Chương 1849: Thao túng
Toàn bộ sinh mệnh máy móc, đều sùng bái đối với Bạch Vụ không giải thích được, những sinh mệnh máy móc vốn không nên tồn tại đặc tính sinh vật này, làm ra động tác thần phục của riêng mình. Bạch Vụ không còn vướng bận mọi chuyện phát sinh trong thế giới nội tâm nữa, hắn cười cười nói: "Đơn giản mà nói, chính là một con thỏ suýt nữa giết chết hai người chúng ta, nhưng bị ta giết ngược, hiện giờ sở thú đã...qua cửa." "Qua cửa? Là có ý tứ gì?" "Theo nghĩa đen, nơi này đã không cần thăm dò, chúng ta đã đạt được sự tán thành của Thủ Hộ Giả... Ừm, không đúng, không phải là tán thành, là nhận chủ" Ngũ Cửu nghe không hiểu, nhưng vẫn bị rung động mạnh. "Đi tìm kẻ đã bóp méo thân phận của thành phố." Bạch Vụ hạ mệnh lệnh. Sau đó hắn quay người rời đi, đi ra phía ngoài sở thú.
Những động vật trong sở thú này ban đầu không được rời khỏi sở thú, nhưng bây giờ chúng đã trở thành sinh vật...và có ý thức của riêng mình. Đội quân động vật hùng mạnh, chạy dưới đất và bay trên trời, tất cả bắt đầu tìm kiếm ngọn nguồn méo mó cuối cùng dựa theo mệnh lệnh của Bạch Vụ. Mà những động vật này, đối với Bạch Vụ mà nói, là động vật, đối với những người không biết kinh lịch của sở thú, chúng vẫn là nguồn lây nhiễm máy móc cực kỳ nguy hiểm. Bạch Vụ chẳng những không có bị động vật trong sở thú vây khốn, ngược lại còn có được một đội quân máy móc hùng mạnh. Vào thời điểm rời khỏi sở thú, Bạch Vụ nhìn thoáng qua trang giấy ố vàng trên đỉnh đầu. Trên trang giấy đã thật lâu không có xuất hiện từ ngữ. Dòng chữ phía trên vẫn còn đang dừng lại ở chỗ –– nhà biên kịch. Bạch Vụ nhận thấy rằng các hoạt động tâm lý của mình dường như không còn làm trang giấy biến hoá. Mà thú vị chính là...theo việc đạt được sự tán thành của Thủ Hộ Giả thứ hai. Bạch Vụ bỗng nhiên cảm giác được, chính mình dường như có thể làm rất nhiều chuyện.
Ở trong chớp mắt rời khỏi sở thú, hắn sinh ra một loại cảm giác huyền diệu, dường như mình bây giờ -- Không gì không làm được! Đây đúng là một loại cảm giác vô cùng hư ảo, như thể nó rơi vào trực giác của Bạch Vụ vậy. Nhìn trang giấy ố vàng trên đỉnh đầu, Bạch Vụ giơ tay lên...khẽ gật gật đối với hư không. Ngũ Cửu nhìn không ra, chỉ cảm thấy hành vi của Bạch Vụ rất kỳ quái... Nhưng trên thực tế, Bạch Vụ đang lật trang giấy.
Trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ, bây giờ mình có thể lật từng trang sách được không? Hắn nghĩ như vậy, sau đó làm như vậy. Trang giấy bị lật qua trong chớp mắt, tất cả cũng không có phát sinh biến hóa. Nhưng khi Bạch Vụ thấy được đoạn nội dung nào đó, hắn dùng ngón trỏ...xoá đoạn nội dung kia đi. Mà lúc này, Ngũ Cửu nhắm mắt lại, chậm rãi mở hai mắt ra. Trong tầm nhìn tối tăm, ánh sáng xuất hiện. Thị lực của Ngũ Cửu...lại khôi phục.
Ở trong chớp mắt nhìn thấy Bạch Vụ, loại cảm giác quen thuộc to lớn kia hiện ra từng chút một. Tuy rằng ký ức vẫn không nổi lên, nhưng Ngũ Cửu biết chắc mình biết người này. Mà Bạch Vụ lúc này, vẫn đang đắm chìm trong quá trình “xoá đi” vận mệnh. Trên trang giấy đã viết rất nhiều nội dung, nhiều khi Bạch Vụ không có tận lực đọc, là vì không để cho mình bị ý chí thế giới Giếng nhiễu loạn tâm thần. Hắn sợ hãi những ngôn luận đó. Phảng phất như nói sao làm vậy, phảng phất như vận mệnh của bản thân, có thể dễ dàng chi phối bọn họ. Cho nên vào thời điểm Bạch Vụ nhìn lại những nội dung này, phát hiện ra rất nhiều đồ vật thú vị. Hắn phát hiện ra trong những trang giấy ố vàng này, kỳ thật có hai loại phong cách viết. Loại thứ nhất là vào thời điểm chính mình ngẩng đầu nhìn, đối phương sẽ tận lực biểu hiện ra sự cường đại có thể quyết định hết thảy, mang theo một loại trêu tức. Loại thứ hai thì hiển lộ rất phổ thông bình thường, phảng phất như một người yên lặng ghi chép các loại hành vi, có cảm giác như văn học tư liệu. Trước đây Bạch Vụ chưa từng nghĩ tới, đây là hai phong cách viết khác nhau, người viết xuống
giả trong chớp mắt nhìn thấy Bạch Vụ, loại cảm giác quen thuộc to lớn kia hiện ra từng chút một.
