Chương 1857: Tương tự với cảnh trong mơ
Khuôn mặt tươi cười bỗng nhiên cứng lại, trong mắt Yến Cửu tuôn ra bị thương trong chớp mắt: "Cho nên...ngươi chính là đến nói lời từ biệt?" Bạch Vụ nhìn đôi mắt này, trong đầu đã hiện ra rất nhiều người. "Chỉ là tạm thời, đợi đến khi ta trở lại thành phố Bách Xuyên, ta sẽ đi gặp ngươi." "Được rồi. Vậy người chú ý an toàn" Khá tốt, chỉ là chia lìa ngắn ngủi, trong lòng Yến Cửu vui vẻ trở lại. Nàng vẫn nhớ rõ Bạch Vụ, thân phận của mình bất kể là bố trí lại hay không có bố trí, nhưng hiện tại vẫn là vợ của Bạch Vụ. Hơn nữa trong đoạn đối thoại vừa rồi, Bạch Vụ là đang biểu đạt không nỡ bỏ đối với chính mình sao? Đúng vậy? Đúng vậy? Tâm tình của nàng dường như chỉ bị ảnh hưởng bởi một người, nàng có thể
vui vì lời nói của Bạch Vụ, hoặc nàng có thể buồn ngay lập tức vì lời nói đó. Nàng bây giờ là cao hứng, cho dù còn không biết tương lai sẽ phát sinh cái gì. Chẳng qua là lúc Bạch Vụ rời đi, nụ cười trên khóe miệng nàng rõ ràng vẫn còn ở đó, nhưng ánh mắt nhất thời lại trống rỗng. Một lượng lớn ký ức có quan hệ cùng với Bạch Vụ, bị loại bỏ trong chớp mắt. Nàng đờ đẫn rơi nước mắt, trong nội tâm rất khó chịu, nhưng lại trống trơn, không biết vì sao lại khó chịu.
Bạch Vụ chậm rãi bước ra khỏi chung cư, trong đầu nhớ lại cuộc nổi loạn duy nhất trong cuộc đời của Yến Cửu, Đó là tại tầng 3 Tòa Tháp, thiếu nữ nhu nhược phát tiết sự bất mãn trong nội tâm đối với tất cả mọi người, biểu đạt sự kháng cự đối với cuộc hôn nhân kia. Thiếu nữ luôn luôn yếu thế lại triển lộ ra sự quật cường trước đó chưa từng có, mà hết thảy cũng là vì chính mình.
Nếu như mình không trở về nữa...nàng đại khái sẽ một mực chờ đợi? Giống như là Yến Cửu ở thành phố Bách Xuyên trong hiện thực vậy, đến nay hẳn là vẫn còn đang chờ chính mình. Bạch Vụ rất hi vọng sẽ có bắt đầu và kết thúc, nhưng hắn không biết tương lai sẽ như thế nào. Cho nên chỉ có thể làm một việc giống như vẽ vời cho thêm chuyện ra, ưng thuận hứa hẹn, nhưng lại xoá đi ký ức.
Sắc trời dần sáng, nhưng ban đêm cũng chưa có chấm dứt. Ở trong mắt Ngũ Cửu, ban đêm vẫn là ban đêm, y vừa nói lời từ biệt với Nguyễn Thanh Vân, chuẩn bị bắt đầu cuộc mạo hiểm tiếp theo với Bạch Vụ. Mà ở trong mắt Bạch Vụ, đầu bên kia tòa thành phố này, đã bị bức màn màu vàng to lớn khô héo ngăn cách ánh mắt. Cuộc mạo hiểm đô thị, đã triệt để chấm dứt. Kế tiếp, mới là diện mạo chân chính của tầng 5. Đáp án về giếng, có lẽ nằm ở ngay đằng sau bức
màn màu vàng to lớn. Giống như một đám mực rơi trên trang giấy vẽ màu vàng đã khô héo, mực chiếm giữ bức màn từng chút từng chút, cuối cùng lại lan ra thành hình dáng của một người một cách không thể giải thích.
