Chương 1841: Nguồn lây nhiễm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,068 lượt đọc

Chương 1841: Nguồn lây nhiễm

1221 chữ

Bạch Vụ lúc ấy cũng chỉ là vội vàng đọc một lần, hắn tuy nhớ kỹ toàn bộ, nhưng tóm lại sẽ bởi vì khuyết thiếu khái niệm, mà vô thức khinh thường đối với một thứ gì đó. Ví dụ như điều 16 trong chuyện lạ sở thú - Tê giác như xe bọc thép rất thích khởi xướng công kích đối với du khách, xin đừng mặc y phục màu đỏ tiến vào sở thú, mặt khác, nếu như chúng khởi xướng công kích đối với người, có thể kịp thời liên hệ với nhà tang lễ thành phố Bách Xuyên [nhưng nếu ngươi có thể chịu được sức sát thương của tên lửa chống tăng, cũng có thể cân nhắc liên hệ với bệnh viện.] Thứ này có vẻ cực kỳ hung hiểm, ít nhất một con tê giác có thể phóng ra tên lửa chống tăng, so với những chuyện lạ phía trước đó liền có vẻ nguy hiểm rất nhiều. Nhưng ở dưới chuyện lạ này, có khắc chữ C. Lúc ấy Bạch Vụ nhận thấy, cũng suy đoán C đại biểu cho các loại mức độ nguy hiểm. Nhưng hắn cũng nhận thấy, con thỏ nhảy bốn vòng xung quanh du khách kia, là S.

Con thỏ cũng không thể nguy hiểm hơn tê giác phải không? Hắn cũng không hoàn toàn bác bỏ khả năng này, khi nhìn thấy con thỏ mắt xanh nhảy vòng ba vòng rồi bắt đầu nhảy vòng thứ tư, hai mắt biến thành màu đỏ, Bạch Vụ cũng đã làm ra ứng đối... Nhưng vẫn đã đánh giá thấp con thỏ này. Con thỏ trông dễ thương đó, kì thực là một trong những nguồn lây nhiễm nguy hiểm nhất trong toàn bộ sở thú. Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu như thế nào cũng không nghĩ ra, ở lối vào của vườn sở thú này, một nơi được cho là Tần Thủ Thôn, một con vật nhỏ đáng yêu , lại có thể so sánh cùng với Đại Ma Vương trong sở thú như Tiểu Kinh. Hai người mạnh nhất của thế giới nhân loại...bị một con thỏ ám toán. Lúc này Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, đang đối mặt với một hồi nguy cơ, một hồi nguy cơ rất lớn do một con thỏ nhảy gây ra. Sở thú không có gì nổi bật này , mới là sát chiêu lớn nhất trong toàn bộ thành phố Bách Xuyên.

Trong thế giới nội tâm. Khi người phục vụ ở quán cà phê quét dọn, cây chổi trên tay đột nhiên biến mất. Biến thành một chuỗi mã nhị phân. Nhiều tòa nhà trong thế giới nội tâm lúc này cũng lóe lên một cách kỳ dị. Sinh vật chuyển biến thành máy móc, đây là một điều gần như không thể. Nhưng ở trong thế giới méo mó, mọi thứ đều có thể xảy ra. 700 năm trước, cũng có cậu bé nhân loại biến thành robot, về sau đã trở thành đế vương máy móc, Loại chuyện này kỳ thật chưa bao giờ ngừng lại. Chỉ là mọi người đối với biến dị, vẫn luôn có khuynh hướng tâm tình bùng nổ biến thành quái vật sinh hóa. Mà không phải là sinh mệnh máy móc thuần túy. Bạch Vụ nhìn thế giới nội tâm mà mình quen thuộc, thị trấn nhỏ xinh đẹp ban đầu, được bao quanh bởi một chuỗi dài số 0 và 1, cảnh tượng cũng đang không ngừng trở nên trống rỗng. Hắn đột nhiên kịp phản ứng...

