Chương 1768:
Lê Hựu chưa từng gặp Tỉnh Nhất. Chỉ là khí tức phát tán ở trên người Tình Nhất, quá tương tự cùng với Alpha. Tỉnh Nhất nhìn thoáng qua Lê Hựu, trong chớp mắt liền hiểu ra: "Lực lượng Vạn Tượng Pháp Thân méo mó hóa...nhưng xem ra nàng cũng không có trợ giúp đối với ngài?"
Alpha cười nhạt một tiếng: "Cũng không thú vị, chỉ là mang theo sủng vật mà thôi." Lê Hựu rất không thích loại cảm giác này, hai người này rõ ràng đang nói chuyện về chính mình, nhưng mình cũng không có cảm giác tham dự, như thể họ đang quyết định xem có nên vứt bỏ một món đồ hay không. Nhưng rất hiển nhiên, cho dù là Tĩnh Nhất bị thương, vẫn mạnh mẽ hơn Lê Hựu rất nhiều. Về phần Alpha lại càng không cần nhiều lời.
Alpha mới đầu giữ lại Lê Hựu, là vì trên người Lê Hựu có lực lượng Vạn Tượng Pháp Thân. Loại lực lượng này ở trong danh sách thiên phú, xếp thứ 10. Nhưng tính bền dẻo rất mạnh, ở trong mắt Alpha, là lực lượng mấu chốt để nắm giữ trật tự. Chỉ là rất tiếc, lực lượng Vạn Tượng Pháp Thân ở trên người Lê Hựu, cũng không có trợ giúp đối với gã. Gã khuyết thiếu, vẫn là Thời Gian Trở Lại cùng với Vạn Tượng Pháp Thân. Chẳng qua trong cuộc hành trình nhàm chán, mang theo một con mèo, để tăng thêm gia vị mà thôi. Tỉnh Nhất cũng nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện và không nói thêm gì nữa: "Ta thấy được một cái kiếp số. Kiếp số này nguyên bản không tồn tại, nhưng gần đây bỗng nhiên xuất hiện" Alpha lơ đễnh, hoặc là nói gã nhìn xa hơn: "Nhân quả khó có thể thăm dò, có rất nhiều người giấu ở sau lưng nhân quả, đang yên lặng thúc đẩy nhân quả" Tỉnh Nhất có thể hiểu được, thật giống như những năm nay, cuộc đọ sức giữa gã và Tỉnh Lục cũng giống như vậy.
Lần tránh lẫn nhau, dây dưa lẫn nhau. Cuối cùng cũng hết khổ sở, đến ngày sung sướng. Nhìn như chưa ai làm được gì nhiều trong 700 năm qua. Nhưng trên thực tế hai người đã giao phong vô số lần. Chẳng qua diệt trừ Tỉnh Lục, liền không có nghĩa là thế giới này không còn ai có thể lẩn tránh nhân quả cùng với lợi dụng nhân quả. "Từ khi ý chí thế giới hàng lâm, tương lai không còn như xưa nữa, coi như là ta, cũng không có cách nào thấy được phần cuối của trang kiếp số kia." Alpha vẫn luôn rất bình tĩnh. Tỉnh Nhất hỏi: "Nhưng ngài có nắm chắc không?" Tràng kiếp số kia, đại biểu cho một trận đại chiến sau đó không lâu. Tình Nhất cũng đã từng dò xét. Thế cho nên vào thời điểm Tỉnh Nhị đến nông trường, gã không giữ được Tỉnh Nhị. Thương thế do ý chí thế giới gây ra đã khôi phục, nhưng bởi vì muốn mạnh mẽ dò xét nhân quả, lại chuyển biến xấu một lần nữa.
