Chương 1853: Cảm giác vô cùng quen thuộc
Bạch Vụ trong lúc nhất thời cũng không quen. Ánh mắt này trước kia, tốt xấu còn có thể giả bộ che lấp ý tứ, kiêu ngạo một chút. Hiện tại lại không thể chờ đợi trực tiếp đập tất cả các tin tứ vào mặt. Rất tốt, Bạch Vụ bỗng nhiên có một loại cảm giác ánh mắt đang trả thù ý chí thế giới Giếng. Chính mình tiến vào thế giới này, đã bị ý chí thế giới Giếng xoá bỏ một thiên phú mấu chốt nhất. Bây giờ nghĩ lại, nếu có Phổ Lôi Nhãn, có lẽ mình đã tiến vào giai đoạn kế tiếp. "Cho nên người biết mục tiêu ở đầu...ánh mắt của người có một loại năng lực nào đó, có thể thấy được?" "Đúng vậy." "Vậy tại sao còn phải tra tấn hai người tự do kia?" "Sở thích."
Ngũ Cửu chịu phục. Kỳ thật Bạch Vụ cũng chỉ là xác nhận một chút, có thể moi ra một ít tin tức càng hữu dụng hay không. Đương nhiên, hắn chán ghét những cái người tự do tuyệt đối này. Bởi vì hắn đã từng gặp được người tự do tuyệt đối.
Trang viên to lớn và hoa lệ không thuộc về thành phố Bách Xuyên, kỳ thật Bạch Vụ cũng không biết, vì sao lại nhét trang viên Thực Thành vào thành phố Bách Xuyên. Vì sao ý chí thế giới Giếng, sẽ khiến cho trang viên Tử La trò chơi gia đình kia có hiệu lực tại thành phố Bách Xuyên, mà không phải là Thực Thành. Nó có thực sự chỉ là méo mó trầm trọng kết hợp với những cảnh tượng mà mình đã trải qua? Dường như cũng không phải, Bạch Vụ luôn cảm thấy rằng ý chí thế giới Giếng còn có hàm nghĩa càng sâu hơn. Nhưng hắn không rảnh ngẫm nghĩ.
Ở ngoại ô phía tây thành phố Bách Xuyên, Bạch Vụ tìm thấy trang viên quen thuộc này. Chỉ là trong trang viên, không có những người đáng thương bị ép chơi trò chơi một nhà ba người
đó.
Những tòa nhà văn phòng sang trọng một thời của Chung gia vẫn còn ở đó. Căn cứ theo ký ức, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, rất nhanh tìm được địa phương Tử La bị kích thích lúc trước. Rất nhiều thứ tuy thay đổi, nhưng vẫn có rất nhiều thứ không có cải biến. Tử La đích xác hòa làm một thể cùng với trang viên, sau đó trải qua một tầng méo mó càng sâu, quy tắc Tử La lan tràn ra cả thành phố. Mọi thứ đều đã rất rõ ràng, vào thời điểm Bạch Vụ dùng Phổ Lôi Nhãn quan sát trang viên, cũng đã được giải đáp. Hắn chợt phát hiện ra, tất cả khảo nghiệm, kỳ thật đã không có ý nghĩa. Ngũ Cửu yên lặng đứng ở bên ngoài toà nhà, tòa nhà văn phòng này từng là địa điểm trước đây của một công ty nổi tiếng. Nơi này cất giấu rất nhiều bí mật có thể thăm dò, chẳng qua Bạch Vụ phảng phất như quen thuộc
đối với mọi thứ ở nơi này. Vì vậy cuối cùng, Ngũ Cửu dừng lại ở bên ngoài một căn phòng bị nghi ngờ là hiện trường vụ án, Bạch Vụ thì ở bên trong, giao lưu cùng với một cô gái mặc váy tím. "Giống như đã từng quen biết..." Một cảm giác lạ lùng nổi lên, khiến cho Ngũ Cửu luôn cảm thấy rằng, chính mình đứng bên ngoài chờ đợi và canh giữ trong khi Bạch Vụ đang đứng bên trong thương lượng với một quái vật nào đó...là một loại cảm giác vô cùng quen thuộc. Phảng phất như loại tình cảnh kinh điển này đã từng xuất hiện rất nhiều lần. Nhưng y vẫn không nhớ được gì cả. Ý chí thế giới Giếng rất cường đại, khiến cho Ngũ Cửu có thể có một ít cảm giác quen thuộc, lại không thể có được trí nhớ đầy đủ giống như Bạch Vụ. Toàn bộ nhân loại sinh tồn tại thành phố Bách Xuyên cũng vậy, bọn họ tạm thời thoát khỏi quy tắc, lại vẫn không nhớ nổi ký ức những thân phận trước đó của mình. Chẳng qua trực giác của Ngũ Cửu cũng rất chuẩn, phảng phất như Bạch Vụ có thể giải quyết hết thảy vấn đề, loại cảm giác này khiến cho y không có chút lo nghĩ nào. Y yên lặng lắng nghe lời nói của Bạch Vụ, theo bản năng còn muốn móc bút ký ra ghi chép.
