Chương 1772: Ngươi là ngươi, ta là ta

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1772: Ngươi là ngươi, ta là ta

Cả người Lâm Duệ chấn động. Một lượng thông tin khổng lồ nổ ra ở trong đầu y. Khi biết được Bạch Vụ không phải là anh hùng đeo mặt nạ thực sự, trong nội tâm Lâm Duệ liền nghĩ qua, có lẽ có một ngày, Bạch đại ca sẽ gặp được anh hùng đeo mặt nạ thực sự. Có lẽ có một ngày...chính mình tiếp nhận truyền thừa của chiếc mặt nạ, cũng sẽ gặp đối phương. Nhưng y chưa từng nghĩ tới –– hết thảy ngọn nguồn kỳ thật là chính mình. Quái nhân mặt nạ thứ nhất cũng vào thời điểm này, công bố đáp án: "Vào thời điểm người chết đi, tâm tình tiêu cực cùng với nguy cơ tử vong, khiến cho ngươi hồi tưởng đến trạng thái trẻ sơ sinh, đồng thời...cũng vượt qua thời không." "Ta không biết ta vì sao xuất hiện ở nông trường, nhưng về sau từ chỗ của Tỉnh Tứ biết được người giao thủ cùng với y, ta suy đoán hết thảy có lẽ không phải là trùng hợp"

"Ta tức là ngươi, ngươi tức là ta." Lâm Duệ khiếp sợ không thôi, cho dù vừa rồi đã đoán được một ít, lại vẫn là vào thời điểm chính tại nghe được câu này, bị chấn động. Hoá ra ta chính là người ta sùng bái nhất kia? "Ta chính là...Anh hùng mặt nạ?" "Anh hùng mặt nạ sao? Ừ...ngươi vẫn luôn như vậy." Quái nhân mặt nạ thứ nhất nói. Lâm Duệ hưng phấn run rẩy.

Vào trước đó không lâu, y không tìm được lối ra trong một mê cung gọi là tử vong...hiện giờ, rốt cục cũng đi ra mê cung, nhưng lại trải qua một màn vô cùng mộng mị. Đây có phải là công lao và phúc lợi ta tôi khi cứu thành phố Bách Xuyên? Đây có phải là thiên đường gì đó? Thế giới méo mó cũng không phải là thiên đường, thậm chí là địa ngục của rất nhiều người, nhưng tâm tình của Lâm Duệ bây giờ...có thể nói là vô cùng đặc sắc. Chính mình tha thiết ước mơ muốn kế thừa phong thái của người kia -- kỳ thật chính là một chính mình ở dòng thời gian khác!

Điều này thật sự là... "Điều này thật sự là quá tuyệt vời! Sư phụ!" Ngay vào lúc quái nhân mặt nạ thứ nhất chuẩn bị phân tích các loại nhân quả, phân tích đủ loại nhân tố chính mình tại sao lại xuất hiện ở nông trường, có hay không có Tỉnh Lục thúc đẩy, cùng với giết chết Lâm Duệ, Tỉnh Tứ có hay không có ý cứu vãn hết thảy... Lâm Duệ bỗng nhiên bắt lấy bờ vai của quái nhân mặt nạ thứ nhất, hưng phấn như một đứa trẻ 700 năm tuổi: "Quá tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Đây quả thực là không thể tốt hơn! Hoá ra tử vong...thật sự có thể đổi lấy một hành trình mới!" Đột nhiên nghe được lời nói của một người bạn cũ, khiến cho quái nhân mặt nạ thứ nhất hoảng hốt trong nháy mắt: "Ha ha ha ha, chuyện này xác thực rất tuyệt. Kế tiếp, ta sẽ từ từ kể lại tất cả những gì đã xảy ra trong những ngày này." Lâm Duệ hưng phấn không thôi. Quái nhân mặt nạ thứ nhất nhìn tinh thần trẻ trung tràn đầy của Lâm Duệ, đột nhiên phát hiện

ra...