"Đánh cuộc không hề có hồi hộp, là ta thắng" Sau bức rèm, một thanh âm cẩn thận tỉ mỉ xuất hiện. Mọi thứ đều rất tương tự với cảnh trong mơ. Nhịp tim của Bạch Vụ tăng lên mấy lần, bởi vì vào giờ khắc này, hắn rốt cục cũng cảm giác được một cỗ khí tức vô cùng quen thuộc...nước giếng. Mọi người trong thành phố vẫn còn đang vui mừng hoặc khiếp sợ trước bước ngoặt to lớn mà họ sắp trải qua. Tâm tình biến hoá to lớn của việc lo lắng được mất, khiến cho nhóm Ác Đọa ở tòa thành phố này đều hưng phấn không thôi. Nhưng không có ai nhận thấy, ở trong chiều không gian nằm ngoài tầm nhận thức của bọn họ, một thứ gì đó vô cùng rộng lớn và bí ẩn đang giáng xuống.
Chỉ có Bạch Vụ có thể thấy được. Bầu trời phiếm vàng bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng màu vàng cát, toàn bộ thế giới như chìm trong một thùng thuốc nhuộm khổng lồ. Chỉ là một lát thất thần, Bạch Vụ đột nhiên phát hiện ra...thế giới xung quanh mình, các tòa nhà, biển quảng cáo, đường phố, mặt đất dưới chân, đèn đường, thậm chí cả bướm đêm, đều đông cứng. Tất cả chúng đều được bọc trong một lớp cát vàng. Bức màn khổng lồ biến mất trong nháy mắt, chỉ có hai cỗ khí tức hùng vĩ thần bí, tràn ngập tại ở giữa thiên địa. "Cho nên người xác định là hắn sao? Sao chúng ta không chuẩn bị thêm một chút...chuyện này không khó lắm phải không?" Thanh âm bén nhọn, giỏi về giễu cợt nói. Mà đáp lại thanh âm này, là thanh âm cẩn thận tỉ mỉ ở trong giấc mơ: "Hắn có thể thấy được chúng ta." "Ngươi làm sao không nói sớm?" "Hắn thậm chí đã từng ở trong mộng cảnh, dùng trực giác cảm ngộ chúng ta...hắn rất thích ứng
đối với chúng ta. Hoặc là nói rất thân thiện với chúng ta." "Ngươi làm cho ta có một loại cảm giác rất không thoải mái, úc! Ta biết đó là cảm giác gì, chúng ta giống như hai tên ngốc đang nói to âm mưu của mình!" Cát vàng bao phủ thế giới, thậm chí bầu trời cũng chuyển sang màu vàng cam, Bạch Vụ đứng ở trong thế giới dường như bị đóng băng thời gian, nhìn thấy hai bóng đen như mực, không ngừng tới gần. Bọn họ từ huyền bí và tráng lệ không gì sánh được dần dần trở nên nhỏ bé hơn, chỉ có thanh âm không thay đổi, luôn văng vẳng bên tai. Hai bóng đen thu nhỏ đến bộ dáng giống như Bạch Vụ, bọn họ giống như bóng tối không thể bị ánh sáng xua đuổi, giống như là bóng tối ngăn cách với vật thật nhưng có thể tồn tại độc lập. Bạch Vụ cảm thấy phong cách nói chuyện của đối phương, hẳn là hai người có tính cách rất khác nhau, hơn nữa đối phương dường như đã nhận ra...chính mình đã từng gặp họ ở trong mộng. Vì vậy hắn chủ động chào hỏi: "Tình huống bây giờ là như thế nào, ta đang ở thành phố Bách Xuyên sao?" "Nhìn đi nhìn đi! Chết tiệt, hắn quả nhiên có thể thấy được chúng ta! Điều này thật hiếm thấy!"
Thanh âm bén nhọn kia nghe không ra là kiêng kị hay là kinh hỉ.