Chương 1872: Lấy thực lực ra đi
Cho tới bây giờ, ai cũng chưa từng nhìn thấy một kích toàn lực của Tỉnh Tứ. Quái nhân mặt nạ thứ nhất năm đó, tuy đã từng giao thủ với Tỉnh Tứ, nhưng Tỉnh Tứ lúc đó, còn chưa có trải qua không ngừng lĩnh ngộ ở trong 700 năm. Còn chưa thể dung nhập lĩnh vực giống ngược vào trong từng chiêu từng thức. Quái nhân mặt nạ thứ nhất cũng đứng lên vào thời điểm này: "Kế tiếp, liền xem Tỉnh Tứ có thể ngăn chặn Alpha hay không. Chư vị...nếu như Tỉnh Tứ thất thủ, cũng không nên hoảng hốt, tiếp tục làm chuyện chúng ta nên làm." "Nếu như bị Alpha tìm được thì sao?" Người săn đuổi hỏi. Quái nhân mặt nạ thứ nhất trầm mặc vài giây, ánh mắt rơi vào trên những bia mộ đó: "Vậy chúng ta liền chôn cất cùng một vị trí cùng với những anh hùng đã từng phấn đấu vì nhân loại đó." Y quay người đi về phía vòng xoáy màu vàng, đó là lối vào đi đến khu vực kế tiếp.
Lâm Duệ nói: "Tiền bối...ngươi muốn đi làm cái gì?"
Quái nhân mặt nạ thứ nhất cười cười, y quen đeo mặt nạ, nhưng gần đây một mực không có đeo lên.
Hiện giờ y lại lấy mặt nạ ra. "Cùng đi với Alpha còn có một người" Tỉnh Nhất. Lâm Duệ kinh ngạc nói: "Ngươi muốn...đối phó gã?" Y không biết Tỉnh Nhất đến cùng mạnh cỡ nào, nhưng y tin chắc rằng, tồn tại mạnh nhất phía dưới Tỉnh Tứ họ Tỉnh chính là Tĩnh Nhất. Quái nhân mặt nạ thứ nhất gật gật đầu: "Ở giữa ta cùng với gã, có chút ân oán, bất kể như thế nào đều cần phải đi chấm dứt. Hơn nữa người này rất nguy hiểm, nếu mặc kệ, nói không chừng gã cũng sẽ tìm được biện pháp phá vỡ mê cung thời không." "Ta đi cùng với ngươi." Lâm Duệ còn chưa dứt lời, đã bị quái nhân mặt nạ thứ nhất cắt ngang: "Đây là sự tình của người thời đại trước, người lưu lại thủ ở chỗ này. Phải tin tưởng thần tượng của ngươi, ta cũng rất mạnh."
Biểu tình của quái nhân mặt nạ thứ nhất là không thể nhìn thấy, vào thời điểm y quay đầu lại nhìn về phía Lâm Duệ, Lâm Duệ chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt tràn ngập chiến ý, cùng với nụ cười vĩnh viễn sẽ không biến hóa trên mặt nạ. Y cảm thấy mình nên ngăn cản quái nhân mặt nạ thứ nhất. Nhưng y không mở miệng được. Ánh mắt của người nam nhân này không phải là ánh mắt đi tìm chết, mà là chân chính muốn đi chấm dứt hết thảy. Nhìn quái nhân mặt nạ thứ nhất như vậy, Lâm Duệ đột nhiên cảm giác được... Người nam nhân này là bất khả chiến bại. Thân ảnh của quái nhân mặt nạ thứ nhất biến mất, một trận đại chiến khác được bắt đầu. Lâm Duệ kỳ thật rất muốn đi xem, anh hùng từng là một thể với chính mình, đến cùng đối mặt với cường địch như thế nào. Nhưng y vẫn là dừng lại, ở lại nghĩa trang trong không gian này. "Căn bản không có thời đại trước cùng với thời đại sau, anh hùng...sẽ vĩnh viễn không hạ màn, cố gắng lên! Một ta khác!"
