Chương 182: Sói ba đầu
Một số quy tắc ở những nơi đó đến từ chủ thế giới, có một số thì đến từ Ác Đọa cường đại.
Có lẽ sương mù màu trắng chính là năng lực của một con Ác Đọa nào đó, có lẽ Ác Đọa hi vọng tất cả mọi người đi đến ngọn núi kia!
Hoặc là sương mù màu trắng là hiện tượng tự nhiên ngoài tháp, thế nhưng ngọn núi là tồn tại siêu cấp có áp chế quy tắc ngoài tháp!
Dù thế nào đi nữa thì phải lên ngọn núi đó mới biết được.
"Bây giờ chúng ta cần phải đưa ra quyết định, chỗ này không phải là khu vực màu trắng, thậm chí có khả năng còn kinh khủng hơn so với khu vực màu xanh. Đề nghị của ta là trực tiếp trở về, hoặc là các ngươi có ý định thăm dò ngọn núi kia?"
Ngữ khí của Bạch Vụ ngược lại là giống như Phổ Lôi Nhãn vào thời điểm khuyên bản thân, cho nên hắn cũng đoán được kết quả.
"Ít nhất cũng nên đi xem, nếu quả thật gặp nguy hiểm, ta sẽ để cho các ngươi trở về."
Quyền quyết định tự nhiên nằm trong tay Ngũ Cửu.
Bạch Vụ gật đầu: "Đội trưởng đã lên tiếng, vậy thì tiếp tục đi tới."
...
...
Các thành viên trong tổ tiên phong lại bắt đầu lên đường. Ở dưới sự nhắc nhở có chủ đích của Bạch Vụ, mọi người thu hồi sự khinh thường đối với khu vực màu trắng.
Tốc độ của nhóm người chậm lại không ít, Bạch Vụ cũng đang quan sát dọc theo đường đi.
Càng quan sát, hắn liền càng cảm giác được, địa phương mà nhóm người mình đi đến...giống như tụ điểm của một tổ chức Ác Đọa nào đó vậy.
Ý niệm hoang đường trong đầu này khiến cho hắn cảm thấy có chút hưng phấn.
Khu vực liên hợp, ở trong tư tưởng của hắn, có lẽ là nơi những quái vật ở các khu vực màu xanh, trắng và tím tụ tập bởi vì nguyên nhân Thủ Hộ Giả nắm giữ vé thông hành.
Nhưng hết thảy còn phải chờ nghiệm chứng.
Ngay vào thời điểm Bạch Vụ tự hỏi, trong phạm vi mười lăm mét, bỗng nhiên phát sinh biến cố.
Một quả rocket bằng cánh tay—— bắn ra khỏi màn sương mù dày đặc!
Nhưng cũng không phải nhằm vào nhóm người Bạch Vụ, quả rocket này lao thẳng qua nhóm người và bắn vào màn sương dày đặc phía sau họ.
Sau vài giây, vẫn rất yên tĩnh, rocket không thể nghi ngờ là đã nổ, nhưng mọi người cũng không nghe được bất kỳ thanh âm gì.
Toàn bộ nhóm người kinh hãi nhìn phía sau, phản ứng của bọn họ ngược lại là nhanh chóng, rất nhanh đứng theo vị trí tương ứng, tiến vào trạng thái cảnh giác.
Bạch Vụ kịp phản ứng—— miệng của chính mình, về sau không thể nói lung tung.
"Đây là miệng khai quang sao, tiểu tử, ngươi không phải là gián điệp do Ác Đọa xếp ở bên cạnh chúng ta đó chứ?" Lâm muội muội chưa tỉnh hồn, cũng không quên trào phúng.
Bạch Vụ cũng có chút mộng, tùy tiện lấy một thí dụ, liền trở thành sự thật.
"Vật vừa rồi kia, ở ngoài tháp hẳn là không dùng được mới đúng."
