Chương 276: Đánh cược

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 130 lượt đọc

Chương 276: Đánh cược

Phản ứng của Nguyễn Thanh Vận, Bạch Vụ kỳ thật cũng có nhận thấy, nhưng hắn không để ý.

Sau khi rời khỏi phụ thân, nhiều năm sau đó hắn đều là loại này, càng tiếp xúc với chính mình, người chung quanh lại càng sẽ cảm thấy hắn là biến thái.

Có đôi khi tại hiện trường vụ án, vào thời điểm lộ vẻ mặt bình tĩnh hay thậm chí là phấn khích khi ngửi mùi trên thi thể, những cảnh sát xung quanh cũng xì xào:

"Ta làm sao lại cảm thấy hắn còn biến thái hơn cả kẻ sát nhân?"

Những chuyện này Bạch Vụ cũng đã thấy nhiều, thành thói quen.

Cũng bởi vậy, ở kiếp trước Bạch Vụ không có bạn bè gì, chỉ dựa vào ký ức cảm xúc trước khi "đột biến" của mình để duy trì cuộc sống xã hội cằn cỗi của mình.

Hắn cũng biết rằng mọi người liên lạc với hắn không phải vì hắn thú vị như thế nào, mà là vì nhu cầu. Nhu cầu của bọn họ là phá án, mà hắn thì thích phá án.

Không có tâm tình tiêu cực, tự nhiên cũng sẽ không cảm thấy khó chịu.

Nhưng điều này không có nghĩa là...sự cô độc không tồn tại.

Chỉ đến khi đi đến quân đoàn điều tra, Bạch Vụ từ trên người Ngũ Cửu, cảm thấy chỗ không giống nhau.

Bạch Vụ thường suy nghĩ về đội trưởng…

Kỳ thật hẳn là vào thời điểm ở bệnh viện tâm thần số 9, đội trưởng liền phát hiện ra hắn có điều gì đó không ổn. Vào thời điểm ở trong chuyến bay tử vong, y càng thêm tin chắc.

Nhưng dường như chưa từng ở trong ánh mắt của đội trưởng, thấy được bất kỳ sự chán ghét cùng với kiêng kị nào đối với kẻ điên hoặc là biến thái.

Điều này làm cho Bạch Vụ rất cao hứng, cũng rất quý trọng.

Hắn thậm chí còn tự hỏi, nếu có một ngày chính mình chết rồi, Ngũ Cửu có phải là người đầu tiên cảm thấy buồn không?

Cho nên vì cứu chị dâu lùn, cho dù bại lộ một ít bí mật của chính mình ở trước mặt nàng, Bạch Vụ cũng không có do dự quá nhiều.

Hắn lẽ ra nên làm ra một số biểu tình bình thường của nhân loại, dù sao hắn cũng là vua màn ảnh.

Thế nhưng Bạch Vụ có ý định đánh bạc một lần.

"Bà chủ, đã làm ngươi sợ rồi sao?"

"Có một chút!" Nguyễn Thanh Vận thừa nhận rất thản nhiên.

"Dáng người của hai người là tương tự. Ta một mực áp ở trên người cô ta, cắn cổ, chính là phòng ngừa máu bắn lên trên quần áo, bà chủ ngươi đeo tấm mặt nạ đồng này lên, chúng ta cùng đi đến phân bộ quân đoàn điều tra."

Bạch Vụ vừa nói, vừa cởi bỏ dây thừng ở trên người Nguyễn Thanh Vận.

Đây là một biện pháp tốt để thoát khỏi đây, Nguyễn Thanh Vận gật gật đầu: "Bạch Vụ, cám ơn ngươi."

"Chuyện xảy ra hôm nay, bà chủ có thể giữ bí mật giúp ta không?"

Nguyễn Thanh Vận nhìn Bạch Vụ vẫn luôn bình tĩnh, nàng cảm thấy có chút không đúng. Bạch Vụ rõ ràng một mực ở vào hạ phong, chợt cắn trúng Lỵ Ti, trực tiếp xoay chuyển chiến cuộc.

