Chương 171: Giải thích

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,380 lượt đọc

Chương 171: Giải thích

Lại qua một hồi, đám người hàn huyên với nhau, Bạch Vụ cũng biết được một số chuyện xưa về quân đoàn điều tra, Ngũ Cửu đã chạy tới.

Sau khi hiệu quả của Cực Độ Cân Đối kết thúc, Ngũ Cửu hơi có vẻ mỏi mệt.

Ngay khi y đi đến, đám người Lâm Vô Nhu liền hỏi thăm về tiến triển vụ án, nhưng Ngũ Cửu cũng không nói gì, mà là bảo mọi người đi ra ngoài trước: "Ta có một số việc muốn nói riêng với Bạch Vụ, các ngươi ra ngoài trước đi, nên làm cái gì liền làm cái đó."

Thần sắc của Ngũ Cửu rất nghiêm túc, đoàn người liền thức thời rời đi.

Phòng bệnh trở nên rộng rãi, Bạch Vụ nằm ở trên giường bệnh, hai tay không thể động đậy, chỉ có thể nghiêng đầu: "Lúc trước Đinh Thái Thanh nói kẻ bắt cóc chạy thoát, hơn nữa quân đoàn bảo vệ thương vong thảm trọng, đội trưởng đã...hoàn thành nhiệm vụ chưa?"

"Không có thương vong, nhưng xác thực đều bị thương, bị Lưu Mộ đánh. Về phần vụ án, đã kết thúc, quân đoàn bảo vệ thua. Rất nhanh cao tầng sẽ tiến hành khen thưởng đối với thành viên phá án. Cụ thể sẽ khen thưởng cái gì còn chưa rõ ràng. Mà kẻ bắt cóc...giống như là đã chạy thoát."

Bạch Vụ cảm thấy ngoài ý muốn, người quân đoàn bảo vệ là bị Lưu Mộ đả thương,

Hơn nữa kẻ bắt cóc giống như đã chạy thoát là như thế nào?

Ngũ Cửu cũng không vòng quanh, y tin tưởng cách làm người của Bạch Vụ, hỏi: "Lúc trước ngươi đề cập tới một cái tên, Gia ẩn, ngươi là biết được từ chỗ nào."

Bạch Vụ khẽ động tâm niệm.

Quả nhiên, có thể đào tẩu ở dưới tình huống kiếm và khiên đều có mặt, như vậy chỉ có thể là Gia ẩn.

Biểu tình của hắn cũng trở nên nghiêm túc: "Giải thích chuyện này cũng rất dài."

"Nói từ từ, càng chi tiết càng tốt, người này vô cùng nguy hiểm, hơn nữa còn nắm giữ một ít...năng lực quỷ dị rất có thể không phải là trình tự thiên phú. Ta rõ ràng đã giết y, nhưng ta có cảm giác...y dường như căn bản không có chết."

Bạch Vụ đã hiểu, Gia ẩn hẳn là đã giao thủ cùng với Ngũ Cửu, thế nhưng đã bị Ngũ Cửu đánh chết.

Chẳng qua rất có thể...Gia ẩn nắm giữ một loại thuật phân thân nào đó!

Bạch Vụ gật gật đầu, nói: "Chuyện này còn phải bắt đầu nói từ lần đầu tiên ta cùng với đội trưởng ra ngoài tháp điều tra, ngươi còn nhớ rõ chiếc dĩa quay kia không?"

Kế tiếp Bạch Vụ bắt đầu nói chi tiết về những gì hắn biết về Gia ẩn.

Xem như kể một câu chuyện xưa, chuyện xưa chín thành chín kỳ thật đều là thật sự, nhưng đã ẩn tàng chuyện chính mình có được Phổ Lôi Nhãn kia.

Bạch Vụ ngược lại cũng không phải là không tin được Ngũ Cửu, chỉ là phải mô tả dạng thiên phú này như thế nào.

Đây là một thiên phú rất hữu ích, cũng khiến cho người khác rất chán ghét. Ai sẽ nguyện ý đứng ở trước mặt người khác mà không có bất kỳ bí mật gì?

