Chương 1725: Có ân báo â
"Huống hồ mặc kệ là Tiểu Ngư Kiền, hay là Đổng Niệm Ngư...những phân liệt thể các nàng, đều là cực kỳ cô độc. Về phần bản thể, chỉ sợ là càng thêm cô độc" "Cô độc như vậy có đôi khi sẽ khiến cho người trở nên bệnh trạng, nàng có lẽ sẽ khát vọng chiếm đoạt người khác..." Bạch Vụ cũng từng có nghi hoặc như vậy, chỉ là Bạch Viễn chủ động nhắc đến điểm này, có lẽ ngược lại loại tính khả năng này cũng không có phát sinh. Sự thật đúng là như thế, Bạch Viễn nói: "Thế nhưng không có, khiến cho ta ngoài ý muốn chính là, các nàng lại trở thành bằng hữu, mẹ của người giống như một giấc mơ mà Ngư sẽ không bao giờ tỉnh dậy. Mà Ngư, giống như là mẹ của ngươi...một nhân cách khác" "Các nàng có linh hồn bất đồng, một người cô độc, hướng nội, có chứa nhân tố nguy hiểm nhất định"
"Một người khác thiện lương, dịu dàng, ở trong thế giới nhân loại có thể tìm được một bó lớn người như vậy." "Nhưng hết lần này tới lần khác hai cái linh hồn này gặp nhau, lại có thể quý trọng lẫn nhau, ta thật muốn đi tìm tòi nghiên cứu thế giới nội tâm của các nàng...nhưng ta không làm được, Ngư bảo hộ mẹ của ngươi." Bạch Viễn nhìn về phía Bạch Vụ, nghiêm túc nói: "Ta hẳn là không chỉ một lần từng đề cập với ngươi, tinh thần lực của nàng, cường đại đến mức đủ để méo mó hiện thực" Bạch Vụ gật gật đầu. Hắn vẫn còn đang tiêu hoá tất cả những gì nghe được hôm nay. Chẳng qua những lời này của Bạch Viễn là nói đối với Bạch Vụ, lại cũng không chỉ là nói cho Bạch Vụ nghe. Bạch Viễn nói: "Thế giới bên ngoài gặp được phiền toái, lần này..nếu như ngươi không ra tay, hắn thật sự sẽ chết." Những lời này hiển nhiên đã không còn là nói đối với Bạch Vụ. Trong cánh cửa màu tím, hết thảy vẫn không thấy rõ, vẫn an tĩnh.
Bạch Vụ còn có rất nhiều vấn đề. Ví dụ như Bạch Viễn cùng với mẹ là đã đến với nhau như thế nào, Ngư cùng với mẹ cuối cùng như thế nào? Chính mình xem như có hai người mẹ? Nhưng vào giờ khắc này, trong thế giới thực, Bạch Vụ nhân cách khác chưởng khống cỗ thân thể này đang thao thao bất tuyệt giảng thuật một sự tình đối với Alpha. Bạo Quân bị đánh lui, toàn bộ Ác Đọa không thể động đậy. Thân phận của Tỉnh Lục bị nhìn thấu. Tất cả những chuyện này thuận lý thành chương biến thành ký ức. Bạch Vụ Vốn dĩ muốn nói một chút cái gì, lại trong giây lát không thể không thay đổi chủ đề: "Tỉnh Lục không phải là ý thức thể...như vậy 10 Bích chẳng lẽ cũng không phải?" Bạch Viễn nói: "Đương nhiên, người biết nghịch lý thời không không? Hai sinh mệnh đồng nhất ở thời không bất đồng, một khi gặp nhau, một cái trong đó sẽ biến mất".
Bạch Vụ bừng tỉnh. Trách không được vào thời điểm tiến vào thế giới ban đầu...10 Bích sẽ biến mất.
Bạch Vụ lúc ấy cũng rất kỳ quái, tại sao biến mất sẽ là 10 Bích.
