Chương 242: Ngày sinh nhật

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,068 lượt đọc

Chương 242: Ngày sinh nhật

"Cha hẳn nên nói về công việc."

"Mẹ, sao mẹ không nói về việc tổ chức sinh nhật cho con?"

"Ta muốn làm nũng với cha."

Vào bữa sáng, những chỉ lệnh này hiện ra trong đầu gia đình ba người.

Căn cứ vào lời nói và hành vi của hai người Lâm Vô Nhu, Bạch Vụ biết, Lâm Vô Nhu đã nhận được nhắc nhở phải làm nũng.

Doãn Sương thì nói về sinh nhật của người con, chủ đề này đã được thảo luận vào ngày hôm qua, nhưng hôm nay nàng lại nhắc lại một lần nữa. Chỉ thị hẳn là nhắc nhở chính mình, không nên quên ngày sinh nhật của con.

Ngày cụ thể tối hôm qua không có tìm được, Bạch Vụ rốt cuộc cũng đã tìm được!

"Là ngày sinh nhật! Ngày sinh nhật là chấp niệm của cô bé, cũng là nỗi ám ảnh của cô bé, cô bé còn chưa được tổ chức sinh nhật, rất có thể là 10h22 sáng ngày sinh nhật, đã phát sinh sự tình nào đó!"

Với tư cách là người đóng vai cha, nghĩ về bốn chữ ngày sinh nhật con này, Bạch Vụ liền nghĩ ra một ngày cụ thể, ngày 4 tháng chín.

"Nhưng đến cùng là sự tình gì?"

Bạch Vụ cố chấp với ngày cụ thể là có lý do. Bởi vì trong ba lô của hắn còn có một vật dụng tối thượng có thể cởi bỏ câu đố - chiếc máy ảnh.

Đáng lẽ hắn phải đưa chiếc máy ảnh này cho Lưu Chanh Tử, nhưng khi thấy Lưu Chanh Tử chỉ điểm trà đạo cho Yến Cửu, hắn chỉ đưa chiếc ví cho Lưu Chanh Tử, mà chiếc máy ảnh thì vẫn còn trong ba lô.

Năm ngày, ba bức ảnh, máy ảnh có thể chụp hình quá khứ, vì vậy Bạch Vụ nhất định phải lấy được ngày.

Ngày tháng năm giờ phút đã có được, 10:22 ngày 4 tháng 9 năm 2033.

"Địa điểm...hiện tại còn thiếu địa điểm. Chỉ cần tìm được địa điểm, ta sẽ có thể tìm ra chân tướng mà cô bé này đang cố trốn tránh! Ta chỉ có hai lần cơ hội, cho nên không thể thử vận may, phải nắm giữ tin tức chính xác."

"Cô bé này muốn có một nhóm người đi cùng mình, sinh nhật là tâm nguyện mà cô bé vô pháp đạt thành...vậy thì liền tiến hành kiểm chứng!"

Vào lúc bữa sáng sắp kết thúc, Bạch Vụ nói: "Bảo bối, con muốn được tặng quà gì vào ngày sinh nhật?"

Lâm Vô Nhu định tuỳ tiện nói thứ gì đó để ứng phó: "Ta, muốn, muốn...ăn một cái bánh ngọt to với cha mẹ."

Y liên tục nói sai ba lần liên tiếp, cuối cùng ký ức bị xuyên tạc một lần nữa.

Doãn Sương biết Lâm Vô Nhu nói ngập ngừng, nhất định là liên tục nói sai, dẫn đến gặp đau đớn.

Nàng có chút đau lòng cho Lâm Vô Nhu, người này tuy miệng độc, thế nhưng cũng là bạn của nàng.

Mỗi người đều phải cung cấp manh mối, manh mối lớn nhất, kỳ thật chính là đến từ cô bé này, Bạch Vụ không có ý định buông tha cho Lâm Vô Nhu:

"Vậy ngươi muốn tổ chức...không, ngươi ghét tổ chức sinh nhật ở đâu nhất?"

Bạch Vụ vốn dĩ rất lo lắng, không biết có thể hỏi câu này không.

Lâm Vô Nhu ma xui quỷ khiến, nhìn tòa nhà kiểu khách sạn.

