Chương 1805: Không thể trì hoã
May mà, Bạch Vụ cuối cùng vẫn đã chắp vá hoàn thành cuộn tranh. Tốn ba tiếng đồng hồ. Chắp vá xong cuộn tranh, Ngũ Cửu nhìn hoa văn trên cuộn tranh chỉ cảm thấy hỗn loạn, nhưng nó cũng có một ý nghĩa ngụ ngôn nào đó. "Đã xong rồi sao?" "Ừ, theo miêu tả trong điển tịch mà ta đã đọc trước đó, kế tiếp, kỳ thật chỉ cần đi đến tầng dưới chót nhất, lợi dụng Thất Nguyên Tội cùng với ghép hình, là liền có thể mở ra tấm bia đá tầng dưới cùng kia, tiến vào tầng 5" Ở trong quá trình Bạch Vụ chế tạo Thất Nguyên Tội, Bạo Quân cũng đọc các loại sách vở. Xem như bổ túc không ít đồ vật cho Bạch Vụ. "Ngươi dự định đi đến tầng 5 một mình?" Ngũ Cửu bỗng nhiên chuyển giọng.
"Ách...ta cảm thấy Phó Đoàn Trưởng ở lại đây thì vẫn tốt hơn" Ngón trỏ của Bạch Vụ nhẹ nhàng gãi thái dương. "Ta cự tuyệt" Ngũ Cửu lộ ra thần sắc nghiêm túc. "Tuy Bạo Quân có thể ngăn chặn Tỉnh Ngũ...nhưng Phó Đoàn Trưởng, tốt hơn hết là người không nên rời khỏi đây, đúng không? Ngươi thế nhưng là trụ cột của mọi người" Lời nói của Bạch Vụ kỳ thật có đạo lý nhất định. Bạch Vụ cũng có tư tâm của riêng mình. Tầng 5 có lẽ vô cùng hung hiểm, và nó có thể hoàn toàn khác với tất cả các cuộc mạo hiểm trước
dó.
Có lẽ quyền chủ động hoàn toàn không ở trên người mình. Trực giác của hắn là mãnh liệt như thế, nhận định muốn chấm dứt méo mó, sẽ hãm vào kiếp số trước đó chưa từng có. Mà trực giác của Bạch Vụ, chưa từng có phạm sai lầm. "Trực giác của ta rất chuẩn, tình huống lần này có khả năng rất khác biệt, có lẽ khảo nghiệm ở tầng 5, coi như là ta cũng không nắm chắc ứng đối, ta không biết ý chí thế giới Giếng, sẽ đối phó
với chúng ta như thế nào." Nếu như nói Tiền Nhất Tâm là ý chí thế giới, có thể thể hiện ra lực lượng khiến cho tất cả mọi người, bao gồm Alpha cùng với người sáng tạo Tòa Tháp cũng đều theo không kịp... Như vậy ý chí thế giới Giếng, có lẽ là tồn tại duy nhất có thể chống lại loại lực lượng này. Tồn tại như vậy, nếu là địch nhân, nên ứng đối như thế nào? Hắn sợ hãi không thể bảo hộ được Phó Đoàn Trưởng. Nhưng Ngũ Cửu cũng càng thêm kiên định: "Ta vẫn là thủ trưởng của ngươi chứ?" "Vẫn, ngươi vĩnh viễn là Phó Đoàn Trưởng của ta." "Vậy hãy nghe ta, Bạch Vụ, ở trong sự miêu tả của ngươi, thực lực của địch nhân đã là cấp bậc không thể chiến thắng, vậy đại biểu cần dùng trí. Xác thực, ta không có biện pháp cho ngươi bất kỳ trợ giúp nào ở phương diện này...nhưng người sẽ cần ta." "Thế nhưng trực giác của ta...lần này thật sự rất nguy hiểm." Bạch Vụ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của Ngũ Cửu kiên định như thế. Hắn đã có một chút ý tứ thỏa hiệp.
