Chương 1722: Sững sờ
"Co thông minh, phát hiện ra bí mật của Đại Ma Vương-- ở bên ngoài nông trường, cất giấu một Cỗ thân thể quái vật thoát ly phong ấn, đã có ý thức nhất định của mình" "Những đứa trẻ này có thiên phú rất cao, vô luận là làm đồ ăn hay là công cụ, đều rất tốt.". "Khi chúng đến một độ tuổi nhất định, hoặc là đã thức tỉnh thiên phú, hơn nữa phải là thiên phú vừa vặn hữu dụng đối với Đại Ma Vương, liền sẽ bị đưa ra khu vực phía ngoài-- tu hành trong nhân gian" "Hoặc là từ chất bình thường, bị ném cho quái vật phía ngoài, ép ra một ít tâm tình. Đương nhiên, cũng có một ít cô gái phù hợp, phụ trách làm một ít việc vặt trong nông trường" "Đặc tính của những cô gái này, chính là phục tùng vô điều kiện đối với Đại Ma Vương!" "Sau một thời gian dài, Cơ anh tuấn thông minh không khỏi cảm thấy nhàm chán, y đã sớm nhận ra nơi này có gì đó không ổn. Nhất là về sau, y còn chiếm được một ít gợi ý." "Đương nhiên, y đối với thế giới này, vẫn luôn ôm sức tưởng tượng hoang đường, cho dù bỗng
nhiên có một ngày, một người mặc áo bào trắng vô cùng chói mắt xuất hiện ở trong mộng, nói một tràng liên quan đến bản chất thế giới, y cũng sẽ không cảm thấy đó là một giấc mộng kỳ quái" Bạch Viễn cười khẽ hai tiếng: "Y chỉ hy vọng giấc mộng này là thật, đồng thời biến giấc mộng này trở thành thật sự." "Kỳ thật không cần giấc mơ, y liền đã biết, trong nông trường còn có một đứa trẻ thú vị thứ tư" "Một người thậm chí còn thú vị hơn chính mình, như vậy sẽ thú vị cỡ nào? Một người chỉ vẻn vẹn dựa vào tinh thần lực, dựa vào trí tượng tưởng của chính mình, liền bóp méo hiện thực." "Người như vậy, Cơ làm sao có thể buông tha chứ? Vừa vặn, gợi ý trong giấc mơ kia, cũng làm cho hắn tìm đến người này, đồng thời muốn thống đi một cái...hơi có vẻ không thú vị thế giới" "Vì vậy Cơ bắt đầu chậm rãi điều tra nông trường, ở trong quá trình điều tra, y đã thức tỉnh năng lực của mình." Đến chỗ này, Bạch Vụ không nhịn được xen vào một chút: "Năng lực gì?" "Tâm Ma Ký Sinh." Bạch Vụ cũng không ngoài ý muốn, nhưng thức năng lực trong Top 10 thiên phú, vẫn khiến cho
hắn có chỗ kinh ngạc đối với tư chất của Bạch Viễn. "Y nắm trong tay không ít đứa trẻ trong nông trường, nhưng y không phải là loại người thích dùng sức mạnh kia, càng nhiều hơn, y vẫn là thích nước chảy đá mòn." "Y chỉ là cải biến một ít tham số nho nhỏ trong nội tâm của rất nhiều người, những người này nhìn so với bình thường cũng không có gì khác nhau. Cũng chỉ là...càng thân thiện hơn với Cơ mê người một chút." "Ở trong mắt của bọn hắn, người này phảng phất như mang theo ánh sáng vậy." Bạch Vụ sững sờ. Có rất nhiều lần...hắn đều cảm thấy, trên người của Bạch Viễn như là có hiệu ứng đặc biệt. Nhưng hết thảy cũng chỉ là một loại cảm giác. "Đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn ta, không sai...ta đối với tất cả những người tiếp xúc với ta, đều dùng thủ đoạn như vậy, ngươi cũng không ngoại lệ" "Con người chính là như vậy, nhờ được giáo dục từ nhỏ, mọi người sẽ có một loại khái niệm trừu tượng về vĩ đại, Tây Thi ở trong mắt của tình nhân, bản chất kỳ thật cũng giống như vậy." Bạch Vụ không phản bác được.
