Chương 1864:
"Đương nhiên, đây chỉ là lịch sử, không phải là chuyện xưa, chuyện xưa chú ý sự khởi đầu và kết thúc, mà lịch sử...hầu hết mọi người đều bỏ cuộc sau khi đạt đến bước thứ chín mươi chín, ta hiểu ngươi." "Chúng ta có thể đưa người và đồng bản của ngươi trở về để tận hưởng những ngày cuối cùng, có lẽ Alpha sẽ xem xét buông tha các ngươi, gã có lẽ sẽ hoài niệm những người đã từng phản kháng
đó?" "Tên gia hoả này rất thích làm loại chuyện này, nuôi nhốt những con vật nhỏ không thể đánh bại gã, hahahahahaha..." Phép khích tướng là vô dụng đối với Bạch Vụ, Bạch Vụ rất rõ ràng lựa chọn mình làm ra có nghĩa là cái gì. Quy Tắc Chi Tâm cũng nhìn ra điểm này. Nó không có giễu cợt Bạch Vụ, mà chỉ để Bạch Vụ nhìn thấy một hình ảnh trong tương lai.
Nó đã từng để cho Bạch Vụ chứng kiến thế giới méo mó, hoặc là thông qua ngôn ngữ, nó tin tưởng Bạch Vụ đã hiểu thế giới kia có bao nhiêu đáng sợ. Thứ hiện tại nó muốn cho Bạch Vụ nhìn thấy, là một thế giới khác, thế giới này vô cùng chân thật, chân thật đến nỗi dường như là tương lai sau khi hắn đưa ra lựa chọn. "Chúng ta sẽ không bắt buộc ngươi, bởi vì chúng ta rất rõ ràng, so với người, vị đồng bọn kia của người càng giống một vị anh hùng hơn, nhưng ta vẫn hi vọng...ngươi sẽ nhìn thấy hình ảnh này."
Cát vàng bị thổi bay trong nháy mắt, Bạch Vụ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Cảnh tượng xung quanh nổi lên gợn sóng, và khi gợn sóng được làm phẳng đi...hắn đã bước vào
một thế giới khác do Quy Tắc Chi Tâm sáng tạo. Trong trường trung học thành phố Bách Xuyên, truyền đến tiếng đọc sách văng vẳng. Trên đường phố bên ngoài khuôn viên trường, thỉnh thoảng có xe cộ qua lại, các cửa hàng trên phố học phủ đều làm ăn phát đạt. Hơi nước trắng xóa bốc ra từ quán bánh bao, trẻ con và nhân viên văn phòng xếp hàng dài mua đồ ăn sáng. Thành phố Bách Xuyên có hơi đông đúc trong giờ cao điểm, nhưng thời tiết lúc 7 giờ có thể xoa dịu
sự phiền muộn trong lòng mọi người. Thời gian rất nhanh liền đến buổi chiều cuối tuần, trong cửa hàng đồ chơi của tòa nhà thương mại, những đứa trẻ đang lựa chọn chiếc mặt nạ hình mặt cười yêu thích của mình. Mà ở hiệu sách bên cạnh, một thiếu niên có phần luộm thuộm, đang lúi húi đọc bộ truyện tranh mới nhất hàng tuần, đôi mắt sáng rực. Vẻ ngoài của y hiền lành vô hại, có lẽ có chút nhát gan trong cuộc sống, nhưng cũng tạo ra cho người ta một loại cảm giác vào thời khắc mấu chốt, cũng có thể có dũng khí hy sinh tính mạng vì người nào đó. Truyện tranh Quái Nhân Mặt Nạ đã được xuất bản đến tập 22, y đang mua ấn bản mới nhất, tập truyện này rất đặc sắc. Tập này ngừng ở chỗ quái nhân mặt nạ đời thứ hai triệu tập đồng bọn, đối phó với gã béo trong sắc vực kia, Cửu Đầu Xà cùng với các bộ hạ năm đó phát ra tiếng hò hét nhiệt huyết sôi trào...tác giả thông báo rằng y sẽ đi ra ngoài để thu thập tài liệu trong tuần này, và việc xuất bản sẽ bị đình chỉ trong một tuần. Điều này cũng dẫn đến tập truyện mới có lượng tiêu thụ rất cao.
Thiếu niên lật xem tập truyện với nụ cười trên môi: "Ta sắp xuất hiện trong số truyện sau rồi! Thực hoài niệm!" Khóe miệng của y nở nụ cười, nhưng nụ cười có phần không phù hợp với thần thái trẻ trung của chính mình, dường như ở trong chớp mắt này, trở nên tang thương, trong mắt mang theo một phần ưu thương. Ở quận phía tây bắc của thành phố Bách Xuyên có một thị trấn nhỏ, trong thị trấn có một quán cà phê, trong quán cà phê, một người nam nhân lịch lãm, ưu nhã, gần như hoàn hảo ngồi ở một góc, an tĩnh đánh giá người đi qua lại. Thỉnh thoảng có một số cô gái muốn bắt chuyện với người nam nhân có thể là 20 tuổi cũng có thể là 40 tuổi này, nhưng đối phương chỉ mỉm cười và lắc đầu. Một ánh mắt liền có thể khiến người ta
biết khó mà lui. Y dường như đang chiêm ngưỡng cảnh sắc của thế giới này, nhưng ngẫu nhiên sẽ trở nên buồn vô cớ, chỉ là trong nháy mắt rất ngắn ngủi, tâm tình sẽ quay trở lại, lại trở thành người nam nhân hoàn hảo tuyệt đối đó. Người phục vụ trong quán cà phê cho rằng, người này nên được chiêu đãi miễn phí, bởi vì khí chất cá nhân của y có thể khiến việc kinh doanh trong quán cà phê trở nên tốt hơn.
Nhưng đôi khi.y sẽ ở trong khoảnh khắc ánh mắt người nam nhân thay đổi, ở trong khe hở thật nhỏ...như thể xen lẫn một nỗi cô đơn to lớn. Hình ảnh lại thay đổi, trong thành phố xảy ra một vụ tai nạn. Tốt đẹp tuyệt đối là không tồn tại, thật giống như thành phố dường như đã không còn bị méo mó làm phức tạp, nhưng vẫn có thể bị nhân tính làm phức tạp. Tội ác luôn xảy ra, nhưng vẫn luôn rất dễ dàng bị ngăn lại. "Ah, đối với người như ngươi, ta trước kia có thể đánh một trăm người có biết không? Cái tốt không học lại đi học cái xấu, cầm một khẩu súng lục liền cho rằng mình vô địch? Có muốn lão tử đưa cho ngươi cả khẩu AK hay không?" Tay cảnh sát giống như phụ nữ cứ lảm nhảm, tuy y và nữ nhân lạnh lùng như băng kia đều là những người đẹp mắt nhất trong đội cảnh vệ, nhưng tính cách của hai người lại hoàn toàn khác nhau. "Được rồi, mang về thẩm vấn đi. Đừng có lãng phí thời gian ở chỗ này, nếu có thời gian và sức lực thì hãy đi tuần tra" Nam nhân vóc dáng không cao, rõ ràng thấp hơn những người khác một cái đầu, lại là người có địa
vị cao nhất trong nhóm người này. Bọn họ đã từng có thực lực chênh lệch quá lớn, nhưng về sau thực lực chênh lệch càng ngày càng nhỏ, nhưng vẫn không thể so với đội trưởng lùn nhất. Y luôn là người làm việc chăm chỉ nhất kia, bất kể trong hoàn cảnh nào. Nhưng ngay sau khi y ra lệnh một cách vô cùng uy nghiêm, chuông điện thoại vang lên.