Chương 1813: Mù lòa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1813: Mù lòa

1188 chū

Ngũ Cửu gật gật đầu: "Cho nên chiếc lược kia đâu?" "Chiếc lược đó Vốn là oán khí biến thành, cũng không tồn tại, nó chỉ là một biểu tượng, tượng trưng cho những điều tốt đẹp nàng chờ mong." "Hiện giờ chiếc lược kia đã không còn, có lẽ có nghĩa là..." Bạch Vụ không có nói tiếp. Hắn chuẩn bị đi đến tòa nhà thứ hai. Tại sao ở trong bệnh viện này, hiện giờ lại có rất nhiều đối tượng thí nghiệm? Thế giới này cùng với thế giới thực có gì khác biệt? Hồng Ân liệu có...còn sống hay không? Nếu như Hồng Ân ở nơi này còn sống, như vậy nàng và Hồng Ân ở hiện thực có liên quan gì? [Một loạt câu hỏi khác xuất hiện trong nội tâm của dũng sĩ, nhưng hắn không đạt được giải đáp,

mà tất cả những gì hắn có thể làm bây giờ, chính là đi đến tầng cao nhất. Trước đó, chúng ta cần làm cho cuộc phiêu lưu này có cảm giác kích thích hơn một chút. Ví dụ như trạng thái tiêu cực bốn tiếng một lần, chúng ta sẽ thay đổi nó thành trạng thái tiêu cực có thể gặp phải bất cứ lúc nào và không thể giải thích được? Trước tiên hãy bắt đầu với một thứ đơn giản -- mù lòa.] Trên trang giấy ố vàng hiện lên dòng chữ không phải là suy nghĩ trong nội tâm của Bạch Vụ, vào thời điểm thấy được những dòng chữ này, Bạch Vụ cả kinh. Cặp mắt của hắn vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ, vì vậy nếu những gì trên trang giấy nói là sự thật, như vậy... Bạch Vụ đột nhiên quay đầu lại, lúc này Ngũ Cửu đột nhiên...mù lòa. "Có chuyện gì thế...trời đột nhiên tối sao?" Ngũ Cửu không thể nhìn rõ mọi thứ trước mắt, tầm mắt tối đen như mực. Nhưng tâm tình của Ngũ Cửu rất ổn định, đã từng nắm giữ thiên phú Tâm La, khiến cho Ngũ Cửu có thể nhận thức nhiều thứ trong trạng thái mù lòa. Bạch Vụ cũng biết, Phó Đoàn Trưởng hiện giờ, mất đi một trong năm giác quan cũng không phải là

vấn đề lớn.

Hắn cũng bình tĩnh trở lại, trong nội tâm lại sinh ra cảnh giác: "Xem ra là trạng thái tiêu cực" "Mọi thứ thực sự dường như đã trở lại như ban đầu." Ngũ Cửu cũng không thèm để ý. Người đã từng treo một đống trạng thái tiêu cực, đối mặt với vật này, cũng không có quá lo lắng. Chỉ là Bạch Vụ rất lo lắng một sự kiện. [Bạch Vụ lo lắng, trang giấy phảng phất như có được lực lượng điều khiển vận mạng của bọn họ, có thể tùy ý sửa đổi thiết lập của thế giới này, như vậy nó có thể cải biến hành vi của Phó Đoàn

Trưởng sao? Ví dụ như nó bỗng nhiên khiến cho Phó Đoàn Trưởng làm chuyện kỳ quái.

Ví dụ như Phó Đoàn Trưởng bỗng nhiên quăng đao trong tay ra.] Ngũ Cửu bỗng nhiên quăng đao trong tay ra. Loảng xoảng, tiếng kim loại va chạm truyền đến, cũng không chói tai, nhưng phảng phất như rơi ở trên linh hồn. Bạch Vụ ngơ ngác nhìn một màn này, trong nội tâm sinh ra cảm giác tuyệt vọng.

"Phó Đoàn Trưởng ngươi...có chuyện gì vậy?". "Không biết...vừa rồi đột nhiên cảm thấy không còn khí lực" Ngũ Cửu cũng rất kỳ quái, trong nháy mắt vừa rồi, phảng phất như thân thể không thuộc về mình. Bạch Vụ bình tĩnh đứng tại chỗ. Điều này tượng trưng cho số mệnh trên trang giấy, chẳng lẽ thật sự là viết vận mệnh của hai người? Nếu như nó có thể cưỡng ép cải biến quỹ tích hành vi của Phó Đoàn Trưởng...như vậy chính mình nên cứu vớt Phó Đoàn Trưởng như thế nào? Bất luận cục diện trước đây ly kỳ cỡ nào, cảnh tượng biến dạng như thế nào, có ảnh hưởng gì đối với thế giới thực, Bạch Vụ cũng đều không cảm thấy không có giải pháp... Hết thảy nhất định còn có biện pháp phá cục, nhưng vào một khắc này, hắn bỗng nhiên có chút mệt mỏi cùng với mờ mịt. Trang sách ố vàng, chỉ là tùy ý trêu đùa hắn một chút, lại vừa vặn đánh vào điểm yếu của hắn. Nếu như Phó Đoàn Trưởng cũng có thể bị điều khiển...chính mình nên làm cái gì bây giờ? Nếu như hết thảy cũng có thể bị điều khiển, như vậy sự nỗ lực của ta còn có ý nghĩa sao?

"Nắm giữ vận mệnh của chính mình, vĩnh viễn luôn cần thiết. Ta không biết tại sao người lại đột nhiên hỏi điều này...nhưng chúng ta đi tới đây không phải là để thay đổi vận mệnh của mình sao?" Ngũ Cửu vĩnh viễn không mê mang, trả lời vô cùng kiên định. Bạch Vụ sau khi trầm mặc mấy giây...gật gật đầu: "Ta biết rồi, cám ơn Phó Đoàn Trưởng. Chúng ta tiếp tục đi thôi." Lời nói của Ngũ Cửu, ngược lại không tính là lời vàng ngọc gì, nhưng y chính là loại người như vậy, rất khó sản sinh hoang mang, rất khó sản sinh mê mang. Bạch Vụ đột nhiên hiểu ra, nếu như vận mệnh để cho Phó Đoàn Trưởng cùng với mình cùng nhau thăm dò địa phương nguy hiểm...có lẽ ý nghĩa của Phó Đoàn Trưởng là để bản thân không bị chính vận mệnh ràng buộc.