Tuy rằng ký ức vẫn không nổi lên, nhưng Ngũ Cửu biết chắc mình biết người này. Mà Bạch Vụ lúc này, vẫn đang đắm chìm trong quá trình “xoá đi” vận mệnh. Trên trang giấy đã viết rất nhiều nội dung, nhiều khi Bạch Vụ không có tận lực đọc, là vì không để cho mình bị ý chí thế giới Giếng nhiễu loạn tâm thần. Hắn sợ hãi những ngôn luận đó. Phảng phất như nói sao làm vậy, phảng phất như vận mệnh của bản thân, có thể dễ dàng chi phối bọn họ. Cho nên vào thời điểm Bạch Vụ nhìn lại những nội dung này, phát hiện ra rất nhiều đồ vật thú vị. Hắn phát hiện ra trong những trang giấy ố vàng này, kỳ thật có hai loại phong cách viết. Loại thứ nhất là vào thời điểm chính mình ngẩng đầu nhìn, đối phương sẽ tận lực biểu hiện ra sự cường đại có thể quyết định hết thảy, mang theo một loại trêu tức. Loại thứ hai thì hiển lộ rất phổ thông bình thường, phảng phất như một người yên lặng ghi chép các loại hành vi, có cảm giác như văn học tư liệu. Trước đây Bạch Vụ chưa từng nghĩ tới, đây là hai phong cách viết khác nhau, người viết xuống
những chữ này hẳn là cùng một người. Nhưng hiện tại Bạch Vụ bỗng nhiên suy nghĩ, có lẽ khắc xuống những chữ này...không phải là cùng một người. Hắn đã xóa rất nhiều thứ. Ví dụ như thành phố ban đêm. Bầu trời nhanh chóng sáng lên, Ngũ Cửu rõ ràng phát hiện ra, thời gian đếm ngược trong mắt rút ngắn bảy giờ. Thành phố Vốn dĩ đang là ban đêm, lại nghênh đón sáng sớm. Lúc này y có thể nhìn thấy rõ hơn động tác của Bạch Vụ. Y tin chắc rằng sự thần kỳ mà chính mình trải qua, đều là Bạch Vụ đang thao túng. "Đây là làm sao làm được?" "Một loại phần thưởng khi chúng ta chinh phục sở thú, Phó Đoàn Trưởng tạm thời đừng nói nữa, ta hiện tại...tương đối bận rộn." Xóa đi những chữ này, đối với Bạch Vụ mà nói, là một loại hành vi vô cùng tiêu hao tinh thần lực. Ban đầu, Bạch Vụ chỉ xóa đi phần Ngũ Cửu bị mù.
Nhưng theo Bạch Vụ cải biến thời tiết, cải biến ngày đêm, đồ vật thay đổi càng ngày càng nhiều... Bạch Vụ có thể cảm giác được rõ ràng, tinh thần lực của chính mình giống như muối bỏ biển. Nhất là khi Bạch Vụ cố gắng khắc chữ trên trang giấy...bản năng sinh ra một loại cảm giác mẫu thuẫn cùng với cảm giác nguy cơ. Hắn không làm được điểm này, nhưng đồng thời lại cảm thấy, chính mình nếu quả thật làm...sẽ được không bù mất. Khắc xuống chữ ở trên trang giấy, chuyện này có nghĩa là hắn đang làm những chuyện giống như ý chí thế giới Giếng. Loại chuyện này, thật sự có khả năng làm được sao? Bạch Vụ hô hấp càng dồn dập, không chỉ là tinh thần lực tiêu hao. Ngũ Cửu rõ ràng phát hiện ra, tên tiểu tử này chảy mồ hôi. Bọn họ đã là tồn tại cường đại cỡ nào, thậm chí đã trải qua chiến đấu cường độ siêu cao, cũng không nhất định sẽ cảm thấy mệt mỏi. Từng chút một, ánh mặt trời ló dạng trên thành phố, như thể một miếng bánh mì được phết mứt vàng.
Bạch Vụ cố gắng xoá đi rất nhiều thứ.