Chương 1650: Tiếc hậ
Ở trong trí nhớ của Bạch Vụ, lại là lần đầu tiên thấy được người này làm như vậy. Có lẽ là nguyên nhân chán ghét trời mưa, khiến cho Bạch Vụ khi còn nhỏ, rất ít nhận thấy người này làm như vậy. "Nghịch Duy ta nhớ được là thi triển ở trên người Alpha...chủ nhân méo mó." "Alpha sao? Cách gọi rất có ý tứ, đích xác có thể xưng hô gã như vậy, gã tuy bị phong ấn, nhưng là người thắng cuối cùng." Nhân viên bán hàng vừa cười vừa nói. Y toàn thân ướt đẫm, nhưng cái dù của Bạch Vụ thật sự là hơi nhỏ một chút, không che được y. "Nghịch Duy, là một loại thiên phú tước đoạt cảm giác của sinh vật. Không chỉ là cảm giác, còn có nhận thức." Bạch Vụ không nói gì. Nhưng đại khái đoán được, "sự ngu dại" của nhân viên bán hàng này, có lẽ có quan hệ cùng với Nghịch Duy.
"Đây là một loại thủ đoạn đối phó với sinh vật cao duy. thiên phú này tuy xếp hạng thứ bảy, nhưng đối phó với nhóm sinh vật cao duy cường đại, thiên phú này lại là hữu dụng nhất." "Thậm chí vượt qua Quy Tắc Phong Ấn" Nhân viên bán hàng nói: "Càng là sinh vật cao duy, phương thức thu hoạch tin tức lại càng nhiều. Nhân loại thông qua thời gian cùng với không gian hình thành nhận thức thế giới đa chiều, mà sinh vật cao duy, thì còn có càng nhiều phương pháp nhận thức hơn." "Những gì chúng ta thấy, ở trong con mắt của bọn họ đều là một cái thế giới phức tạp." "Nghịch Duy, chính là thay đổi thế giới phức tạp này trở lại một điểm một lần nữa." "Người bị Nghịch Duy ảnh hưởng, sẽ dần dần đánh mất năng lực cảm giác đối với các chiều" "Thật giống như thế giới nguyên bản chỉ có phương hướng trên dưới trái phải trước sau, nhưng
Nghịch Duy sẽ dần dần tước đoạt nhận thức của mục tiêu." "Thế cho nên, mục tiêu sẽ dần dần cho rằng, thế giới này chỉ có một phương hướng.
Bạch Vụ nghe đến đó, cảm thấy sự cường đại của thiên phú này. "Cho nên Alpha không phải là không thể đi xuống phía dưới, mà là trong nhận thức của gã, đã
không có khái niệm phía dưới?" "Tòa Tháp sao? Ta không biết, có lẽ là, gã bị Nghịch Duy ảnh hưởng sâu sắc hơn so với ta, có lẽ đã đến tình trạng ngay cả cảm giác không gian cũng đã bắt đầu đánh mất." Nhân viên bán hàng nói đến đây, thở dài. Tuy với tư cách là "đối ứng", hiệu quả của Nghịch Duy đến chỗ của y, đã cắt giảm đi nhiều. Nhưng trong tầm nhìn của người bình thường, thế giới là lập thể, mà trong thế giới của y, thế giới gần như phẳng. Cảm giác về khoảng cách của y đã sắp biến mất. Đây là Nghịch Duy. Hiệu quả của Nghịch Duy, không phải là khiến cho thế giới ba chiều biến thành thế giới hai chiều, cũng không phải tương tự như thế giới cao duy biến thành thế giới thấp duy. Mà là khiến cho nhận thức của sinh vật cao duy, chuyển hướng thành nhận thức của sinh vật thấp duy. Thật giống như Bạch Vụ nhìn nhân viên bán hàng, mặc một chiếc áo phông màu đỏ, đội mũ lưỡi trai, một người mập mạp, hoặc là một người sống sờ sờ.