Chính mình đã trúng chiêu. "Hỏng rồi, trong chuyện lạ sở thú kỳ thật mơ hồ đề cập tới, nhân loại tiến vào sở thú, có thể sẽ dẫn đến biến thành sinh vật máy móc..." Bạch Vụ nhìn xung quanh không ngừng biến hóa, cũng cảm giác được trí nhớ của mình đang sụp đổ từng chút từng chút. Giờ hắn mới hiểu được, con thỏ kia...có thể phát tán một loại "phóng xạ" nào đó. Loại phóng xạ này là không thể phát giác, nhưng mình hẳn là nên tuân theo "rời đi bằng tốc độ ánh sáng" mà chuyện lạ sở thú nhắc nhở. "Rốt cuộc vẫn là bất cẩn sao?" Còn tưởng rằng đối phương sẽ tự bạo, nhưng Bạch Vụ nghĩ rằng mình và Phó Đoàn Trưởng có thể chống lại, hoặc là kịp phản ứng ở trong chớp mắt đối phương nổ tung. Nhưng bọn họ cũng không có nghĩ đến, con thỏ trông dễ thương kia, kỳ thật là một nguồn lây nhiễm nào đó.

Các kiến trúc xung quanh, và thậm chí cả người dân trong thị trấn, liên tục bị phân hủy thành các dãy số nhị phân thuần túy, nhưng Bạch Vụ lại căn bản không thể ngăn cản.

Hắn mờ mịt nhìn xung quanh, làm như thế nào cũng không thể tin được...mình và Phó Đoàn Trưởng chỉ mới vừa gia nhập sở thú, đã bị một con thỏ double kill? Nhưng nhắc tới cũng rất kỳ quái, Bạch Vụ hẳn là rất hoảng hốt, nhưng hắn không hoảng hốt nổi, trong nội tâm vẫn luôn có một loại cảm giác -- Chính mình còn có át chủ bài. "Thế giới này nếu không có...thế giới nội tâm nếu như bị phá hủy, ta cũng nhất định sẽ chết đúng không?" Bạch Vụ hét vào khoảng không. Trần nhà quán cà phê đã trở thành mã nhị phân, Bạch Viễn ngồi ở bên trong quán cà phê, vẫn nở nụ cười mê người. "Đúng vậy, ta không thể cứu ngươi, ta cùng với mẹ của ngươi, có thể giúp người chống cự tinh thần xâm lấn, vào thời điểm ý chí của ngươi tan vỡ, có thể sửa chữa các loại tham số trong thế giới nội tâm của ngươi." "Nhưng ta không thể chống cự cơ giới hoá, đây không phải là đồ vật tinh thần lực, đây là một loại bệnh, một nguồn lây nhiễm đang lây nhiễm cho ngươi!

"Ngươi sẽ biến thành Số 0 thứ hai, nếu không thì gọi người là số 1?" Bạch Viễn nói đùa, Bạch Vụ cũng biết là y đang nói đùa. Hắn chợt phát hiện ra chính mình đã lâu không có nhìn thấy Bạch Viễn. Hắn đi tới chỗ ngồi đối diện Bạch Viễn, lúc này toàn bộ thế giới nội tâm như đang sụp đổ. Hai cha con này, ở trong quán cà phê hưởng thụ cảnh tượng thế giới sụp đổ tráng lệ trước khi ngày tận thế đến. Nhìn vẻ mặt luôn bình tĩnh của Bạch Vụ, Bạch Viễn khoát tay: "Được rồi, ta đang lừa gạt ngươi, ngươi thật sự có hậu thủ" "Là cái gì?" "Tự nhiên không phải là ta cùng với mẹ của ngươi, chúng ta không có cách nào đối với loại lây nhiễm này, đây là sát chiêu của ý chí thế giới Giếng." "Như vậy là sao?" Bạch Vụ nhíu mày. Bạch Viễn nói: "Nghĩ kỹ lại đi, ngươi phạm sai lầm ở chỗ nào?" Giống như trở lại thị trấn nhỏ đó, Bạch Vụ đưa ra vấn đề, Bạch Viễn sẽ không trực tiếp trả lời, mà là dẫn dắt Bạch Vụ đưa ra câu trả lời chính xác.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right