Đây là một loại năng lực nào đó, hơn nữa còn là năng lực rất cường đại.

"Ngươi tin tưởng ta như vậy?" Nguyễn Thanh Vận hỏi lại.

"Đội trưởng là người rất trọng yếu đối với ta, ngươi là người rất trọng yếu đối với đội trưởng. Ta tin tưởng đội trưởng, cũng tin tưởng ngươi."

Những lời này đã khiến Nguyễn Thanh Vận cảm động.

Ngữ khí của Bạch Vụ vô cùng bình tĩnh, thế nhưng chẳng biết tại sao, Nguyễn Thanh Vận trong chớp mắt liền quên đi hành vi điên rồ của Bạch Vụ.

Nàng đột nhiên nghĩ đến…Bạch Vụ có lẽ cũng giống như tiểu cô nương làm cho người ta đau lòng kia vậy, có một phương diện nào đó không trọn vẹn.

Nhưng đây không có nghĩa là bọn họ liền không thể đi thích ai đi yêu ai giống như người bình thường. Nhớ lại đủ loại lời nói và hành vi của Bạch Vụ…

Yến Cửu không thể cảm nhận được vui sướng, cho nên rất dễ dàng liền có thể nhìn ra sự cô độc kia, nhưng Bạch Vụ thì khác…hắn có lẽ còn đáng thương hơn, bởi vì sẽ không có ai cảm nhận được sự khổ sở của hắn, bao gồm bản thân hắn.

Nguyễn Thanh Vận gật gật đầu, nàng cảm thấy xấu hổ đối với một ít suy nghĩ vừa rồi của mình: "Thanh Ngọc đúng là một người rất trọng yếu đối với ta, ngươi cũng là người rất trọng yếu đối với y. Trong tương lai nói không chừng ta cũng sẽ có một chút bí mật, ngươi cũng có thể giữ bí mật cho ta không?"

Bạch Vụ hơi sững sờ, lập tức gật đầu.

"Đi thôi, chúng ta nên rời khỏi nơi này. Đúng rồi, trả lại cho ngươi, tiểu cô nương kia một mực khóc nha."

Nguyễn Thanh Vận trả ốc biển cho Bạch Vụ.

Ốc biển một mực ở sát người Nguyễn Thanh Vận, Yến Cửu cũng liền có thể thông qua Nguyễn Thanh Vận, thấy được trận chiến trong căn hầm này.

Trước đó Bạch Vụ một mực bị đánh, khiến cho Yến Cửu cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bạch Vụ suy nghĩ một chút, cảm thấy nên nói gì đó với Yến Cửu…

Quên đi, quá phiền phức.

Hắn trực tiếp ném ốc biển vào trong ba lô.

Bên ngoài tháp, trong khu rừng đầm lầy.

Nhiệt độ của khu rừng đang tăng lên từng chút một. Đồng dạng nóng lên, còn có cuộc quyết đấu giữa Ngũ Cửu cùng với Ác Ma!

"Đây thật sự là…nhân loại có thể làm được sao?"

Đệ nhất cao thủ quân đoàn bảo vệ Viên Độc, nhìn đao thế kinh khủng của Ngũ Cửu, cảm thấy có chút mờ mịt.

Y vẫn cho rằng Ngũ Cửu chỉ là nhanh.

Loại đao thế một đao chặt đứt gọn gàng đại thụ cao trăm mét này, không phải là người dồn toàn bộ vào thuộc tính lực lượng mới có thể làm được sao?

Một kích với lực đạo kinh khủng có thể đánh tan phòng ngự của mình, Ngũ Cửu lại có thể thừa nhận chính diện?

Đây là lần đầu tiên, toàn bộ thành viên quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra, nhìn thấy thực lực chân chính của Ngũ Cửu.

Hình bóng màu xanh lam, đao quang màu trắng, cùng với thân ảnh Ác Ma màu đen, giống như ba đường kẻ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right