Là ở trong toà nhà! Hiện giờ Bạch Vụ có thể bài loại trừ tầng 16 và tầng 22.

""Đứa con' ghét một tầng nào đó của tòa nhà này, Lâm Vô Nhu nhìn giống như là vô thức nhìn tòa nhà kia."

Manh mối cuối cùng cũng sắp tới tay.

Sau khi Bạch Vụ ăn sáng, giả vờ yêu thương vợ con một phen, liền chuẩn bị thăm dò toà nhà.

Điều khác biệt so với hôm qua, ở trong buổi "làm việc" hôm nay, Ngũ Cửu cũng đến.

Hai người giống như đồng nghiệp nơi công sở.

Vào trước khi bước vào tòa nhà, Bạch Vụ hỏi:

"Tối hôm qua ngủ ngon không? Mắt thâm hết rồi kìa."

"Không phải ngươi cũng vậy sao? Doãn...vợ của ngươi thì sao?"

"Không sao, nàng nghỉ ngơi rất tốt."

Ngũ Cửu gật gật đầu, tuy rằng y tin tưởng nhân phẩm của Bạch Vụ, nhưng vẫn lo lắng Bạch Vụ làm chuyện gì đối với Doãn Sương.

"Còn ngươi thì sao? Vợ con của ngươi khoẻ chứ?"

Ngũ Cửu lắc đầu với biểu cảm một lời khó nói hết , nói: "Hy vọng công việc hôm nay diễn ra tốt đẹp!"

"Ừ, hi vọng công việc hôm nay thuận lợi!"

Đội trưởng tự nhiên là tới đây trợ giúp chính mình, Bạch Vụ ngầm hiểu, chỉ là không có Phổ Lôi Nhãn, chuỗi sức mạnh cũng bị áp chế, đội trưởng bây giờ, theo Bạch Vụ...thật sự là một người cha già lo lắng.

"Đi đến tầng 20, đó là nơi các thành viên ban giám đốc nghỉ ngơi, giải trí."

"Vì sao không đến văn phòng làm việc của họ?"

"Bởi vì những nơi đó quá nghiêm chỉnh."

Ngũ Cửu hoàn toàn không hiểu, Bạch Vụ cũng không có giải thích nhiều.

Trong màn hình điện tử, văn hóa sói chỉ mới nói được một nửa, nhắc nhở làm người phải có nguy cơ ý thức.

Vào thời điểm đến tầng 20, màn hình điện tử lại gặp trục trặc.

Mấy chữ khác đều còn nguyên, chỉ có chữ nguy kia là không ngừng chấn động, càng ngày càng kịch liệt.

Thấy một màn này, liên tưởng đến tin tức trên màn hình điện tử lúc trước, Bạch Vụ có một loại dự cảm, chính là tầng này.

...

...

Khu giải trí.

Thực ra trong giải trí dành cho nhân viên có rất nhiều tiện ích giải trí, nhưng so với khu giải trí dành cho các thành viên ban giám đốc thì không khác ăn mày gặp đại gia.

Có rất nhiều cơ sở trên tầng này.

Sân gôn trong nhà, hồ bơi, karaoke, cùng với từng căn phòng được trang trí sang trọng —— dùng để ngủ.

Bạch Vụ có thể tưởng tượng năm đó đã có bao nhiều nữ nhân và nam nhân đến chỗ này.

Nhưng hắn không để ý những thứ này.

Thứ thực sự thu hút sự chú ý của Bạch Vụ, là ba chiếc hộp được bày trong quầy lễ tân.

Ngũ Cửu nhìn thoáng qua cũng nhận ra, có hộp dài mảnh, có hộp vuông sáu tấc, còn có hộp quà có kích thước bằng lòng bàn tay.

Nhìn những biểu tượng kỳ lạ trên các bức tường xung quanh, Bạch Vụ biết rằng Gia ẩn đã từng tới nơi này.

Y đã để lại cho hắn một câu đố.

Mà khi Bạch Vụ đến gần căn phòng này, những biểu tượng kỳ lạ đã từng nhìn thấy ở bệnh viện tâm thần số 9, cùng với ở trong khu vừng nhiệt đới của Đan Đức, toàn bộ đều đang vặn vẹo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right