Chương 248: Lập khế ước
"Ta có thể giúp ngươi, ngươi cũng có khả năng cảm nhận được ta khác với tất cả những người ngươi từng gặp trước đây, ta sẽ không sợ hãi, trò chơi của ngươi không có chút ý nghĩa nào đối với ta. Thay vì giữ ta ở chỗ này, nghe ngươi nhàm chán kêu cha, không bằng để ta đi bắt người kia mang về."
Tiểu cô nương bởi vì hai mắt đen kịt, cho nên không thể nhìn thấy ánh mắt của nàng, hoặc là nói ánh mắt luôn ở vào một loại hình thái oán độc.
Đây mới là những gì Bạch Vụ muốn thấy.
Nếu như tiểu cô nương này ý thức được việc làm của người cha cặn bã kia, còn muốn nghĩ đến việc giữ lại cha, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, đó mới thật sự là khiến cho hắn không có cách nào.
"Ngươi có thể tìm được ông ta?"
"Đương nhiên, ta sẽ lợi dụng tấm vé tàu này, tìm kiếm gã, sau đó mang gã về, để cho gã vĩnh viễn chuộc tội cho ngươi."
Ác Đọa nhìn chằm chằm Bạch Vụ, điểm không có sợ hãi này, trời sinh liền có thể khiến cho Bạch Vụ tạo ra cho người khác một loại cảm giác "ta thẳng thắn vô tư không sợ hãi".
Thông qua lời nói vừa rồi, Bạch Vụ cũng biết một sự kiện.
Ác Đọa không biết bức thư do Gia ẩn để lại. Ít nhất là nàng chưa từng đọc nó, dù sao thì bản thân bức thư này cũng chỉ mới được để lại gần đây.
Nàng không biết người cha cặn bã của mình đã đi đến Tòa Tháp, Gia ẩn cũng không có nói cho nàng biết.
Nàng vẫn cho rằng, cha là lên thuyền, đi đến chiếc du thuyền to lớn kia.
Kẻ lừa gạt Gia ẩn, cũng không phải là dựa vào phá giải câu đố mà rời khỏi nơi này, nếu như vậy, vé tàu cũng liền sẽ không để lại.
Bạch Vụ phỏng đoán...Gia ẩn hẳn là không có giải được câu đố trang viên, cuối cùng thông qua những đường vân quỷ dị trên vách tường đó, tiến hành một loại nghi thức nào đó, cưỡng chế giao lưu cùng với trang viên.
Sau đó y và trang viên đã đạt thành một loại hiệp nghị nào đó, nội dung cụ thể của hiệp nghị này, hắn rất nhanh sẽ có thể biết.
"Nếu như ngươi lừa gạt ta thì sao?"
"Nếu không tin ta, vậy thì ngươi cứ tiếp tục chờ, tiếp tục ở lại nơi này, để cho ta làm cha làm mẹ của ngươi, hoặc là để ta đóng vai ngươi cũng đều được, đợi đến khi nhóm người tiếp theo đến, ta sẽ rời đi, Nếu như tuổi thọ ở trong này sẽ không đình trệ, vào một ngày nào đó ta cũng sẽ rời đi, nhưng nếu thật sự muốn như vậy, ta cũng sẽ có khả năng không nhớ rõ sự tình giúp ngươi mang về gã cặn bã kia, dù sao thì đợi càng lâu, ta lại càng giống như gã cặn bã kia."
Đoạn văn này không thể nghi ngờ là dùng để thuyết phục Ác Đọa.
"Sao ngươi lại muốn giúp ta?"
Thanh âm của Ác Đoạ váy tím đã hoàn toàn không còn là trẻ thơ, thanh âm của nàng bây giờ mang theo vài phần oán hận cùng với khát vọng.
Hốt thuốc đúng bệnh, đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, Ngũ Cửu cảm giác Bạch Vụ hoàn toàn là một diễn viên bị điều tra bên ngoài tháp làm chậm trễ tiền đồ.
Chẳng qua Bạch Vụ cũng không hoàn toàn là diễn: "Bởi vì ta là người bình thường, không phải là kẻ biến thái, một người bình thường, đều sẽ khiển trách kẻ biến thái như cha ngươi. Ta nói được thì làm được, nhưng...chết hay sống thì không nói trước được."
Không có nghe Ác Đọa nói chuyện, Bạch Vụ tiếp tục nói: "Đến lượt ta, về toà trang viên này, ta có mấy vấn đề muốn hỏi."
Làm sao lại là đến lượt ngươi? Toàn bộ cuộc đối thoại không phải đều là ngươi đang nói chuyện sao? Hay cho một chiêu lấy tiến làm tiến. Ngũ Cửu nghĩ thầm.
"Ta có thể nói cho ngươi tung tích của thuyền cứu nạn, nó trôi nổi ở trên biển, chỉ có nắm giữ vé tàu mới có thể đi vào, bên trong cũng có không ít quái vật giống như ngươi, chuyện này với ta mà nói cũng tương đối nguy hiểm, muốn bắt người mang về, ta nhất định phải có đồng đội rời đi với ta, có đồng ý hay không? Nếu đồng ý liền lập khế ước."
Đây là trực tiếp thương lượng?
Bạch Vụ rất muốn để cho Ngũ Cửu ở bên cạnh đang kinh ngạc một lần nữa chú ý cách quản lý biểu tình của mình, loại tình huống tùy ý ứng đối này không phải là tu dưỡng của mỗi một thành viên điều tra hay sao? Không phải là thao tác cơ bản hay sao?
"Ta có thể thả ngươi và bằng hữu của ngươi rời đi." Ác Đọa đồng ý khế ước.
"Những người khác thì sao?" Bạch Vụ nhíu mày.
"Vào trước khi ngươi mang người kia về, bốn hộ gia đình khác, không thể đi. Nếu như ngươi muốn được một tấc lại muốn tiến một thước, ngươi tốt nhất nên hiểu rõ ràng, ở trong tay ta và ngươi, ai có thẻ đánh bạc nhiều hơn."
Đúng vậy, không hổ là Ác Đọa đã trải qua tình thương cha con, quả nhiên không phải là dễ lừa gạt như vậy.
Thực ra, ngày hôm qua, trước khi chưa trải nghiệm sự kinh khủng vào ban đêm, Bạch Vụ cho rằng mình đã gặp được một người giống như Bạch Tiểu Vũ và Hồng Ân.
Nhưng hiện tại xem ra, Gia ẩn ngoại trừ lừa gạt người cực thiện, cũng sẽ bồi dưỡng những người có năng khiếu tàn ác.
Ví dụ như Đan Đức, ví dụ như Lợi Á, lại ví dụ như tiểu cô nương này.
Bạch Vụ gật gật đầu.
Hắn vốn cũng không có hy vọng mang đi tất cả mọi người, chỉ cần đội viên không bị giữ lại là được, hoặc là cũng có thể phá hủy trang viên từ bên ngoài, nhưng nếu làm như vậy, người ở bên trong có thể sống sót hay không cũng không nói trước được.
Cuối cùng, Bạch Vụ hỏi: "Kỳ thật nếu như trò chơi một nhà ba ngươi chỉ là vì để tiêu trừ chấp niệm, ngươi căn bản không cần sáu gia đình. Hơn nữa coi như đã biến thành Ác Đọa, cũng không có khả năng tùy ý chế tạo đồ ăn. Cho nên kẻ đã rời khỏi nơi này trước đây, có phải hay không đã đạt thành một loại ước định nào đó với ngươi?"