Đúng vậy, lại là một động tác phảng phất như là vô cùng quen thuộc. Nhưng y không có bút ký, y vào ngày hôm qua, còn là một đầu bếp. Cho nên Ngũ Cửu cũng chỉ có thể dựa vào trí nhớ, ghi nhớ lời Bạch Vụ nói ở trong đầu. Đây là một câu chuyện xưa như thế nào? Đại khái là cô gái đã từng có một gia đình hạnh phúc, nhưng sau này nàng mới biết rằng không phải như vậy, nàng có một người mẹ với cuộc sống riêng tư lộn xộn và một người cha miệt thị mọi thứ. Nàng cuối cùng bởi vì một ít kinh lịch, dẫn đến biến thành quái vật, dung hợp cùng với trang viên. Chấp niệm kia chế tạo một cái quy tắc làm cho người ta phải sắm vai tốt thân phận của mình. Nàng ở sâu trong nội tâm, hi vọng mẹ vĩnh viễn sắm tốt vai mẹ, cha vĩnh viễn sắm tốt vai cha. Sau khi quy tắc này bị bóp méo, liền lan rộng ra toàn bộ thành phố, đến mọi thân phận. Để ban thưởng sắm vai thân phận tốt, họ cũng được thay đổi thân phận thường xuyên, nếu biểu hiện của họ tốt, cũng sẽ có được khởi đầu và tài nguyên tốt hơn, nếu biểu hiện kém, sẽ bắt đầu với tài nguyên bết bát hơn. Thời gian dần qua, người tự do ra đời.
"Ta đã từng gặp được một người tự do chán ghét, ở trong thế giới của ta kia, người đó tên là Chung Húc." Ngũ Cửu ở ngoài cửa nghe được hai chữ này còn không có phản ứng gì, nhưng y cảm giác được, Tử La trong cửa, dường như trở nên vô cùng táo bạo. "Tử La, ngươi thật sự làm cho ta thất vọng, ngươi chán ghét Chung Húc, ngươi lại sáng tạo ra một đống Chung Húc" Đối mặt với Hồng Ân, Bạch Vụ là cảm hóa Hồng Ân, bởi vì Hồng Ân để cho hắn làm như vậy. Cho nên đối mặt với Hồng Ân hai lần, Bạch Vụ đều không có cải biến ước nguyện ban đầu. Đối mặt với Tử La, Bạch Vụ vẫn là không thèm che giấu chán ghét, vì vậy, hai lần đều là như thế. "Ngươi thật sự là một đứa trẻ làm cho người ta buồn nôn, người biết về sau Chung Húc làm sự tình gì tại Tòa Tháp không?"
"Cho nên người đã hiểu chưa? Ngươi cùng với Chung Húc chính là một loại người! Ngươi chính là người người ghét nhất kia!" Một loạt lời nói của Bạch Vụ đã trực tiếp phá vỡ lớp phòng thủ của Tử La, trong quá trình này, Bạch Vụ lấy vé tàu ra, đồng thời cũng đề cập không ít quá khứ của Chung Húc trước khi vào Toà Tháp. Đó đều là kinh lịch của Bạch Vụ ở trong trang viên Tử La. Những vật này, cũng làm cho Tử La tin chắc rằng, người trước mắt, đích thực đã từng gặp Chung Húc. "Im ngay! Ta làm sao có thể giống như gã! Kẻ buồn nôn kia, gã phản bội ta! Ta làm sao có thể giống như gã!" "Thật sao? Ta còn tưởng rằng ngươi một mực lấy Chung Húc làm gương? Bằng không người làm sao có thể tạo một đống Chung Húc?" "Tùy ý chà đạp sự nỗ lực của người khác, phá huỷ gia đình của người khác ở trước mặt người khác, coi thường tất cả quan hệ xã hội và ràng buộc thân phận, đây không phải là Chung Húc sao? Có gì khác với nhóm người tự do của ngươi không?"