Súng ống, tên lửa, rocket, những vũ khí chiến tranh này không thể dùng bên ngoài tháp, trong tháp cũng thuộc về tầng 5 quản lý.
Bạch Vụ đã đoán được đáp án: "Người không dùng được, không có nghĩa là Ác Đọa không dùng được, thứ chúng ta nhìn thấy hẳn là Ác Đọa cơ giới hoá."
Mọi người tiếp tục lên đường, lần này chậm hơn trước, bởi vì mỗi người cũng không biết ngoài mười lăm mét phát sinh chuyện gì, cũng biết cảm giác vô dụng, cho nên luôn bảo trì cảnh giới cao độ.
Bạch Vụ rất hài lòng với thái độ của mọi người, hiệu quả của miệng khai quang tối thiểu làm cho người ta thu hồi sự khinh thường.
Hắn đi ở trong đội ngũ, vừa quan sát vừa suy nghĩ, trong nội tâm cũng càng có một loại cảm giác khu vực liên hợp rất hỗn loạn.
"Lúc trước ta gặp được sinh vật máy móc tại sở thú, khu vực kia cũng gần như toàn bộ đều là sinh vật máy móc. Đặc tính của những sinh vật máy móc là sự ổn định. Phạm vi chuyển động của chúng sẽ có cảm giác trật tự và đẹp mắt."
"Nhưng những dấu chân vừa rồi sâu cạn không đồng nhất, có thể thấy độ giẫm đạp mạnh yếu mỗi lần hơi có bất đồng, ta tạm thời suy đoán đây không phải là sinh vật cơ giới hoá."
Đường nét của ngọn núi phía xa càng rõ ràng, sương mù vẫn còn dày đặc
Những sương mù này tạo cho người ta cảm giác như có một bầy Xì Trum đáng yêu đang sống bên kia núi, ít nhất là Bạch Vụ không hề cảm nhận được một chút cảm giác nguy cơ nào.
Cho dù đoàn người đang tìm đường chết nhích tới gần sào huyệt của Ác Đọa.
Loại cảm giác này khiến cho Bạch Vụ có một loại cảm giác người cùng với Ác Đọa đều đang sờ soạng ở trong tình huống tối lửa tắt đèn.
Ác Đọa khu vực màu trắng, Ác Đọa khu vực màu xanh, Ác Đọa khu vực màu tím, Ác Đọa sinh vật, Ác Đọa cơ giới hoá, toàn bộ đều bịt mắt đi đường.
Liền xem ai đụng vào ai trước.
Nếu như nói tất cả Ác Đọa đều là chạy về ngọn núi lớn nơi xa kia, như vậy Bạch Vụ cho rằng, càng là tới gần ngọn núi kia, khả năng đụng vào Ác Đọa sẽ càng cao.
Ước chừng ba phút, con Ác Đọa thứ nhất xuất hiện.
[Biến dạng cấp năm, dị biến hiếm: Răng nanh gai nhọn, gấp ba trí tuệ. Căn cứ vào tuổi thọ chỉ còn thừa lại hai giây của nó, liền không cần giới thiệu thêm. Đáng nhắc tới chính là, đây là sói, không phải là chó.]
Hai giây, con Ác Đọa cấp năm có bộ dáng như chó địa ngục ba đầu này, bị một đạo đao quang quỹ tích gợn sóng của Ngũ Cửu, khiến cho ba cái đầu toàn bộ đầu thân chia lìa.
Bạch Vụ không thể không cảm thán, Ngũ Cửu thật sự là bậc thầy chém đầu.
Chẳng qua trong giây lát, Bạch Vụ nhớ tới câu cuối cùng của chú thích, hắn lập tức nói:
"Cảnh giác một chút, Ác Đọa không chỉ có một con."
Sói thường thường là sinh sống theo đàn.
Bạch Vụ không hoài nghi chút nào, cách đó mười lăm mét, có lẽ liền có không ít sói ba đầu đang gào thét.