10 Bích nếu như chỉ là một cỖ ý niệm thể trong thế giới nội tâm, không sai biệt lắm cùng với Bạch
Viễn, căn bản sẽ không biến mất mới đúng. "Nhưng nếu như 10 Bích không phải là ý thức thể trong thế giới nội tâm của ta, làm sao có thể biết rõ mọi thứ về ta như vậy?" Bạch Vụ đưa ra nghi hoặc. Nếu như Tỉnh Lục cùng với 10 Bích, cũng chỉ là tồn tại nắm giữ một loại năng lực ý thức hóa nào đó, trên thực tế đều là chân thân. Vậy có nghĩa là 10 Bích liên thủ với Tỉnh Lục lừa chính mình. Nhưng nếu như vậy, lúc trước 10 Bích biết rõ tất cả những kinh lịch của mình như thế, chẳng phải cũng rất khả nghi? Bạch Viễn không trả lời thẳng vấn đề này: "Cũng không phải. Hiện tại thời gian cấp bách, dính đến kế hoạch cuối cùng của ta cùng với 10 Bích, tạm thời không có cách nào nói quá nhiều cho ngươi." "Đối với 10 Bích đi lừa gạt, thậm chí đối với đủ loại an bài của 10 Bích, ta đều là tận lực phối hợp với y. Bởi vì có một câu y không có lừa ngươi, y có lẽ là một tên lừa đảo, lại là tên lừa đảo đứng ở phía chúng ta."
Ở thế giới bên ngoài, Bạch Vụ đã bị Alpha dùng vũ lực bắt ép. Cự ly đến tử vong, còn có không đến ba phút. Trong thế giới nội tâm, Bạch Vụ ngẩng đầu, hỏi Bạch Viễn một vấn đề rất lớn: "Ngươi cùng với 10 Bích...đến cùng đang mưu đồ cái gì?" Bạch Viễn ở trên loại vấn đề này, đều là cười dời chủ đề đi chỗ khác. Nhưng lần này, có lẽ không còn bao xa nữa đại chiến sẽ đến, và chỉ còn một bước cuối cùng để cởi bỏ câu đố, Bạch Viễn nói một câu trả lời không hợp với thiết lập làm người của y: "Bạch Vụ, ta chưa bao giờ tin tưởng đấng cứu thế, ngay cả khi mẹ của người mong đợi người, cho dù ngươi xác thực thể hiện ra rất nhiều tính chất đặc biệt." "Nhưng ta phải tính đến khả năng người không thể cứu thế giới, ngươi không thể thực hiện tâm nguyện của một kẻ đần nào đó. Cho nên, 10 Bích cũng là một con cờ của ta, hoặc là nói, ta cùng với y là quân cờ của nhau" Bạch Viễn bỗng nhiên đi về phía trước vài bước, lần đầu tiên, Bạch Vụ nhìn thấy bóng lưng của Bạch Viễn có chút cô độc. "Ở cái thế giới này, lừa gạt, tàn nhẫn, biến thái, thô bạo, phản bội, đều là thủ đoạn liều mạng, đều là
mật mã sinh tồn, ta chỉ theo đuổi thú vị cùng với kích thích, ta đối với rất nhiều người cũng không có cảm tình gì...nhưng có ân báo ân, ngươi cứ coi như đây là sự chân thật cuối cùng của ta trong thế giới méo mó này" Hiếm khi nghe được Bạch Viễn nói một ít lời như vậy. Có ân báo ân...bốn chữ này nghe được từ trong miệng Bạch Viễn, thật sự là kỳ lạ. Ân nghĩa đến từ chính ai? Hồi báo cho ai? Trong đầu Bạch Vụ cũng đã có đáp án. Có lẽ hết thảy đối với Bạch Viễn mà nói, đều là một trò chơi, nhưng ít ra ở trong trò chơi này, người đeo mặt nạ quái dị nào đó... Sẽ được Bạch Viễn dùng phương thức đặc biệt khác ghi nhớ.