Chương 250: Thuyền tình bạn lật
Lần trước khi hắn ở trong khu vực màu đỏ, đã thấy được tính khiêu chiến vượt cấp kinh khủng, nếu như không có Hồng Ân, sẽ không thể sống quá ba giây.
Hắn thu hồi tâm tư, tiếp tục chủ đề: "Nhưng ngươi vẫn cần nhân loại, nhân loại đi đến khu vực này là không nhiều lắm, nếu như những người này một mực bị ngươi nô dịch bảy trăm năm, nỗi sợ hãi của họ sẽ dần phai nhạt, cho nên ngươi cần phải thay đổi người mới, khoảng vài năm hoặc là mười mấy năm thay đổi một lần?"
"Đúng vậy, vấn đề này, đã có người giúp ta giải quyết. Nhưng ta không thể nói cho ngươi chi tiết, đây là yêu cầu của y."
Xem ra chính là Gia ẩn.
Bạch Vụ không để ý, cái gọi là chi tiết hắn đã đoán được.
Gia ẩn đã trở thành cha hoặc mẹ trong trang viên này, sau đó phát hiện ra làm như thế nào cũng không tìm được manh mối.
Sau đó Gia ẩn tất nhiên đã thông qua những đường vân kỳ lạ trên tường, tiến hành một loại nghi thức nào đó, cưỡng chế Tử La câu thông với mình, thuận tiện lừa gạt Tử La trở thành môn đồ của mình.
Một chút tài ăn nói này, Bạch Vụ tin rằng Gia ẩn vẫn có.
Theo một ý nghĩa nào đó, Gia ẩn đã kết minh cùng với Tử La.
Về phần Gia ẩn đã tiến vào trang viên từ lúc nào, Bạch Vụ tạm thời khó mà nói, có thể là mấy chục năm trước, cũng có khả năng...là bảy trăm năm trước, không lâu sau khi Tử La dung hợp cùng với trang viên, y liền đi tới.
Thậm chí có khả năng Gia ẩn vào trước khi Tử La Ác Đọa hóa, đã nhận thức cha của Tử La.
Gã cặn bã tà ác có ham muốn biến thái với nữ nhân này hẳn là một người rất nổi tiếng cách đây 700 năm.
Sau khi nghĩ thông suốt mọi thứ, Bạch Vụ nói: "Ta đã hỏi xong rồi, nơi này đã không còn bí mật gì đối với ta, như vậy...hẹn gặp lại?"
"Đừng quên lời hứa của ngươi."
"Đương nhiên, nhân tiện hỏi một câu, ta có thể thường xuyên đến nơi này làm khách không? Chủ yếu là do thấy ngươi cô độc một mình, thật ra cũng không cần ngươi chiêu đãi ta, chỉ cần để cho gia đình nào đó chuẩn bị mười mấy món ăn là được rồi."
Tử La không nói gì, nàng trực tiếp biến mất.
Căn phòng vốn dĩ có ánh sáng tím lờ mờ bỗng trở nên sáng sủa hơn, cửa phòng mở ra.
Ngũ Cửu vỗ vỗ bờ vai của Bạch Vụ nói: "Làm tốt lắm, ta đối với sự thành thật của ngươi, lại có sự hiểu rõ hơn một bước."
"Cảm ơn đội trưởng khích lệ, lần thăm dò này xem như kết thúc, cần phải trở về."
Thưởng thức bữa cơm trưa thịnh soạn cuối cùng, Bạch Vụ có chút lưu luyến không rời.
Tinh thần xâm lấn của nhóm người Doãn Sương Lâm Vô Nhu Bạch Tiểu Vũ cũng đều đã được giải trừ, hiện tại trong nội tâm của mỗi người mặc dù vẫn còn có một ít ám ảnh, nhưng khi bắt đầu bữa ăn trưa, cũng không đến mức không quá được tự nhiên.
Bạch Tiểu Vũ cùng với Lâm Vô Nhu rốt cục cũng không cần làm con nữa, Doãn Sương thì nhìn Bạch Vụ đầy cảm kích.
