của Bạch Vụ, khiến cho Bạch Vụ kinh ngạc không thôi. [Trở lại chốn cũ đương nhiên là thú vị, nhất là khi người lấy được siêu năng lực, hơn nữa lại là lấy thân phận kẻ du hành thời gian trở về, còn nhóm hương thân phụ lão của người thì sao? Họ vẫn như ngày xưa, vẫn rất bình thường như hồi đó...), ngươi đã phát hiện ra một dị loại. Bất kỳ phong ấn nào cũng đều có cái giá phải trả, toàn bộ đồ vật phong ấn vĩnh hằng, đều có cái giá đối ứng. Thật giống như đồ vật phong ấn là chạy bằng điện, nhưng sản phẩm chạy bằng điện, cần pin - Vào thời điểm pin không có điện, Tòa Tháp sẽ xuất hiện] Nội dung của đoạn văn này, Bạch Vụ chuyển hóa thành đơn giản hơn-- Một khi người này chết, Tòa Tháp sẽ xuất hiện. Một khi người này còn sống, Tòa Tháp sẽ biến mất?

Trong mấy nghìn năm trước đó, Tòa Tháp vẫn luôn ẩn mình trong một không gian nào đó. Nhưng chuyện này có một vấn đề, Tòa Tháp có xuất hiện hay không, không phải là do nồng độ méo mó quyết định hay sao? Tòa Tháp có xuất hiện hay không, chẳng lẽ không phải là Tỉnh Lục cùng với Tỉnh Nhất một tay thúc đẩy? Trong chớp mắt, Bạch Vụ cắt tỉa một lần nữa sự tích của Tỉnh Lục-- Tỉnh Lục nói dối Tỉnh Nhị, cho rằng người mà thần kiêng kỵ xuất hiện, khiến cho Tỉnh Nhị quyết định tự mình động thủ, giải quyết Bạch Vụ. Muốn làm được điểm này, Tỉnh Nhị đầu tiên phải giải trừ hạn chế khu vực. Sau khi giải trừ hạn chế khu vực, Tỉnh Lục lại hướng dẫn thuyền cứu nạn phá vỡ màn sương mù den.