Chương 1732: Chấp nhậ
Chỉ trong vẻn vẹn một đêm, Tạ Anh Kiệt đã nói rõ cho mọi người thấy ý định ban đầu về thiết kế của y với lão Đào. Một thiết kế mà toàn bộ nhà khoa học sau khi nghe xong, đều cảm thấy đáng được ăn cả ngã về không-- Bộ khuếch đại méo mó. Màn sương đen tỏa ra từ trên người Tỉnh Tứ, có thể làm cho nhân loại Ác Đọa hóa, có thể mang lực lượng cho Tỉnh Tứ, có thể làm cho quy tắc khu vực méo mó. Lúc ấy lão Tạ cùng với lão Đào nghĩ chính là, làm như thế nào hoá giải méo mó. Nhưng về sau, bọn họ nghĩ đến, liệu có thể đi ngược lại, làm tăng méo mó? Dùng méo mó đánh bại méo mó? Và từ bỏ ý tưởng truyền thống là giải độc bằng huyết thanh? Cả đêm, mọi người liền có kế hoạch chế tác kỹ càng.
Nỗ lực 700 năm trước, nỗ lực ở trong 700 năm sau, khiến cho bọn họ rất nhanh tiến vào quỹ đạo. Tạ Hành Tri cùng với Yến Tự Tại nhìn một màn này, nhìn các nhà khoa học bận rộn mà hưng phấn, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác nhiệt huyết. "Bọn họ rõ ràng mỗi người...đều rất nhỏ yếu, so với nhóm người lão K, những người này ngay cả còn sống đều vô cùng khó khăn, ngươi nhìn ánh mắt của người săn đuổi nhìn bọn hắn, giống như là nhìn lũ trẻ chơi trong nhà vậy." "Nhưng ta luôn cảm thấy...họ sẽ thành công." Yến Tự Tại nói: "Bởi vì người khát vọng bọn họ có thể thành công, ta cũng vậy." Yến Tự Tại đã từng rất sùng bái đối với Yến Triêu, cũng là bởi vì một lòng tin tưởng Yến Triệu có thể ở trong thí nghiệm tìm được phương pháp giải cứu nhân loại. Về sau thiết lập làm người của Yến Triều sụp đổ, nhưng ở sâu trong nội tâm, Yến Tự Tại đối với người "bảo trụ tôn nghiêm cuối cùng của văn minh nhân loại" này, vẫn luôn kính nể. Những kính nể này vào sau khi Yến Triệu chết không có chỗ sắp đặt, hiện giờ thì rơi xuống trên người các nhà khoa học.
Tại thành phố Đằng Lâm, bên ngoài toà nhà khoa học kỹ thuật. Ở trong quá trình các nhà khoa học bắt đầu nỗ lực, người săn đuổi cùng với Doãn Hạc, Hứa Vệ, quái nhân mặt nạ thứ nhất, cũng đều đang chuẩn bị và phong ấn Alpha. Đối với người săn đuổi mà nói, thế gian không có trận doanh, chỉ có méo mó. Cho dù là người như quái nhân mặt nạ thứ nhất, Hứa Vệ, đến cuối cùng cũng sẽ là mục tiêu tinh loc. Nhưng trong những ngày ở chung này, quái nhân mặt nạ thứ nhất dựa vào mị lực nhân cách của mình khuất phục người săn đuổi. Bởi vì đặc tính của Vạn Tượng Pháp Thân, có thể trong khi đụng vào và tấn công thu hoạch lực lượng của đối thủ. Mà quái nhân mặt nạ thứ nhất, vì để cho trận đại chiến không lâu sau đó kia có càng nhiều phần thắng, cũng không ngừng để cho người săn đuổi –– đạt được lực lượng thời không. Doãn Hạc cùng với người săn đuổi, mặc dù có Vạn Tượng Pháp Thân, lại cũng rất khó chạm vào quái nhân mặt nạ thứ nhất nắm giữ lực lượng thời không.
