Chương 230: Kinh khủng
TV tắt đi.
Bạch Vụ vẫn còn đang suy tư về sự liên quan giữa những tin tức trên TV này, liền ngay cả hắn cũng không có nhận thấy, TV kỳ thật không có tắt đi, ở sâu trong bóng tối...nó vẫn đang phát hình gì đó.
…
Tần Lâm rất kỳ quái, chính mình rõ ràng vừa mới lên giường, vì sao chăn mền lại ấm áp như vậy?
Đây quả thực giống như là đã từng có người nằm trên giường. Tuy lá gan của y không lớn, nhưng mạch não của y sẽ không nghĩ mọi thứ theo hướng sợ hãi.
Y sợ hãi loại nguy hiểm thật sự kia, chứ không sợ quỷ quái. Quỷ quái nếu quả thật tồn tại, đối với Tần Lâm mà nói, vào trước 12 giờ đêm, mình cũng sẽ không có khả năng bị quỷ để mắt.
Vì vậy y có lòng tin rất lớn nằm ở trên giường, và trở thành người đầu tiên trong số sáu người ngủ thiếp đi.
Ngay cả khi y ngáy, chất lượng giấc ngủ của y vẫn tốt một cách đáng ngạc nhiên trước 12 giờ đêm.
Theo Tần Lâm tiến vào giấc ngủ sâu hơn, một bên chăn khác dần dần phồng lên.
Từng sợi tóc đen quấn ở trên cổ Tần Lâm, Tần Lâm cảm thấy hơi ngứa nên gãi gãi cổ, chép miệng, trở mình.
Vào lúc này, 23:59, nếu như y mở mắt, đó là một phút đồng hồ may mắn cuối cùng y có được.
May mắn lớn nhất lúc này chính là có thể ngủ say.
Trong giấc mơ của Tần Lâm, y trở thành một người phụ nữ, kiên nhẫn chờ đợi sự trở về của một người đàn ông nào đó trong nhà.
Đây vốn nên là nội dung một giờ sau, Tần Lâm bởi vì trực tiếp ngủ mất, không có trải qua một màn kinh khủng nhất.
Doãn Sương thì đang trải qua một màn này.
Trong một tiếng trước đó, nàng lục tung cả căn phòng, nhưng không tìm thấy tóc rụng.
Ngay cả sợi tóc bị nàng hất ra vừa nãy, cũng không thấy.
Trước đó không lâu chăn mền bị gió thổi có chút lạnh, nhưng vào thời điểm nằm trên đó, lại cảm thấy rất ấm áp.
Cho dù lúc này đã ngủ rồi, Doãn Sương cũng là loại giấc ngủ rất nông kia, căn bản không thể tiến vào giấc ngủ sâu.
Huống chi nàng cũng không có ngủ, kết quả là Doãn Sương thấy được một màn dọa người nhất.
Chiếc chăn bông dần dần phồng lên, một người phụ nữ thò đầu ra khỏi chăn, đưa mái tóc đen dài về phía Doãn Sương.
Người tiến vào biệt thự, đều sẽ cảm nhận được sợ hãi vào ban đêm, Doãn Sương đích xác có chút sợ hãi.
Thế cho nên với tư cách là thành viên điều tra, phản ứng đầu tiên của nàng không phải là chiến đấu, mà là tông cửa xông ra.
Nhưng cửa...bị khóa.
Doãn Sương vừa sợ vừa giận, trực tiếp đá vào cửa.
Chuyện kế tiếp rất quái dị ——
Cửa tuy bị đạp ra, nhưng cảnh tượng ngoài cửa, nàng nhìn thấy một nữ nhân, đang đưa lưng về phía nàng.
Khiến cho da đầu của Doãn Sương tê dại là, nữ nhân kia mặc áo ngủ giống như nàng, dáng người cũng rất tương tự, mà ngoài cửa không phải là hành lang, mà là căn phòng nàng muốn rời khỏi.
Nơi này phảng phất như là một vòng tuần hoàn, đá văng cửa căn phòng, lại sẽ tiến vào một căn phòng khác giống như đúc.