Nếu một người có thể nhìn thấu bí mật của người khác, biết các loại đam mê của người khác, cho dù những đam mê này là ngẫu nhiên, vẫn sẽ cảm giác được không thoải mái.

Phổ Lôi Nhãn, nếu như chỉ có thể quan sát vật thể thì cũng thôi, vấn đề ở chỗ nó còn có thể phân tích người, thỉnh thoảng liền tiết lộ một ít sở thích nhỏ của người khác, ví dụ như bê đê, ví dụ như thích vợ người ta, có vợ nặng 300 cân. Những sở thích mà không có ai muốn để cho người khác biết!

Bạch Vụ nói rất ngắn gọn, trong vòng mười phút liền làm rõ manh mối về Gia ẩn.

Sau khi nói những gì mình biết, Bạch Vụ hỏi: "Đội trưởng giao thủ cùng với Gia ẩn, có phát hiện ra điều gì hay không?"

"Có." Ngũ Cửu chăm chú nhìn Bạch Vụ, như thể muốn nhìn thấu Bạch Vụ, sau đó y nói từng chữ một: "Y coi ta là ngươi, y cho rằng, ta mới là mặt nạ áo choàng hiệp kia."

Bạch Vụ nhíu mày, kỳ thật hắn biết điểm này, ít nhất mục tiêu sớm nhất của Gia ẩn, cũng chính là Ngũ Cửu.

Hàng loạt khu vực bên trong bánh xe Roulette, cũng đều là chuẩn bị cho Ngũ Cửu.

Ở trong khu rừng vặn vẹo của Đan Đức, Bạch Vụ liền đoán được Gia ẩn có thể là đang khảo nghiệm Ngũ Cửu.

Nhưng Gia ẩn đối với thực lực của Ngũ Cửu kỳ thật không rõ ràng lắm, y hẳn là gần đây mới để mắt tới Ngũ Cửu...

Bạch Vụ rơi vào trạng thái suy nghĩ:

"Ngũ Cửu là cao thủ Toà Tháp, nhưng hai chữ cao thủ, ấn theo kinh nghiệm mà nói, kỳ thật phần lớn đều là một ít cấp năm cấp bốn, cấp sáu cũng đều hiếm thấy, vì vậy Gia ẩn đã đánh giá thấp thực lực của Ngũ Cửu."

"Đan Đức ở trong hình thái giai đoạn hai rất cường đại, xem như có thể ứng đối với những cao thủ này. Bởi vậy mới có cái gọi là tám loại kết cục. Mà lúc ấy ta không có giết chết Đan Đức, theo như Gia ẩn cũng không được tính là cử động kỳ quái."

"Ừm...ta tìm được chiếc mặt nạ này là vào một ngày trước khi tiến vào dạ dày của Đan Đức, mà manh mối chú thích cung cấp, nơi đó đã được Gia ẩn bố trí vào vài ngày trước, cho nên mặt nạ xuất hiện kỳ thật đối với Gia ẩn mà nói, là một chuyện ngẫu nhiên."

"Như thế có thể nói thông vì sao Gia ẩn lại nhận lầm ta lúc đeo mặt nạ là Ngũ Cửu, nhưng có một điều không thể nhịn..."

Bạch Vụ dùng ánh mắt quái dị nhìn thoáng qua Ngũ Cửu.

"Ta cao hơn Ngũ Cửu 16 centimet, cư nhiên có thể nhận lầm, chẳng lẽ là vì hành động đơn độc ngoài tháp, không có vật tham chiếu?"

Bị nhận lầm là đệ nhất nhân Tòa Tháp, tuy đáng cao hứng, nhưng bị người ta coi là người lùn, Bạch Vụ cảm thấy tư vị không tốt lắm.

Ngũ Cửu nhìn không hiểu ánh mắt của Bạch Vụ, lại tiếp tục nói: "Mặt khác năng lực của Gia ẩn...rất kỳ quái, y dường như có thể sử dụng năng lực Ác Đọa."

Cái tin tức này, đối với Bạch Vụ mà nói, còn rung động hơn nhiều so với việc bị Gia ẩn nhận lầm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right