Hóa ra lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau, thật sự sẽ hoàn toàn bất đồng, Bọn họ tuy đều là một người, nhưng bởi vì hai đoạn kinh lịch phát triển bất động. Tính cách hoàn toàn bất đồng. Một người là sinh ra ở Thực Thành lúc méo mó mới bắt đầu hàng lâm, trước khi kỷ nguyên tháp xuất hiện. Lâm Duệ quá khứ, là ưa thích truyện tranh nhiệt huyết, thuận theo đối với sinh hoạt bình thường, là yêu đơn phương một nữ bạn học. Quái nhân mặt nạ thứ nhất thì tàn khốc hơn rất nhiều, vô luận là "cha" Tỉnh Nhất, hay là hảo hữu Bạch Viễn, thậm chí bản thân, đều là tràn ngập méo mó. Bọn họ một người đi từ trật tự đến méo mó, người kia được sinh ra từ méo mó để theo đuổi trật tự. Hai người như vậy, đúng là một thể. Quái nhân mặt nạ thứ nhất nở nụ cười: "Ta là anh hùng ngươi sùng bái kia, nhưng ngươi cũng có kinh lịch mà ta từng ao ước, hai người chúng ta, đều là một người, thật sự là không sai" Những lời này y là cười nói, lại làm cho Lâm Duệ cảm thấy có chút chua mũi.

"Vào sau khi người chết, rất nhiều chuyện đã xảy ra, ta sẽ từ từ kể cho người nghe." Quái nhân mặt nạ thứ nhất bắt đầu kể lại từng chữ một về sự tình đã xảy ra. Vì ngày hôm nay, y cũng đã ở thành phố Bách Xuyên hỏi Giang Y Mễ rất nhiều. Bạch Vụ uống nước giếng, Giang Y Mễ bạo phát chấp niệm, Tỉnh Tứ nghe được di ngôn, rốt cục cũng tới cứu thành phố Bách Xuyên... Lại đến về sau, Tòa Tháp phát sinh biến cách, khu vực bên ngoài sương mù xuất hiện, Tòa Tháp lại xuất hiện, chủ nhân méo mó giải trừ phong ấn... Cùng với gã đầu trọc đã từng được Bạch Vụ liên thủ với Lâm Duệ cứu nghênh đón thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời... Toàn bộ chuyện xưa, quái nhân mặt nạ thứ nhất kể cho Lâm Duệ một cách tỉ mỉ. Lâm Duệ có cảm động, cũng có tiếc nuối, ngẫu nhiên cũng sẽ thán phục sự tình biến hóa. "Gã đầu trọc kia...lợi hại như vậy sao? Loại chuyện vòng lặp thời gian này cư nhiên cũng có thể đánh vỡ.." "Đúng vậy, gã rất lợi hại, nếu như không có gã, ta sẽ không xuất hiện ở chỗ này, như vậy chúng ta cũng không có cách nào gặp nhau".

"Thế nhưng rất đáng tiếc...gã đã chết rồi." "Xác thực đáng tiếc, có lẽ...vận số của chủ nhân méo mó vẫn chưa hết." Nhớ lại Tiền Nhất Tâm, tuy bị Tiền Nhất Tầm nhốt 700 năm, nhưng trong nội tâm của quái nhân mặt nạ thứ nhất cũng không có nửa điểm oán trách. "Lại về sau, ta xuất hiện, ta thu hồi...ký ức về gợi ý giấu ở chỗ của Tiểu Ngư Kiền, điều mà ta vốn dĩ muốn để lại cho thế hệ trẻ làm, chẳng qua nếu như hiện tại ta còn sống, tự nhiên sẽ do ta tự mình làm." "Vì vậy về sau ta triệu tập những người này, chúng ta rất nhanh sẽ đi đến chiến trường cuối cùng" Ngữ khí của quái nhân mặt nạ thứ nhất trở nên ngưng trọng, sau khi kể hết mọi chuyện cần thiết, y nhìn Lâm Duệ một cách bình tĩnh và nghiêm túc, sau đó nói ra một câu rất đột ngột. "Tiểu tử, từ nay về sau, ngươi là ngươi, ta là ta."