Chương 245: Chân tướng
"Cái gọi là vạch mặt, không phải chỉ là tình cảm giữa hai người rạn nứt, nó còn có nghĩa đen, da mặt bị xé rách. Sau khi nam nhân biết được vợ mình đã xé bỏ vé tàu, gã đã mang đến cho vợ mình món quà thứ nhất —— ngươi có biết dùng cưa điện cưa đầu, sẽ xuất hiện hình ảnh gì không? Trong chớp mắt máu và não bùng nổ, còn có tóc bay khắp nơi như pháo hoa."
Bạch Vụ không có tiếp tục đọc bức thư của Gia ẩn. Hắn lấy máy ảnh ra, thời gian cụ thể chính xác đến từng phút đồng hồ, nhưng không phải 10h22 mà là 10h23.
Chỉ có chỉnh thêm một phút, mới có thể thấy được vết máu.
Ảnh chụp rất nhanh liền tuột ra, trong căn phòng màu tím ở góc hẻo lánh, máu chảy ra từ trong cánh cửa... tuy rằng chính cánh cửa chỉ khép hờ.
Xung quanh có rất nhiều người trần truồng, kinh hãi nhìn căn phòng.
Bạch Vụ đi tới căn phòng kia, chỉnh thời gian máy ảnh thành 10:22 ngày 4 tháng 9 năm 2033.
Trong chớp mắt nhấn chụp, lại có một tấm ảnh tuột ra.
Nhìn tấm ảnh này, Bạch Vụ có một loại cảm giác bị xuyên thấu, đồng thời cũng có một loại cảm giác chán ghét.
Mọi thứ đều giống như Gia ẩn nói.
Trong vũng máu, người mẹ bị cưa đầu, da mặt bị xé rách, máu trộn lẫn não, bắn đầy trên tường.
Cô bé lúc này vừa tròn mười tuổi.
Cô bé mở to hai mắt, nghĩ mãi mà không rõ, rõ ràng chỉ là một tờ giấy bằng bàn tay, tại sao cha lại giết mẹ?
Sợ hãi, phẫn nộ, bi thương, tâm tình tiêu cực điên cuồng hiện lên ở trong đầu cô bé vào giờ khắc này.
Cô bé đứng chôn chân ở nơi đó, cho đến khi cha mình cầm cưa rời đi, cô bé vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Cha yêu mẹ, cha cũng yêu thương mình, ta có một gia đình hạnh phúc và tươi đẹp.
Những điều này đã trở thành chấp niệm trong đầu cô bé.
Ngũ Cửu nhìn ảnh chụp, sau vài giây trầm mặc, thấp giọng nói: "Thời đại trước kỷ nguyên Toà Tháp rất hỗn loạn. Nhưng hành vi của người này không thể biện minh bằng sự hỗn loạn."
Bạch Vụ cũng không rõ ràng lắm đội trưởng đến cùng hiểu rõ đối với sự kiện bao nhiêu, chỉ là phối hợp gật gật đầu.
Không thể cảm nhận được nỗi buồn, sự tức giận và sợ hãi, khiến cho phản ứng của Bạch Vụ sau khi biết được chân tướng là rất thờ ơ.
Nhưng mỗi lần nội tâm lại nổi lên cảm giác trống rỗng đó, khiến cho hắn biết, nếu như là chính mình "hoàn chỉnh", lúc này hắn sẽ rất khó chịu.
Hắn không có cảm giác được khó chịu, rất nhanh lại bắt đầu tiếp tục suy nghĩ.
"Ta e rằng kết quả của sự tình này còn tồi tệ hơn ta dự đoán." Bạch Vụ nói.
"Sao lại nói như vậy?"
Trên thực tế, Ngũ Cửu ít nhiều cũng có thể suy đoán ra một điểm, Ác Đọa dung hợp cùng với trang viên, bởi vì chấp niệm trong lòng, bắt đầu bắt buộc những người vào trang viên chơi trò chơi một nhà ba người.
Kết quả cuối cùng, hẳn là cô con gái Ác Đọa hóa, người cha bị con gái giết chết.
Ban đầu Bạch Vụ cũng nghĩ như vậy.
