Chương 1826: Người tự do

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 1826: Người tự do

"Ta là chủ nhà hàng này, ta không thể đưa nhân viên của mình về nhà sao?" Ngũ Cửu suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Loại cảm giác quen thuộc không hiểu này, khiến cho Ngũ Cửu nghĩ rằng người rất quan trọng mà mình đã quên mất kia, chẳng lẽ lại là người trước mặt sao?

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, công việc kinh doanh của nhà hàng Quỷ Thôi Ma rất tốt, mãi cho đến bốn giờ chiều, vẫn còn rất nhiều khách, không biết được là ăn bữa trưa hay bữa tối. Ngũ Cửu Vốn nghĩ rằng ngày hôm nay sẽ kết thúc trong bình tĩnh cho đến khi hai chuyện xảy ra. Chuyện thứ nhất, là tivi trong nhà hàng bắt đầu phát tin tức. "Như mọi khi, hôm nay tại cầu vượt trung tâm cũng xảy ra một vụ tai nạn giao thông lớn. Vụ tai nạn này khiến 122 người bị thương và 16 người chết"

Giọng điệu của phát thanh viên rất bình tĩnh, cho dù Ngũ Cửu cảm thấy bất khả tư nghị, nhưng sự việc này đối với người trong thành phố này mà nói, là chuyện xảy ra mỗi ngày. Y chợt nghĩ đến, có lẽ chính mình thật sự nên đi về cùng với bà chủ, bằng không nàng sẽ có khả năng gặp tai nạn.

Hiện trường phát sinh tai nạn giao thông vô cùng thê thảm, trong màn ảnh, Ngũ Cửu nhìn thấy một người bước ra khỏi chiếc xe biến dạng và đứng ở trung tâm của hiện trường, đối mặt với đám đông xung quanh. Đó là một bóng lưng, và trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng đó, rất nhiều ký ức chợt lóe lên. Y cảm thấy mình đã nhớ ra điều gì đó, nhưng cuối cùng thì không. "Đi gặp người này...ta hẳn là có thể nhớ lại hết thảy...đi gặp người này..." Trong lòng Ngũ Cửu có cảm giác khó giải thích được, chỉ cần gặp được người này, rất nhiều bí ẩn đều có thể được cởi bỏ. Tin tức thay đổi nhanh chóng, bởi vì thành phố đã quen với các vụ tai nạn xe cộ. Không chỉ là tai nạn xe cộ, các loại tai nạn, nhân họa, khắp nơi đều đang phát sinh. Rõ ràng là một thành phố mà mọi người đều sống theo thân phận của mình, lại phát hiện ra gần

như không có mấy người có thể sắm vai tốt thân phận của mình. "Quái Kiểm Thực Nhân Mã xuất hiện một lần nữa, chúng ta nhắc nhở mọi người không nên tự ý kết bạn" Đây là tin tức thứ hai. Ngũ Cửu nhíu mày: "Tin tức này là có ý gì? Quái Kiểm Thực Nhân Ma?" "Một tên gia hỏa ăn thịt người, chuyên môn ăn thịt bạn bè của người khác, rất thần bí, ngươi tốt nhất làm như không nghe thấy, tóm lại Ở cái thành phố này, không cần có quá nhiều ràng buộc, ngươi cũng sẽ không gặp được bọn hắn." Ngũ Cửu không cho là đúng, trong nội tâm yên lặng ghi nhớ Quái Kiểm Thực Nhân Ma. Tin tức thứ ba cũng rất kỳ quái. "Đã có thêm 245 trường hợp bị thú cưng đả thương trong ngày hôm nay, nhiều người bị thương đang kêu gọi giết hết thú cưng, giết hết thú cưng!" Lại là một tin tức kỳ lạ khác. Một thành phố có hơn 200 người bị thú cưng cắn mỗi ngày? Đây lại là đồ vật quỷ quái gì?