Nhưng ở trong mắt của nhân viên bán hàng, Bạch Vụ giống như một người giấy. Đây vẫn chỉ là Nghịch Duy suy yếu, hiệu quả Nghịch Duy mà Alpha gặp phải càng nghiêm trọng hon. Nhân viên bán hàng là từ nhận thức của sinh vật ba chiều, chậm rãi biến thành mặt bằng hai chiều. Mà Alpha ở bên trong Tòa Tháp, đã sắp biến thành một chiều. "Cho nên, hầu hết thời gian ngươi có vẻ hơi ngu ngốc là bởi vì...nhận thức của người bị Nghịch Duy ăn mòn sao?" Bạch Vụ hỏi. Nhân viên bán hàng gật gật đầu: "Đúng vậy. Người có thể coi Tòa Tháp phong ấn Alpha là một toà trận pháp, ta là mắt trận." Bạch Vụ không nghĩ tới dĩ nhiên là loại quan hệ này. Nhân viên bán hàng tiếp tục nói: "Ta biết sự nghi ngờ của ngươi, ta chết đi thì sẽ như thế nào? Sẽ tạo thành dạng tham số ảnh hưởng gì đối với thế giới chân thật" Bạch Vụ gật gật đầu, nhân viên bán hàng cười nói: "Ta cũng không biết, có lẽ sau khi ta chết, ngưỡng của nhân loại biến thành Ác Đọa sẽ thấp hơn, quy tắc méo mó trong khu vực sẽ được tạo ra nhanh hơn."
"Lại có lẽ là, một khi ta chết đi, hiệu quả Nghịch Duy ở trên người Alpha sẽ biến mất." Bạch Vụ trừng to mắt, đây không thể nghi ngờ là một điểm mấu chốt. Vào thời điểm mình gặp được Alpha, Alpha tuy vẫn chỉ có thể đi lên, nhưng tư duy không còn giống như là tư duy của sinh vật một chiều. Đây không phải có nghĩa là, Alpha đã bắt đầu chậm rãi khôi phục nhận thức? Có hay không có nghĩa là, nhân viên bán hàng này, 700 năm nữa sẽ chết đi? Bạch Vụ nói: "Alpha...đã trốn ra ngoài, hơn nữa, ta đã gặp gã ba lần, hai lần ở Tòa Tháp, một lần ở ngoài tháp. Gã đã dường như không gặp rắc rối nghiêm trọng...đây có phải hay không có nghĩa là, 700 năm sau, người sẽ chết..." Alpha trong Toà Tháp, dù sao cũng có chút "chất phác". Nhưng thứ Bạch Vụ nhìn thấy, hẳn là Alpha đã qua thoát khỏi "Nghịch Duy", ý thức Ở vào thời kỳ dưỡng bệnh. "700 năm? Ngươi sai rồi, ta không sống được lâu như vậy. Nhân viên bán hàng có chút tiếc hận. Trong đầu Bạch Vụ, rất nhiều tin tức bắt đầu sắp xếp tổ hợp. Trong chớp mắt, hắn cắt tỉa một ít dòng thời gian.
"Gia ẩn tiến vào tầng 6 Tòa Tháp, là 700 năm trước. Cùng với sau khi bái sư 10 Bích" "Mà 10 Bích tiến vào thế giới này, là vào trước khi Gia ẩn tiến vào Tòa Tháp." "Nếu như nhận thức của Alpha bị Nghịch Duy áp chế, như vậy linh hồn của Gia ẩn cũng sẽ không bị trói buộc ở nơi này." "Cũng chính là, 700 năm trước...Alpha đã thoát khỏi Nghịch Duy?" "Chỉ là Nghịch Duy thật sự là quá cường đại, dẫn đến Alpha khôi phục nhận thức đối với duy độ,
mất 700 năm?" "Cho nên từ trên dòng thời gian mà nói...ngươi rất nhanh sẽ chết?" Bạch Vụ kinh ngạc nhìn nhân viên bán hàng.