Ngũ Cửu nói: "Nhiều người nhiều con đường, trực giác của ta cũng chưa chắc không chính xác bằng ngươi." Bạch Vụ có phần do dự. Nhưng kỳ thật nghĩ kỹ lại, rất nhiều nguy hiểm trên đường đi của chính mình đã được giải quyết nhờ sự giúp đỡ của Phó Đoàn Trưởng. Tuy trong tình huống về sau, cuối cùng đã vượt qua Phó Đoàn Trưởng. Nhưng Phó Đoàn Trưởng...vẫn là một người có Đại Khí Vận. Nếu kinh lịch của Phó Đoàn Trưởng được đưa vào một câu chuyện thì khó có thể nhân rộng ra, có thể so với đãi ngộ của vai chính trong tiểu thuyết. Nghĩ tới đây, Bạch Vụ không trực tiếp gật đầu, mà chỉ nói: "Đã như vậy, chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ. Ta sẽ chế tạo một ít vũ khí cho Phó Đoàn Trưởng." Vốn dĩ y có thể ở lại tầng 4, tận khả năng lĩnh hội một ít đồ vật. Nhưng Bạch Vụ đã từng gặp Tỉnh Nhất, cũng cảm giác được Alpha có lẽ đã sắp "hoàn chỉnh". Hắn không biết Alpha tiếp theo sẽ làm cái gì, bởi vì còn có quá nhiều ràng buộc với hắn trên thế giới.
Trên thực tế thời gian đã không thể trì hoãn. Chỉ là đi đến tầng 5, Bạch Vụ vẫn hy vọng có thể đảm bảo sự sống còn của Phó Đoàn Trưởng ở mức độ lớn nhất có thể.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Nền văn minh trước đây lưu lại rất nhiều kiến trúc hình cầu, giống như là từng tòa Tàng Kinh Các. Nhóm người Tỉnh Ngũ, Trịnh Nhạc, Nhiếp Trọng Sơn cũng đều tìm được một ít đồ vật bọn họ có thể đọc. Thiên phú văn tự bọn họ không nhận biết, nhưng có rất nhiều sách vở, giống như bản thảo của người sáng tạo Tòa Tháp mà Bạch Vụ từng đọc vậy...sẽ trực tiếp đưa ý thức của người ta đến một thế giới nào đó. Những quyển thư tịch này khiến cho mọi người đắm chìm trong chuyện cũ của một nền văn minh. Lấy thị giác của sinh vật cao duy nhìn thịnh cảnh méo mó hàng lâm năm đó. Tuy ý nghĩa kém hơn Bạch Vụ lĩnh hội hợp đồng thiên phú, tìm tòi phương pháp chế tác Thất
Nguyên Tội; lại cũng tóm lại là có chút đề thăng. Mà Bạch Vụ thì ở trong đoạn thời gian này, lặng yên không một tiếng động chế tạo một thanh kiếm cho Ngũ Cửu, thậm chí còn khiến cho đồng phục quân đoàn điều tra của hai người Ký Linh một phen. Có thể nói Bạch Vụ, Ngũ Cửu hiện giờ, toàn thân cao thấp đều là vật phẩm Ký Linh. Mà thanh kiếm Bạch Vụ trọng điểm chế tạo kia, tuy không phải là Thất Nguyên Tội, không thể có ý nghĩa đặc thù giống như Thất Nguyên Tội, không thể mở ra cửa tầng dưới cùng... Nhưng là một thanh Thần Binh Lợi Khí tuyệt đối. Vốn dĩ Bạch Vụ định gọi thanh kiếm này là "chính nghĩa", xem như đối lập với vũ khí Thất Nguyên Tội. Chẳng qua cuối cùng, Ngũ Cửu cầm lấy thanh kiếm này, nghĩ đến lúc ban đầu. "Gọi nó là Ác Đọa Phải Chết đi." Thanh đao sắc bén đã từng bồi bạn với Ngũ Cửu, đã sớm bị bẻ gẫy. Bạch Vụ nghe được cái tên này, phát hiện ra chỉ mới trôi qua có vài năm...nhưng mình phảng phất như đã trải qua cực kỳ lâu.
Có lẽ là đã từng lang thang ở trong thời không? Đã từng uống nước giếng, lang thang mười mấy năm? Hoặc có lẽ kinh lịch đi đến thế giới này, quá mức phức tạp.