Cuối cùng, Tỉnh Nhất giống như Tỉnh Lục, bị phản phệ. Nhưng dù vậy, vẫn là không thể thấy được đồ vật ở phần cuối. Alpha gật gật đầu: "Ta có nắm chắc" "Vậy ta liền không có tiếc nuối." Tỉnh Nhị đã từng nói, kết cục của bọn họ là giống nhau. Tỉnh Nhị sẽ chết, Tỉnh Nhất cũng sẽ mất đi ý chí của mình, trở về với Alpha. Gã chính là "ký ức" ở bên ngoài của Alpha. Tỉnh Nhất đã quyết định hy sinh bản thân mình. Vào trước khi Alpha đi ra khỏi Tòa Tháp, tùy tùng méo mó cường đại nhất tà ác nhất, đã chuẩn bị hiến thân cho méo mó. Alpha lại lắc đầu: "Ta cho tới nay, đều hi vọng có một người đồng hành, Tỉnh Nhất, người đã làm rất tốt." "Tuy ngươi là phân liệt thể của ta, nhưng đã có linh hồn của mình, người và ta cũng không tương
đồng." Lê Hựu nghe hiểu cuộc đối thoại giữa hai người, đây dường như là một cuộc "thu hồi".
Tỉnh Nhất đến từ chính Alpha, cuối cùng sẽ trở về Alpha. Nhưng Alpha lại không có làm như vậy. Ở trong mắt Tỉnh Nhất, gã nhìn thấy chính mình hi sinh, thấy được chính mình hiến dâng hết thảy cho méo mó. Tỉnh Nhị biết được điểm này, Tỉnh Nhị cũng có giác ngộ đối kháng với méo mó, hoặc với tư cách là mắt trận, vĩnh viễn bị mắc kẹt ở thế giới nào đó, sau đó chậm rãi biến thành một kẻ đần... Hoặc là chết trận. Cho nên Tỉnh Nhị cho rằng, mình và đại ca là một loại kết cục. Nhưng Alpha không có làm như vậy, Tỉnh Nhất là một quân cờ có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài khi gã bị phong ấn. "Thu hồi" Tỉnh Nhất, liền có thể có được toàn bộ ký ức. Nhưng khi nhìn thấy Tỉnh Nhất, Alpha có ý định khác. Có lẽ Tỉnh Nhất có thể đóng một vai trò quan trọng trong kiếp số sắp tới.
Đồng thời, thông qua cải biến một cái ý niệm trong đầu của chính mình, khiến cho Tỉnh Nhất hiểu ra một điều -- đừng có mê tín nhân quả.
Bởi vì đến tầng thứ như bọn hắn, quỹ đạo của sự vật đã khó có thể dự đoán. Cái gọi là nhân quả, có thể tiện tay cải biến. Vì vậy vận mệnh của Tỉnh Nhất, phát sinh kịch biến. Thấy được Tỉnh Nhất bị lực lượng nhân quả làm bận tâm, Alpha chợt nghĩ đến "người bạn" trước đây của mình. "Có một ít năm như vậy, ta cũng bởi vì chưởng không nhân quả, thấy được rất nhiều sự tình, nhưng cuối cùng ta phát hiện ra, tương lai ta nhìn thấy, rất khác với tương lai đang chờ đợi ta." "Ta đã từng nghĩ rằng ta và y sẽ cùng nhau thăm dò giếng, chúng ta sẽ từ từ mở rộng nó , khiến cho cái được gọi là vũ trụ , tràn ngập vô số biến hóa". "Nhưng rất tiếc, tương lai đó là giả. Cho nên cái gọi là nhân quả, cũng không trọng yếu, nó chỉ là một vật tham khảo, báo cho chúng ta sự kiện có thể biến hóa như vậy, nhưng chưa hẳn nhất định sẽ biến hóa như vậy." Quá mức ỷ lại lực lượng nhân quả, sẽ hãm vào khốn cảnh giống như Tỉnh Lục. Tỉnh Nhất Vốn là hiểu được điểm này, gã cũng hiếm khi nghĩ rằng những gì lực lượng nhân quả nhìn thấy hoàn toàn là chân tướng.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên, gã gặp phải nhân quả mà gã không thể nhìn thấu. Trận đại chiến kia...phảng phất như sẽ kết thúc mọi thứ.