Chương 169: Tặng quà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1,923 lượt đọc

Chương 169: Tặng quà

Con gái của tầng 5 kẻ thống trị, có thể cảm giác khu vực ngoài tháp, thậm chí còn có một loại liên quan nào đó cùng với Ác Đọa.

Chỉ suy nghĩ một chút, y cũng đều cảm thấy bất khả tư nghị.

Ban đầu y nghĩ rằng đó là một vụ bê bối chính trị nào đó, nhưng tình huống này đã vượt quá dự đoán của y.

Hơn nữa tuy cuối cùng phân tích của Gia ẩn là sai, nhưng nhìn bộ dáng có chút tiếc hận của Yến Cửu đối với Gia ẩn, Ngũ Cửu cảm thấy bực bội.

Vì cứu người này, y đã suýt tổn hại một viên ái tướng.

"Hả...ngươi muốn đưa ra trở lại bệnh viện tâm thần sao? Vì sao tới cứu ta lại là ngươi, mà không phải là bạn trai của ta? Ngươi là ai, tại sao hắn lại đưa ốc biển cho ngươi?"

Ốc biển, chính là xưng hô của Yến Cửu đối với nửa trái tim kia.

Ngũ Cửu lạnh lùng nói: "Vì cứu ngươi, hắn đã suýt nữa chết ở bên ngoài, vào thời điểm về tháp lại càng là bị trọng thương, ngươi còn muốn hắn tới cứu ngươi sao?"

Trái tim của Yến Cửu đập thình thịch, mở to hai mắt: "Cho nên hắn vẫn còn yêu ta, bởi vì bị thương rất nặng, mới ủy thác ngươi tới cứu ta, ta hiểu rồi!"

Ngũ Cửu nhíu mày, y có chút không hiểu nổi mạch não của cô gái này.

Hay là do cách biểu đạt của chính mình có vấn đề? Chẳng lẽ những gì mình vừa nói, không phải đang chỉ trích nàng là tai họa sao?

Lưu Mộ lộ ra vẻ mặt phát mộng, gã không thể hiểu được đoạn đối thoại này.

"Người quân đoàn bảo vệ đã sắp tới, ta liên hệ trực tiếp với Đoàn Trưởng được không?" Lưu Mộ lấy điện thoại ra.

Ngũ Cửu gật gật đầu.

Mặc dù địa vị của quân đoàn điều tra nhìn chung kém hơn so với quân đội bảo vệ, nhưng Đoàn Trưởng của hai quân đoàn, đều là tầng 4 người quản lý.

Lần tỷ thí cùng với quân đoàn bảo vệ Tòa Tháp này, nói cho cùng cũng là hai vị Quân Đoàn Trưởng tỷ thí.

Minh Triệt, thậm chí là những người khác của quân đoàn bảo vệ có lẽ sẽ có gan trêu chọc Ngũ Cửu, nhưng tuyệt đối không có can đảm trêu chọc Đoàn Trưởng đoàn quân đoàn điều tra - Tần Tung.

Sau khi nhận được hồi phục của Tần Tung, lần tỷ thí cùng với quân đoàn bảo vệ này xem như hết thảy đều kết thúc.

Lưu Mộ nói: "Rất tốt, cuối cùng chúng ta cũng thắng một lần, Đoàn Trưởng bảo chúng ta trực tiếp mang Yến tiểu thư đến bệnh viện tâm thần. Lần này quân đoàn bảo vệ sẽ trọng điểm chăm sóc nàng."

Ngũ Cửu đồng ý với phương án này.

Yến Cửu nghe cuộc đối thoại giữa hai người, chớp hai mắt có chút đờ đẫn.

Trên thực tế, cũng giống như suy luận trước đó, nếu như không có Gia ẩn trợ giúp, nàng sẽ phải trở lại bệnh viện tâm thần.

Nhưng nàng đột nhiên cảm thấy rất thất lạc.

"Nếu ta trở lại bệnh viện tâm thần, ngươi và hắn sẽ đến thăm ta chứ, ta muốn gặp hắn..."