Đối với đủ loại câu đố trong trang viên, nàng kỳ thật còn có rất nhiều chỗ không biết. Bạch Vụ quả thực là nói được thì làm được, trước khi đêm thứ hai đến, liền giải quyết mọi thứ, quả thực khiến cho Doãn Sương bội phục.
"Nếu hôm nay ta chọn sai, chọn bánh ngọt...trở lại Tòa Tháp, ở giữa đội trưởng và chị dâu lùn có thể có ngăn cách hay không?"
Ngũ Cửu: Bảo bối ta sai rồi!
Chị dâu lùn: Ngươi đã không còn trong sạch.
Bạch Vụ nghĩ đến đây, cười thành tiếng.
Chẳng qua cũng không nên nói ra, nếu không có gì xảy ra trong tối nay thì sao?
Sau khi lấy lại được quyền hành động tự do, Lâm Vô Nhu lộ vẻ mặt phiền muộn, thấy Bạch Vụ bỗng nhiên bật cười, y nổi giận: "Ngươi lại đang cười cái gì!"
"Ta nghĩ đến sự tình cao hứng mà thôi, con ngoan, làm sao vậy, cha cười cũng không thể cười sao?"
"Ta #%$@...!"
Con thuyền tình bạn bị lật.
Bạch Vụ cũng chỉ là trêu ghẹo Lâm Vô Nhu một chút, ngược lại là không có trêu chọc Doãn Sương, nhưng trước khi kết thúc bữa ăn, hắn hỏi: "Ngươi đã nhớ kỹ công thức của những món ăn này chưa?"
"Không biết nữa, có lẽ trở lại Tòa Tháp sẽ quên."
"Đừng! Hãy nhớ cho kỹ!"
Doãn Sương phớt lờ Bạch Vụ.
Không bao lâu, phía Ngũ Cửu cũng đã sắp xếp xong.
Tiểu đội ngũ của quân đoàn điều tra tập kết một lần nữa, sáu người đi tới cổng trang viên.
Bốn hộ gia đình còn lại nhìn đám người Bạch Vụ tụ tập ở trước cổng, nghĩ rằng có khách mới tới, bọn họ điên cuồng chạy đến, nhưng rất nhanh phát hiện ra không có ai, lại lộ ra vẻ mặt quái dị nhìn đám người Bạch Vụ.
Trước kia tự nhiên cũng có người có ý định trèo qua cổng trang viên, phần lớn là người đóng vai con.
Bọn họ sẽ giả vờ chơi gần cổng rồi tìm cơ hội trèo lên.
Nhưng vừa chạm cổng, sẽ lập tức tiến vào trạng thái mơ mơ hồ hồ đáng sợ nhất, thân thể cũng sẽ bị trực tiếp tiếp quản.
Cho nên tất cả mọi người đều chờ xem cuộc vui, dù sao thì có một số việc theo bọn họ, chỉ có tự mình trải qua mới có thể cảm nhận được sợ hãi.
Chỉ là theo cánh cổng chậm rãi mở ra, đám người kia sững sờ tại chỗ.
Trên mặt của bọn hắn tràn ngập chấn kinh.
Theo việc đám người Bạch Vụ đi ra khỏi trang viên, một số người cuối cùng cũng phản ứng lại từ trong sự kinh ngạc, bọn họ cất bước chạy như điên, thậm chí là hành lý cũng đều quên không có thu thập, dĩa quay cũng không có mang theo.
Ngoại trừ Bạch Vụ, tất cả mọi người đều nhìn nhóm người này với sự đồng cảm và cảm thấy buồn cho họ.
Tất nhiên, thành viên của bốn hộ gia đình còn lại không thể chạy thoát, thân thể của bọn họ rất nhanh liền bị ý thức của Tử La tiếp quản.
Cánh cổng trang viên đóng lại một lần nữa.
Tiếng khóa cổng sắt tự động vang lên như tiếng búa tuyên án tù chung thân.