Nhưng vào thời điểm thấy được vé tàu, hắn liền cải biến ý nghĩ, mà thấy được bức thư Gia ẩn đặc biệt để lại, hắn càng thêm tin chắc rằng ——
Chủ nhân trang viên vẫn còn sống.
Nhất là trong bức thư Gia ẩn nhắc đến, tầng 5 còn có rất nhiều lão bất tử.
Mục đích chân thật của Gia ẩn, hẳn là khiến cho đội trưởng ghét nhóm kẻ thống trị Tòa Tháp, cho nên chỉ là ghét một người đã chết trước kỷ nguyên Toà Tháp là không có ý nghĩa.
Bạch Vụ đọc vài dòng cuối cùng của bức thư, đạt được kiểm chứng.
"Cô bé vào thời khắc này, biến thành Ác Đọa...toà trang viên hoa lệ này, sắp trở thành sân chơi của riêng cô bé. Chẳng qua ở trong quá trình này, cô bé một mực ngẩn người, hãy tha thứ cho ta vì ở trong bảy trăm năm này ta cũng không có nắm giữ toàn bộ tri thức về Ác Đọa biến dạng, thật giống như chuyện cảnh tượng dung hợp cùng với Ác Đoạ này, ta chỉ tổng cộng thấy hai trường hợp."
"Người cha cực kỳ giống như là kẻ qua đường, sau khi 'vạch mặt', gã bình thản rời đi. Vé tàu, ha ha ha ha ha, ngươi sẽ không thực sự cho rằng thế giới này có vé tàu đó chứ? Đó đều là dùng để lừa gạt đám người cặn bã không thể lên tàu."
"Bắt đầu từ một năm trước khi trang viên biến dạng, kế hoạch thuyền cứu nạn đã được sửa đổi. Chỉ có các chuyến bay mới có thể bay đến Tòa Tháp, mà chiếc thuyền cứu nạn du thuyền khổng lồ trên biển kia —— chỉ là giả tượng. Cũng có không ít người dùng của cải cả đời, đổi lấy vé tàu, leo lên du thuyền, chẳng qua ta đoán chiếc du thuyền kia, hiện tại đã biến thành thiên đường của nhóm Ác Đọa! Ngẫm lại những người có được vé tàu, đắc chí sau khi được lên tàu, bỗng nhiên được báo cho biết —— bọn họ chỉ là những kẻ bị vứt bỏ, toàn bộ du thuyền cứu nạn là một lời nói dối để trấn an thế giới..."
Kế hoạch thuyền cứu nạn dĩ nhiên là giả?
Hoặc là nói kế hoạch trên bề mặt kia chỉ là giả? Chỉ là một buổi biểu diễn cho thế nhân xem?
Bạch Vụ kinh ngạc một lần nữa.
"Tiền của những người dân này, bị đám người lập ra kế hoạch thuyền cứu nạn chia chác, mà tiền mua vé tàu của những người giàu có, sẽ được trả lại đầy đủ. Vào sau khi Tòa Tháp xuất hiện, bọn họ đã có một con đường mới để đến Tòa Tháp. Hiện giờ, người cha mà ngươi đang đóng vai này, đang ở tầng 5 Toà Tháp, vận khí của gã thật sự không đơn giản, vẫn còn sống cho đến nay, nói không chừng còn có thể sống lâu hơn ta?"
Bức thư đến đây liền kết thúc. Gia ẩn không có nói cho Bạch Vụ biết cách rời khỏi trang viên, nhưng sau khi tìm tòi hộp quà, Bạch Vụ đã thông qua Phổ Lôi Nhãn, biết được manh mối.
[Mặc dù chỉ là một tờ giấy chắp vá, nhưng nếu nắm giữ tấm vé tàu này, ngươi mới có tư cách tiến vào du thuyền, bằng không ngươi sẽ bị đuổi xuống, đồng thời sẽ mất trí nhớ khi lên thuyền. Đương nhiên, tấm vé này còn có một công dụng khác, vui lòng lấy tấn vé này ra vào trước 10h22, cầm tấm vé này tiến vào trang viên, ngươi sẽ có cơ hội nói chuyện cùng với 'trang viên'.