Hắn tự nhiên không phải là chỉ Lưu Mộ, Lưu Mộ nhún nhún vai, rất tự giác lui lại mấy bước.

Gã trái lại không có đoán được tiểu cô nương này vì sao lại dùng ngữ khí quen thân như vậy nói chuyện với Ngũ Cửu, như thể trực tiếp nhảy vọt qua bước xã giao đầu tiên.

Nhưng gã không muốn biết quá nhiều, nhất là về tầng 5.

Ngũ Cửu nói: "Ngươi có phải hay không hiểu lầm cái gì, hắn không thích ngươi."

"A, ngươi chờ ta một chút."

Yến Cửu trực tiếp loại bỏ nội dung trong lời nói của Ngũ Cửu, nàng như là chợt nhớ tới cái gì, chạy về phía phòng chứa đồ đã bị Gia ẩn phá huỷ một nửa kia.

Vào thời điểm tìm được bức tranh kia, Yến Cửu cảm thấy trong nội tâm có điều gì đó đang tan ra nhưng nàng không thể diễn tả được, chỉ là theo bản năng, nàng lại dùng hai ngón trỏ, nhẹ nhàng kéo khoé miệng ra, làm ra một khuôn mặt tươi cười.

"Tìm được rồi." Nàng dùng hai tay cầm hai bức tranh, đi tới bên người Ngũ Cửu, giơ bức tranh bên trái ra nói: "Cảm ơn ngươi, tặng quà cho ngươi."

Ngũ Cửu khó hiểu, không hiểu nổi chuyện này là như thế nào, y cầm bức tranh nhìn, thần sắc không tự chủ nhu hòa một ít.

Nội dung trong bức tranh, là y cùng với Bạch Vụ tại cửa khoang phổ thông số một, hai người lưng tựa lưng kề vai chiến đấu.

Có thể nói là vô cùng chi tiết.

Đây có thể coi là bằng chứng tình hữu nghị giữa hai người, trong nội tâm không còn quá chán ghét Yến Cửu nữa, Ngũ Cửu bình tĩnh nói: "Cảm ơn, nhưng ta phải mang ngươi đi."

"À được, vậy nhờ ngươi đưa cái này cho hắn." Yến Cửu đưa bức tranh trên tay phải ra.

Bức tranh này là hình ảnh Bạch Vụ biến thành Ác Đọa, nâng đôi cánh xương, vọt tới vách khoang khoang phổ thông số một.

Các chi tiết đều đầy đủ, thậm chí có thể thấy được biểu tình của Bạch Vụ, mang theo sự kiên quyết.

"Chưa có ai từng làm như vậy vì ta, vào thời điểm ta để lại bức tranh kia, kỳ thật ta không nghĩ rằng ai đó sẽ có thể giải được bí ẩn trong bức tranh, bởi vì bất kể là cha ta, anh trai ta hay những người còn lại trong gia tộc, tất cả bọn họ đều không thích ta cho lắm. Bọn họ không muốn ta nói chuyện với nữ nhân kia, không muốn ta đồng tình với nàng."

Ngũ Cửu đột nhiên hiểu tại sao tiểu cô nương này lại yêu thích Bạch Vụ.

Nếu như Gia ẩn nguyện ý để cho Yến Cửu để lại manh mối, chẳng hạn như khuôn mặt tươi cười trên gương, nói rõ rằng Gia ẩn đã cho rằng, Yến Cửu là một người không được ai thích.

Tưởng tượng một chút trong cuộc sống có một người như thế, một người thiếu hụt về cảm xúc, mặc kệ người khác làm cái gì, nàng cũng sẽ không cười, hoặc nụ cười mà nàng biểu hiện ra rất cứng ngắc, mang theo ý chế giễu, mạch não cũng rất khác với người bình thường, thậm chí còn có một loại liên quan nào đó với Ác Đoạ.

Đặc biệt là những người Yến gia biết bí mật kia, thấy nàng không nguyện ý chặt đứt liên hệ cùng với nữ Ác Đọa kia, nhất định sẽ càng thêm chán ghét nàng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right