Quỷ rất kinh khủng, cho dù là tại tận thế cũng vậy, bởi vì đối với nhân loại mà nói, Tòa Tháp có thể ngăn cách Ác Đọa, lại vô pháp ngăn cách sợ hãi trong lòng đám người.
Mặc dù chưa có ai chứng minh được sự tồn tại của đồ vật kia, nhưng nó vẫn khiến người ta sợ hãi.
Doãn Sương dù sao cũng là thành viên tổ tiên phong đã trải qua nhiều lần điều tra ngoài tháp, Nàng cố nén sự sợ hãi trong nội tâm, nhấc đôi chân dài bước tới trước giường, trực tiếp vén chăn lên, có ý định quyết đấu chính diện cùng với nữ quỷ.
Nhưng trong chớp mắt chăn mền xốc lên, nàng chỉ cảm thấy trên cổ mát lạnh và ngứa ngáy, trên giường cái gì cũng không có.
Cả căn phòng bỗng nhiên nhấp nháy ánh đèn.
"Ngươi đang tìm ta sao?" Bên tai truyền đến giọng nữ lanh lảnh.
Vô số cánh cửa mở ra, trong vô số căn phòng đồng thời vang lên câu nói này, tất cả những nữ nhân đang quay lưng lại với Doãn Sương đột nhiên quay lại.
Tất cả đều lộ ra vẻ mặt thê thảm nhìn chằm chằm Doãn Sương.
Doãn Sương nhìn một màn này, đại não ong ong, trống rỗng.
Sau đó, nàng trực tiếp ngã xuống đất, bất tỉnh ngủ thiếp đi.
Trong mộng, nàng trở thành một nữ nhân khác.
Lúc này Tần Lâm cũng rất may mắn, y không có trải qua một màn vừa rồi, nhảy vọt qua một bước kinh khủng nhất, trực tiếp tiến vào trình tự tinh thần xâm lấn.
Bằng không thì với tư cách là một linh vật, ngày thường phần lớn trà trộn ở trong khu vực màu trắng, trải qua một màn vừa rồi của Doãn Sương, đại khái sẽ lưu lại ám ảnh trong nội tâm.
...
...
Lâm Vô Nhu đập vỡ tấm gương bằng một cú đấm, y thở hồng hộc.
Ngay vào trước đó không lâu, y nhìn thấy chính mình trong gương, đang cười với mình.
Cùng với tiếng gõ cửa luôn phát ra ngay sau khi Lâm Vô Nhu nằm xuống, khiến cho y đánh nát tấm gương.
Tấm gương được dán ở trên tường, xem như cánh cửa tủ, sau khi gương vỡ, trong mảnh vụn gương đầy đất, nhóm "Lâm Vô Nhu" trong gương, vẫn mỉm cười nhìn Lâm Vô Nhu như cũ.
Mà lực chú ý của Lâm Vô Nhu, thì hoàn toàn bị giật mình bởi lối đi sâu hun hút sau khi tấm gương vỡ tan.
"Đến chơi với ta."
Chiếc tủ đáng lẽ chứa đầy đồ dùng vệ sinh cá nhân bỗng chốc biến thành một đường hầm không có điểm cuối.
Lâm Vô Nhu nghe thanh âm truyền đến từ bên trong, mắng to: "Mẹ kiếp, thật tà môn!"
Y cảm thấy một loại nguy hiểm khó có thể nói rõ, quyết định rời khỏi nơi này.
Nhưng chờ đợi Lâm Vô Nhu, là một tầng kinh khủng sâu hơn.
Cửa giống như là trang bị làm tức giận trang viên ác quỷ, người có ý đồ mở cửa, cũng sẽ bị trừng phạt!
Sau khi Lâm Vô Nhu phát hiện ra rằng cửa đã bị khóa và phá cửa một cách cực kỳ bạo lực, tất cả những gì y nhìn thấy là những tấm gương và một lối đi dẫn đến vực sâu của bóng tối.