Chương 1762: Công cụ người

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1762: Công cụ người

1188 chū Những nữ nhân đạt được câu trả lời như vậy, phần lớn sẽ có chút trấn an. Nhưng thế giới này, không có mẹ đáng mặt con (mẹ vì con mà được tôn vinh). Chờ đợi các nàng, cũng chỉ là tiếp tục đợi ở chỗ này, vĩnh viễn vận chuyển trẻ em cho nông trường, thẳng cho đến khi không thể sinh sản nữa mới thôi. Dù sao thì ở trong mắt tập đoàn Khải Ân cùng với nông trường đứng phía sau tập đoàn Khải An, các nàng chỉ là công cụ. Đương nhiên, còn có một loại tình huống khác, đó chính là đứa bé sinh ra có tư chất không tốt. Chỉ có thể sống như người bình thường, vào thời điểm loại tình huống này xuất hiện, người phụ trách Tang Thiết nói: "Đứa bé có sứ mạng thần thánh, ngươi không cần lo lắng cho nó, đợi đến khi nó lớn lên, nó cũng sẽ

giống như ngươi, trở thành một nhân loại vĩ đại cung cấp máu." Những nữ nhân đạt được loại trả lời này, hơi ngốc một chút, thì sẽ tiếp nhận vận mệnh, cho rằng

mình chính là nô lệ của Ác Đọa, sẽ sợ hãi tượng trưng một chút, sau đó rơi vào tuyệt vọng. Mà những nữ nhân rốt cục cũng ý thức được tình cảnh của chính mình, thấy rõ bộ mặt thật của tòa thành phố này...sẽ phản kháng một cách cuồng loạn. Cuối cùng -- bởi vì tấm tình tiêu cực quá nặng nề, trở thành một phần tử của Ác Đọa. Mà một khi trở thành Ác Đọa, đại khái sẽ biến thành loại không có trí tuệ. Ác Đọa loại không có trí tuệ, thường thường không có năng lực suy nghĩ, chỉ hành động theo bản năng. Những Ác Đọa này sẽ bị những phân liệt thể trong cấm địa nông trường đó khống chế. Cuối cùng trở thành Ác Đọa tụ tập ở ngoài thành phố Tang Thiết. Hết thảy đều nằm trong sự khống chế của tập đoàn Khải Ân. Hết thảy đều tiến hành dựa theo mong muốn của K Bích. Thẳng đến khi trong thế giới Giếng, Thất Nguyên Tội chết đi. Nồng độ méo mó trên phạm vi toàn bộ thế giới giảm mạnh, thậm chí quay trở lại thời điểm chiếc du thuyền to lớn kia bắt đầu đánh vỡ màn sương mù đen. Một lượng lớn Ác Đọa tụ tập ở ngoài thành phố Tang Thiết, một lần nữa biến thành nhân loại, một

khi khôi phục tâm trí, bọn họ liền khó có thể bị chi phối. Tuy K Bích tin tưởng, nồng độ méo mó còn có thể lại đề thăng một lần nữa, chủ nhân méo mó tất

nhiên sẽ giải quyết hết thảy những người có ý đồ đối địch với méo mó... Nhưng trong những ngày này...y luôn cảm thấy rằng tâm thần có chút không tập trung. Theo rất nhiều Ác Đọa không ngừng biến trở về nhân loại, những câu chuyện Ác Đọa cứu vớt nhân loại đó-- cũng dần dần xuất hiện lỗ thủng.

Kinh lịch trong những ngày này, bị tinh thần lực khủng bố điều khiển đi đánh tòa thành phố này, sát hại bằng hữu đồng bọn ngày xưa, khiến cho bọn họ thấy rõ chân tướng của thành phố Tang Thiết. Đây là một tòa thành phố tà ác đến tận xương tủy. Lấy Ác Đoạ cường đại làm anh hùng, lấy dư luận cường đại cùng với chưởng không đối với tài nguyên, để chậm rãi tẩy não nhân loại. Anh hùng là giả.

Thần tượng là giả. Hy vọng là giả. Liền ngay cả địch nhân cũng là giả. Bọn họ ở trong bi thống cùng với tuyệt vọng, trong tuyệt cảnh bị vứt bỏ cùng với lợi dụng, đã trở thành Ác Đọa. Hiện giờ lại biến trở về nhân loại một lần nữa, lại cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn còn sống. Bọn họ dự định truyền đạt chân tướng, nhưng ý nghĩ này nhanh chóng dừng lại. "Chúng ta có thể làm gì chứ? Lao vào và đập tan ảo tưởng của những người đáng thương như chúng ta?" "Là báo cho bọn họ, nhân loại chúng ta...chỉ là công cụ mà quái vật nuôi nhốt?" "Đối với bọn họ mà nói, là căn bản không có hi vọng, thế giới thuộc về nhân loại, đã sớm kết thúc rồi sao?" "Là muốn dùng thân thể phàm nhân của chúng ta, đi đối kháng với những quái vật kinh khủng đó sao?" Vô số tuyệt vọng hội tụ, khiến cho ngoài thành Tang Thiết...có một cỗ tâm tình tiêu cực cực kỳ

khổng lồ. Người ngoài thành, sống trong tuyệt vọng và đau buồn sau khi trải qua chân tướng. Bọn họ lấy được chân tướng, lại không thể phản kháng chân tướng như vậy.

Người nội thành cũng giống như vậy, dần dần từ tiếng gầm thét trong miệng những đồng loại bi phẫn ngoài thành đó, nghe được một ít ngôn luận. Ngôn luận như vậy, rất nhanh tản ra trong thành phố Tang Thiết. Thế nhưng bọn họ có thể làm cái gì chứ? K Bích tuy không thích bị nhóm đồ ăn nuôi nhốt biết vận mệnh của mình, thế nhưng y biết rõ, nhóm nhân loại thực lực vô cùng nhỏ yếu-- Thậm chí biết, lại có thể làm gì chứ? Cục diện trở nên tồi tệ hơn một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi. Y tự tin, méo mó còn có thể lại hàng làm một lần nữa, chủ nhân méo mó cuối cùng sẽ khống chế thế giới này. Những người ở nội thành ngoại thành thấp thỏm lo âu kia...cuối cùng sẽ không thành được khí hâu.

K Bích là nghĩ như vậy.

Vào giờ khắc này, y đang chuẩn bị liên lạc với nông trường. Bên ngoài, y là thủ lĩnh tập đoàn Khải Ân, là chủ nhân của thành phố này.

Nhưng đối với nông trường, K Bích cũng chỉ là một công cụ người. Nếu như công cụ người không thể cam đoan sau khi Thất Nguyên Tội chết, sự méo mó biến mất đáng kể trong tháng này, hoàn thành các loại KPI -- Tỉnh Nhất có lẽ sẽ cân nhắc đổi một người quản lý thành phố Tang Thiết khác. Mà K không hữu dụng, thường thường chỉ có một kết cục. Cho nên K Bích lúc này đang giải thích nguyên nhân tháng này không có mang đến lợi ích cho nông trường. Nồng độ méo mó hạ thấp, quy tắc biến mất, trung tâm sinh sản và ngân hàng máu, tiến độ cũng sẽ trở nên rất chậm chạp. K Bích cần phải giải thích những chuyện này, cũng cần để cho Tỉnh Nhất hiểu được, tòa thành phố này không có không khống chế được, đợi đến khi chủ nhân méo mó dọn sạch hết thảy chướng ngại...Tang Thiết liền có thể vận chuyển bình thường.