Chương 1777: Hăng hái
Nhưng hắn cũng không biết, năm đó người sáng tạo Tòa Tháp chế tạo vũ khí Thất Nguyên Tội, đơn vị thời gian sử dụng được tính theo năm. Hắn nhìn không hiểu thì nhìn không hiểu, nhưng trong đầu, lại đã có một ít khái niệm. Sáng sớm ngày thứ sáu, sau khi Bạch Vụ tỉnh lại, phát hiện ra trong thân thể quanh quẩn một loại khí tức màu vàng nhạt nào đó. Màu đỏ đại biểu cho phẫn nộ, màu xanh đại biểu cho bị thương, màu tím đại biểu cho sợ hãi. Trước đó, Bạch Vụ có thể đồng thời chưởng không vài loại tâm tình, có thể đồng thời trong chiến đấu, thi triển một loại hoặc hai loại lực lượng trở lên. Nhưng hiện tại...lại nhiều thêm một loại. Hắn cảm thấy mình hiện tại rất lo nghĩ. Vì vậy liền định nghĩa loại tâm tình này là lo nghĩ.
"Có lẽ đây là kết quả của việc ba loại tâm tình bắt đầu dung hợp với nhau?" Bởi vì nguyên nhân mẹ, cảm giác của Bạch Vụ đối với tâm tình cực kỳ nhạy bén. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủn, hắn đã có thể làm được dung hợp đơn giản. Chỉ là đây là hành vi vô thức, giống như là có người vẽ nguệch ngoạc trên giấy, sau đó lại vẽ ra cảm quan nghệ thuật trừu tượng. Ngày thứ sáu...chế tạo thất bại. Tuy thoáng có một chút tiến bộ, nhưng liền ngay cả bản thân Bạch Vụ cũng không biết làm sao làm được. Đêm ngày thứ sáu, Bạch Vụ không còn đọc được bản vẽ, khi nhìn chằm chằm vào bản vẽ đó, phát hiện ra dục vọng ngủ gật càng ngày càng đậm hơn. Quả thật giống như Đường Cảnh muốn thi triển Thần Hàng đối với chính mình vậy. Vì vậy Bạch Vụ quyết định xem hợp đồng thiên phú. Hợp đồng thiên phú cũng là đồ vật cực kỳ phức tạp. Nhưng có lẽ là bởi vì nguyên nhân xem rất nhiều bản vẽ Thất Nguyên Tội, hắn hiện tại cảm thấy hợp đồng thiên phú thậm chí có một loại mỹ cảm kỳ lạ...
Không còn là hoàn toàn xem không hiểu. Kỳ thật mấy ngày hôm trước liền đã có loại cảm giác này, nhưng trong lúc mơ hồ, Bạch Vụ cho rằng loại cảm giác này đang sâu sắc hơn.
Vào đêm ngày thứ tám. Bạch Vụ chế tạo ra vật phẩm Ký Linh thứ nhất chân chính dựa theo tâm ý của chính mình.
Đến chiều, hắn buồn ngủ quá nên ngủ quên mất. Trong giấc mộng buổi chiều đó, Bạch Vụ phảng phất như thấy được đường cong lưu động của lực lượng bổn nguyên.
Nghe được khúc nhạc tâm tình đan xen. Đôi tai và đôi mắt của hắn dường như có thể nhận thức được những thứ ở không gian cao duy.
Vì vậy buổi tối...Bạch Vụ bắt đầu thiết kế vũ khí dựa theo đại kiếm Ghen Ghét. Nhưng có thể biết được, thiết kế thất bại... Hắn tạo ra một thanh đại kiếm, nhưng cái thanh đại kiếm này, lại có một loại năng lực Ký Linh-- Đảo nghịch tổn thương.
