Chương 1846: Đánh mất một thứ gì đó

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,967 lượt đọc

Chương 1846: Đánh mất một thứ gì đó

Khi hai cha con ngồi xổm trong phòng và chơi trò chơi với bộ điều khiển, Bạch Viễn nói: "Hãy ôm sức tưởng tượng hoang đường đối với tương lai." Vào thời điểm tra tấn chính mình, Bạch Viễn nói: "Hãy để cho đau đớn khiến cho người trở nên thanh tỉnh, để cho hoàn cảnh tàn khốc giao phó cho ngươi mạch suy nghĩ rõ ràng hơn" Khi cận kề cái chết, y ở trên giường bệnh nói: "Tử vong chỉ là sự khởi đầu của hành trình tiếp theo" Bạch Vụ ghê tởm Bạch Viễn, nhưng mọi thứ về Bạch Viễn đều để lại ấn tượng sâu sắc cho Bạch Vụ. Khiến cho Bạch Vụ trở thành Bạch Vụ, vẫn luôn là Bạch Viễn. Nhưng bây giờ, Bạch Viễn dường như muốn tháo gỡ một nút thắt nào đó: "Được rồi, ta đã hoàn thành những gì cần nói, kế tiếp, ta sẽ sửa chữa một ít đồ vật, ta đề cập đến

mảnh vỡ Mãn Nguyệt, là vì nó dùng hình thái linh hồn cầm tù chấp niệm của người ở trong thế giới nội tâm của ngươi."

"Nhưng người, là không thể có được hai cái linh hồn, chỉ khi ta không còn là chấp niệm của ngươi, ta mới có thể trở lại nơi mà lẽ ra ta nên xuất hiện." "Cuộc hành trình của chúng ta đã kết thúc, ta thiếu nợ mẹ con các ngươi, nhưng ta cũng mang cho các ngươi đồ vật chưa từng có, mọi người huề nhau." "Cuộc hành trình tiếp theo, không cần ta, ta sắp đi chứng kiến một chiến trường thú vị khác." Bạch Viễn vẫn luôn nghiêm túc, rốt cục cũng khôi phục lại nụ cười mê người ngày xưa. Trong nội tâm của Bạch Vụ lại nhấc lên gợn sóng to lớn. Hắn vẫn cho rằng mình và Bạch Viễn nên là đối lập, hắn có thể vĩnh viễn đối lập với Bạch Viễn. Nhưng bây giờ, dường như mọi thứ đã trở nên không cần thiết. "Ngươi muốn đi đâu?" Bạch Viễn cũng không có giấu diếm: "Ngươi đang tiếp xúc với ngọn nguồn thực sự của méo mó, nhưng đối với ta mà nói, ngọn nguồn méo mó vẫn luôn là quái vật trong Toà Tháp. Hiện giờ khi người đang tìm kiếm bí ẩn của giếng, chắc hẳn trong thế giới thực, cũng sẽ có một trận chiến lớn." "Ta cần nhanh chóng về xem." "Nhưng người đã chết, ngươi không có thân thể.." Bạch Vụ nói ra điểm mấu chốt.

Bạch Viễn bày ra thủ thế giữ im lặng: "Xuyt, ta đã tiết lộ nhiều trò ảo thuật cho ngươi rồi, đây là trò ảo thuật cuối cùng, hãy để cho ta giữ lại một chút hồi hộp." Bạch Vụ đoán không ra. Bạch Viễn vẫn luôn là Bạch Viễn, là người ưu tú nhất thời đại trước, có người mạnh mẽ hơn y, cũng có người càng giống anh hùng hơn so với y. Thậm chí so với các K khác, lựa chọn cuối cùng của y cũng càng giống như người nhu nhược... Nhưng kỳ quái là, y giống như Bạch Vụ hiện giờ vậy, Bạch Vụ là tiêu điểm của tất cả mọi người. Ở thời đại trước, mọi người luôn xem Bạch Viễn là tiêu điểm. "Có lẽ chúng ta còn có thể lại gặp nhau, đến lúc đó, liền không còn là thế giới nội tâm." "Cho nên, ta liền đơn phương tuyên bố, hai cha con chúng ta hòa giải nhé? Dù sao cũng có thể là kết cục bết bát hơn, chúng ta sẽ vĩnh viễn không gặp lại" Đây là câu nói cuối cùng của Bạch Viễn, sau câu nói này, Bạch Vụ mở hai mắt ra.