Loại năng lực vĩ đại này, nếu như không phải là quái nhân mặt nạ thứ nhất cố ý nhường, bọn họ là không thể nào đạt được. Cũng là ở trong dạng quá trình này, người săn đuổi dần dần thay đổi suy nghĩ đối với những nhân loại này. Họ có thể là những sinh vật méo mó sống trong một thế giới méo mó, nhưng họ có linh hồn không thể bị méo mó. Vạn Tượng Pháp Thân là có thể truyền thừa. Thu hoạch đủ loại lực lượng của đối thủ, chính là vạn tượng. Mà có mặt khắp nơi là vì pháp thân. Lúc trước Tỉnh Nhất đồ diệt rất nhiều người sở hữu Vạn Tượng Pháp Thân, khiến cho người săn đuổi còn sống còn rất ít. Nhưng hai người sống sót duy nhất, người săn đuổi cùng với phụ thân của Doãn Sương Doãn Hạc, đều có được thực lực cường đại. Cũng có được quyền quyết định truyền thừa pháp thân. Doãn Hạc nhìn quái nhân mặt nạ thứ nhất cùng với Hứa Vệ nghiên cứu thảo luận lực lượng thời
không, nói với người săn đuổi ở bên cạnh: "Người này tuy hơi xấu, nhưng y đích thực là mạnh nhất trong mấy người chúng ta, hơn nữa y...là
một anh hùng chân chính." "Đúng vậy." Người săn đuổi không có phủ nhận. "Ta đoán ngươi một mực không có tìm được người trao tặng pháp thân kế tiếp, là vì chướng mắt bất luận kẻ nào." "Không sai, nhân loại ở cái thế giới này, tính khả năng không biến thành Ác Đọa rất thấp." Lời nói của người săn đuổi không phải là không có lý. Ở cái thế giới này, đã có 90 % nhân loại biến thành Ác Đọa. Những người còn lại, phân tán ở chỗ tránh nạn, thuyền cứu nạn, những người này đều là cực thiểu số. Mà hầu hết nhân loại thì ở thành phố Tang Thiết, những nơi đó là nơi trú quân của Ác Đọa. Ác Đọa là không thể đạt được sự tán thành của người sở hữu Vạn Tượng Pháp Thân. Cho dù ở trong cơ thể của một số Ác Đọa, có linh hồn cao ngạo. Nhưng ở trong mắt người săn đuổi, Ác Đọa, chính là Ác Đọa.
Doãn Hạc nói: "Nhưng người trước mắt không đồng nhất, trước kia chúng ta muốn khuếch tán tộc
đàn, cần toàn bộ người săn đuổi cùng nhau giao phó." "Hiện giờ, toàn bộ người săn đuổi, chính là hai người người và ta, ta muốn khởi động nghi thức kia,
nếu như có thể, ta hi vọng ở trong cuộc chiến méo mó sắp đến kia, khiến cho kẻ xấu xí này còn sống" Doãn Hạc nói vô cùng chân thành. Biểu hiện của quái nhân mặt nạ thứ nhất trong những ngày này, bọn họ nhìn ở trong mắt, người như vậy, là một anh hùng chân chính. Càng là hiểu rõ cố sự kia, càng có thể cảm nhận được sự cứng cỏi của người này. Vạn Tượng Pháp Thân, người sở hữu có thể ở trong quá trình chiến đấu không ngừng thu hoạch năng lực của đối thủ. Cơ hồ là bất kỳ năng lực nào. Mà năng lực như vậy, nếu như cho người như quái nhân mặt nạ thứ nhất, có lẽ sẽ khiến cho tràng chiến đấu kia, phần thắng càng lớn. Quái nhân mặt nạ thứ nhất lấy sự vô tư của chính mình, đổi lấy sự chấp nhận của người săn đuổi.