Tòa nhà đột ngột nâng lên bởi một lực lượng mạnh mẽ, vô số toà nhà mọc lên san sát như rừng, như thanh kiếm mảnh mai trước mắt hai gã khổng lồ. Cuộc quyết đấu giữa Alpha cùng với Tỉnh Tứ cuối cùng cũng bắt đầu. Không gian tan vỡ từng mảnh một. Nhưng không có liên quan, Tỉnh Tứ căn bản không cần chú ý cái gì, y chỉ cần không ngừng tiến công! Dưới sự kéo dài của trục thời gian, trong mê cung thời không này, không gian như vậy là có vô số. Phá hủy ngày hôm nay, liền đi đến ngày tiếp theo hoặc là ngày trước đó. Phá hủy năm này, liền vượt qua năm tiếp theo hoặc là năm trước đó. Bản thân mê cung thời không to lớn chính là một cái chiến trường không thể bị tiêu hao. Cũng chỉ có chiến trường như vậy, mới có thể khiến cho hai quái vật cấp khởi nguồn thống khoái đánh một trận. Quyền ảnh mênh mông tuyệt diệt hết thảy, vẻn vẹn chỉ một quyền liền có uy thế diệt thế.
Nhưng Tỉnh Tứ tiến công, quyền ảnh như vậy căn bản là vô cùng vô tận, liên miên không dứt! Mọi thứ trong mỗi một không gian không ngừng vỡ vụn, tan rã, hoá thành tro bụi. Công kích của y rất kinh khủng, nhất thời áp chế Alpha. Nếu như Lê Hựu có thể thấy một màn này, nhất định sẽ kinh ngạc thế giới này còn có tồn tại có thể trấn áp Alpha. Chỉ là sau mấy trăm quyền...Alpha vẫn là bộ dáng không sợ hãi không nóng nảy kia. Thân thể của gã đã bị quyền ảnh to lớn nghiền ép mấy trăm lần, thân hình cũng trở nên bắt đầu vặn vẹo, nhưng chỉ cần thế công của Tỉnh Tứ hơi dừng lại, liền lại khôi phục trong chớp mắt. Công kích như điên cuồng cũng không khiến cho Alpha chịu tổn thương chân thực, chẳng qua Tỉnh Tứ cũng không ngoài ý muốn. Y thu hồi nắm tay. "Lấy thực lực ra đi, chủ nhân méo mó!" "Ta cũng không có ngạo mạn, con của ta, trên thực tế giếng ngược của người khiến cho ta rất không thoải mái. Chẳng qua ta đã có được đáp án ta muốn, kế tiếp, ta sẽ giết người" Alpha - người luôn giống như một vị thần, rốt cục cũng thay đổi dáng dấp.
Màn sương đen dường như trở nên dày đặc hơn vào lúc này. Chúng quấn quanh thân hình Alpha, Tỉnh Tứ cũng cố gắng tấn công Alpha vào lúc này... Nhưng trong màn sương đen to lớn, một bàn tay kỳ quái bỗng nhiên tiếp được một quyền của Tỉnh Tứ. Trên cánh tay này mọc đầy miệng kỳ quái, giữa răng và lưỡi có một loại chất lỏng sền sệt màu tím đen. Màn sương mù đen bộc phát ra, bao trùm khắp không gian. Mọi thứ xung quanh, phảng phất như bị đổ lên một tầng mực. Trên bầu trời cao mấy vạn thước, những màn sương đen này tụ lại thành một đám mây đen dày hơn cả tinh không, phong tỏa toàn bộ tinh không. "Ngươi thích vật lộn? Như vậy chúng ta liền buông tha lĩnh vực, đánh một trận sảng khoái!" Con quái vật được bao bọc trong màn sương đen cuối cùng đã lộ ra thân thể hoàn chỉnh... Hình thể của nó cùng với Nhiếp Trọng Sơn có chút tương tự, nhất là sừng và cánh, khiến nó trông giống như là một Ác Ma. Chỉ là so sánh với nhau, càng thêm méo mó và tà ác, cũng càng thêm...mạnh mẽ.