Hắn không để ý đến những sinh mệnh máy móc vô cùng kính nể hắn xung quanh, chỉ cảm thấy... Chính mình dường như đã đánh mất một thứ gì đó.

Tại thành phố Đằng Lâm. Trận bão cát quét qua, làm cho toàn bộ thành phố Đằng Lâm bịt kín một tầng màng lọc màu vàng khô héo. Ở biên giới thành phố Đằng Lâm, những anh hùng đã tôi luyện và chuẩn bị trong một thời gian dài, đã cảm nhận được một cỗ khí tức kinh khủng. Toàn bộ Ác Đọa trong thành phố Đằng Lâm, cũng đều bị lực lượng cường đại chấn nhiếp. Trong toà nhà khoa học kỹ thuật thành phố Đằng Lâm, các nhà khoa học lạnh run, nhưng cuối cùng cũng có người cố lấy dũng khí: "Đã đến thời điểm kiểm nghiệm kết quả!" Tạ Anh Kiệt nhìn về phía phương xa, dần dần, ở phía sau y có nhiều người đứng hơn. Tất cả mọi người nhìn về phía biên giới thành phố. Một trận đại chiến mà hai bên chuẩn bị đã lâu sắp nổ ra. Nhìn từ xa, thành phố Đằng Lâm vẫn là thành phố Đằng Lâm, nhưng có nhiều thứ khác. Khi thân ảnh của Alpha không ngừng tới gần, vào thời điểm cỗ cảm giác áp bách này lan tràn đến thành phố Đằng Lâm, thành phố Đằng Lâm cũng có sự đáp lại của mình.

Ánh sáng vàng đan xen, trải rộng toàn bộ thành phố. Lê Hựu nhìn về phương xa, thậm chí có thể ở bên ngoài cát vàng, thấy được tòa nhà khoa học kỹ thuật mang tính tiêu chí kia.

Cũng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ đang ẩn nấp trong thành phố này. Nàng luôn tò mò không biết trận chiến này sẽ diễn ra như thế nào.

Đi theo Alpha dọc theo đường đi, nhìn Alpha không ngừng thu hồi thân thể, Lê Hựu cũng từng nghi hoặc, tại sao không có ai tới quấy nhiễu Alpha? Thẳng đến khi nhìn thấy những tia sáng vàng chia cắt không gian thành vô số ô vuông ở thành phố này...Lê Hựu mới mơ hồ hiểu ra. Toà trận pháp thời không nghiêm ngặt này, cho dù là Lê Hựu không thể cảm nhận được lực lượng thời không, cũng đã nhận ra khí tức thời gian cùng với không gian bị niêm phong bảo tồn. Muốn hoàn thành trận pháp như vậy, e rằng sẽ không còn thời gian rảnh để làm những việc khác. Alpha khẽ cau mày, sau đó nhíu mày, lạnh nhạt cười nói: "Cũng không tệ lắm." Tỉnh Nhất hiển lộ có chút lo lắng: "Ta chưa bao giờ nhìn thấy trận pháp như vậy."

"Bởi vì sau khi ta bị phong ấn, liền chưa từng xuất hiện từng trận pháp như vậy. Đây là trận pháp đòi hỏi lực lượng thời không to lớn mới có thể xây dựng, sử dụng cả tòa thành phố làm chiến trường, ở trong địa phương chôn vùi trái tim của ta, cố gắng phong ấn ta lần thứ hai" Tỉnh Nhất càng thêm cảnh giác: "Là người chế tạo Tòa Tháp lưu lại?" "Đúng vậy, ta là chủ nhân méo mó, y là chủ nhân trật tự, chúng ta đã từng là bạn tốt, ở trong năm tháng ngắn ngủi, chúng ta đã từng cùng nhau khai phá lực lượng giếng"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right