Huy vũ đại kiếm, sẽ không tạo thành tổn thương đối với đối phương, ngược lại sẽ tạo thành một loại hiệu quả trị liệu nào đó. Nghe có vẻ thái quá, nhưng chỉ cần dùng thật tốt, nói không chừng sẽ có được hiệu quả đặc biệt. Những thanh vũ khí này, bị Bạch Vụ coi như rác rưởi. "Tỷ lệ pha trộn tâm tình không đúng...nhất định là chỗ nào có vấn đề". "Lại nói tiếp, đây là bản chất Ký Linh sao? Ta nhớ được, lúc trước vào thời điểm đồng hồ Ký Linh...Phổ Lôi Nhãn nói một câu nói, nói là nó không cam lòng tịch mịch.". "Đây là đang ám chỉ, kỳ thật Ký Linh, xem như bản thân vật phẩm phản hồi tâm tình sao?" "Trong thế giới méo mó, tử vật cũng sẽ có phản hồi tâm tình? Không đúng..." "Quy tắc Kỷ Linh, là phải ở gần nhân loại. Cho nên vô cùng có khả năng, loại phản hồi tâm tình này, là tới từ nhân loại.." "Ta lúc ấy là không muốn Phó Đoàn Trưởng chết ở trên chuyến bay, cũng không muốn chính mình mỗi lần đều là người được cứu vớt kia.." "Chẳng qua thứ này hẳn là phải dựa vào may mắn." "Có chút thú vị"
Ngày thứ chín. Trên cơ sở của ngày hôm trước, Bạch Vụ thoáng có tiến bộ. Hắn làm ra vài món vật phẩm Ký Linh không có quan hệ gì với Thất Nguyên Tội. Tuy rằng thấp thoáng đã nắm được mấu chốt, nhưng Bạch Vụ phát hiện ra, chính mình có thể chế tạo ra những món đồ này chủ yếu là do nguyên liệu... Những vật chất hình tháp đen được dự trữ trong thái ngược, dường như đặc biệt dễ dàng sản sinh phản ứng với tâm tình của nhân loại. Mà ở trong thế giới thực thì khác. Cho nên từ một khía cạnh nào đó mà nói, hắn cũng không được tính là nắm giữ biện pháp có thể khiến vật phẩm Ký Linh 100%. Thật giống như mười ngày trước, Bạch Vụ lấy ra cái nồi hắn tâm tâm niệm niệm... Nhưng nồi, hắn không có cách nào. Bạch Vụ hiện tại, xét về năng lực rèn đúc, đã ở phía trên thợ rèn Hắc Kim Đảo ngày xưa. Đạo cụ mà hắn chế tạo, đã có một số chức năng thực chiến. Nhưng dù vậy..vẫn không có biện pháp khiến cho nồi Ký Linh.
"Thật sự là khó chịu, lãng phí một ngày thời gian cho cái thứ chó chết này". Một ngày thời gian quý giá, đều lãng phí ở trên chuyện làm như thế nào để cho nồi Ký Linh này. Kết quả cuối cùng có thể tưởng tượng được... Cái nồi này, chính là sẽ không Ký Linh. Ngày thứ mười một, tâm tư của Bạch Vụ tiếp tục trở lại rèn đúc Thất Nguyên Tội cùng với hợp đồng thiên phú. Trọng điểm ở trên hợp đồng thiên phú, bởi vì vào ngày này, Bạch Vụ phát hiện ra hiện tượng rất thú vị. Lại nhìn hợp đồng thiên phú của Tỉnh Tứ một lần nữa...Bạch Vụ phát hiện ra mình dường như có thể xem hiểu một chút. Nhân quả, sinh tử, thời không, tinh thần lực... Những năng lực này dường như có màu sắc riêng, cấu thành một ít đồ án tuy không hiểu hàm nghĩa, nhưng rất có mỹ cảm. Những đồ án này phức tạp giống như trận pháp Cổ đại, lại mang vẻ đẹp hình học toán học. Bạch Vụ lúc này, hợp đồng thiên phú thấy trong mắt, đã hoàn bất đồng với lần đầu tiên nhìn thấy.
"Thật thú vị" Bạch Vụ có chút hăng hái.