Ngũ Cửu cảm thấy có điều gì đó là lạ, nhưng lại không nói ra được. Nguyễn Thanh Vân nhìn Ngũ Cửu, thở dài: "Ngươi giống như rất thích xen vào việc của người khác" Nàng giống như ông lão Ngũ Cửu cứu buổi sáng kia vậy, về cơ bản cho rằng Ngũ Cửu không nên xen vào việc của người khác. Tuy trong lòng kỳ thật rất quan tâm cấp dưới, quan tâm mỗi người ở Quỷ Thôi Ma, nhưng Nguyễn Thanh Vân vẫn luôn khắc chế. Sống lâu ở thành phố này, sẽ hiểu được, vận mệnh không thuộc về mình, phân phối cho thân phận gì, liền là thân phận đó. Những người cố gắng vượt quá giới hạn, thường thường chỉ sẽ sứt đầu mẻ trán, cuối cùng rơi vào tình huống khó khăn hơn. Cho nên vào tối muộn, Nguyễn Thanh Vận ở trên đường đưa Ngũ Cửu về nhà, tâm sự một phen với Ngũ Cửu, thừa dịp trí nhớ của mình còn chưa có trống rỗng, nói cho nam nhân này biết cách sinh tồn ở trong thành phố này. Nàng lên kế hoạch như vậy, lại không biết rằng biến cố đã đến. Chuyện thứ hai phá vỡ sự yên tĩnh của buổi chiều , phát sinh vừa lúc này.

Sau khi Ngũ Cửu cùng với Nguyễn Thanh Vân nghe đủ loại tin tức kỳ lạ, hai người trở lại nhà bếp, bắt đầu gấp rút chuẩn bị cho bữa tối. Nhưng đúng lúc này, từ khu vực bàn ăn phát ra tiếng lật bàn. Phanh! Ầm! Tiếng đĩa sứ vỡ tan tành kèm theo tiếng kinh hô của khách nhân. Trong nháy mắt này, Nguyễn Thanh Vận rõ ràng còn ở trong khu vực ăn uống, chợt run lên một cái. Đôi mắt tràn đầy sợ hãi trong chớp mắt. "Xảy ra chuyện gì, bên ngoài có người đang gây sự sao?" Biểu tình của Ngũ Cửu rất âm trầm, tuy y cảm thấy mình không nên làm đầu bếp, cảm thấy mình còn có chuyện rất trọng yếu phải làm, thế nhưng ở cùng với Nguyễn Thanh Vân, y vẫn rất vui vẻ. Khoảng thời gian yên tĩnh bỗng chốc bị phá vỡ, khiến cho Ngũ Cửu có chút không vui. Y bước ra khỏi nhà bếp, nhìn thấy một nhóm người mặc áo choàng trắng và đeo mặt nạ Dạ Xoa đang tụ tập trong khu vực ăn uống. Những người này mang theo vũ khí, búa, cưa máy, dao, ống thép, gậy.

Kẻ cầm đầu thậm chí còn cầm súng trong tay. Trên chiếc áo choàng trắng của họ có khắc chữ tự do. Nguyễn Thanh Vân bước ra khỏi nhà bếp, trong khoảnh khắc nhìn thấy đám người này, nỗi sợ hãi trong mắt càng đậm. Không chỉ là Nguyễn Thanh Vân, mà cả những nhân viên trong nhà hàng cũng vậy. "Người...người tự do...chết tiệt, ta còn hai ngày nữa liền hết khổ, làm sao lại gặp người tự do.."

Bồi bàn sợ tới mức lẩm bẩm, thanh âm rất nhỏ, lại vẫn bị Ngũ Cửu có thính lực hơn người bắt được. Ngũ Cửu tuy không thể nhìn thấy chi tiết của nhóm người này, nhưng Tấm La có thể khiến y cảm

nhận được đường nét của đối phương. "Cái gì là người tự do?" Nguyễn Thanh Vân đã sợ tới mức hai chân trở nên mềm nhũn, cả người phảng phất như đứng không vững vậy, dựa vào tường phát run.