Nhưng Bạch Viễn cải biến những người này, cũng không có gì đáng trách, người này vốn là hoàn
mỹ, cái gọi là "nam nhân bao phủ trong thánh quang", ngược lại có chút dư thừa, được coi là sở thích riêng.
Bạch Viễn tiếp tục nói: "Đương nhiên, bất cứ chuyện gì cũng đều chú ý tính nhất quán, khiến cho bọn họ có hảo cảm đối với ta, càng nhiều là vì thu hoạch tin tức, chẳng qua...ta đã đánh giá cao bọn ho." "Cuối cùng vẫn là chính ta tìm được cấm địa. Vì vậy vào thời điểm Đại Ma Vương ra ngoài, ta lựa chọn tiến vào cấm địa." Lần này không còn Co, chuyện xưa từ xưng hô ba người xưng biến thành một người. "Trong cấm địa có rất nhiều cơ chế phòng ngự, nhưng thú vị chính là...những cơ chế phòng ngự
này bản thân ta tuy không thể cởi bỏ, nhưng chúng lại tự động mở ra." "Cuối cùng, ta đi tới chỗ sâu nhất cấm địa, chúng ta lược bỏ miêu tả hoàn cảnh, dù sao thì chiến
đấu ở bên ngoài, như thể đã sắp kết thúc, ngươi ở cái địa phương này cũng không đợi được bao lâu." "Ừ, lược bỏ tám ngàn chữ miêu tả hoàn cảnh, cứ coi như ta đã nói một vạn chữ, cuối cùng ta đi tới chỗ sâu nhất cấm địa, thấy được một người thú vị"
"Nàng là một cô bé, chỉ là thân ảnh trông rất mơ hồ. Loại cảm giác mơ hồ này phải nói như thế nào đây? Ngươi đã từng nhìn thấy TV tín hiệu không ổn định chưa? Khi còn bé ngươi không phải thích xem những hình ảnh đặc biệt đó hay sao?" "Nàng giống như những hình ảnh khi tín hiệu không ổn định vậy, thỉnh thoảng chập chờn một chút." "Ta theo bản năng, liền định dùng năng lực của ta để tìm hiểu nàng" Thân ảnh mơ hồ...Bạch Vụ liên tưởng đến bản thể Tiểu Ngư Kiền, tinh thần lực đã cường đại đến trình độ đủ để méo mó hiện thực, đây có lẽ là biểu hiện của tinh thần lực ngoại phóng "Kết quả...ta cảm nhận được thống khổ như kim đâm vào linh hồn, thực sự rất đau." "Thế cho nên ta một mực suy nghĩ, có thể hay không làm được thống khổ như vậy ở trên trình độ vật lý, để một người có thể cảm nhận được linh hồn, các đầu dây thần kinh...bị chấm đẫm" Tay của Bạch Vụ không tự chủ run lên. Bạch Viễn vào thời điểm nói đến đây, cũng nghiền ngẫm nhìn thoáng qua Bạch Vụ. Bạch Vụ rất nhanh tỉnh táo lại: "Ta cho rằng đây là thủ đoạn làm biến mất tâm tình của ta, tuy ta sẽ không tha thứ cho ngươi vì đã làm những chuyện như vậy...nhưng ít ra, không có tâm tình tiêu cực,
trong một đoạn thời gian rất dài, xem như là vũ khí của ta." Trong những cuộc thăm dò lúc đầu, không có tâm tình tiêu cực, Bạch Vụ mới có thể lãnh tĩnh phân tích Ác Đọa.